Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Anh thử dùng sức đẩy mạnh một cái, cánh cổng vẫn trơ trơ bất động. Nhìn cánh cổng trước mặt, anh cứ thấy sai sai ở đâu đó. Loại cửa này thường xuất hiện ở đâu nhỉ? Đúng rồi, mộ đạo! Người xưa xây lăng mộ thường làm một con đường hầm dẫn vào. Để ngăn chặn trộm mộ, họ thường gia cố đỉnh mộ thất bằng nhiều cách khiến kẻ trộm bó tay, rồi đặt một cánh cổng lớn ngay vị trí đưa quan tài vào, khóa chặt từ bên trong. Người bên ngoài vĩnh viễn không thể mở được, còn những người bị nhốt bên trong đành chịu phận tuẫn táng. Cánh cổng này vĩnh viễn ngăn cách thế giới bên ngoài với chủ mộ thất.
Trà Văn Bân nghĩ thầm: Chẳng lẽ mình lọt vào một ngôi mộ lớn? Xem ra dùng sức trâu không ăn thua rồi. Anh nhìn con cóc nói: "Anh bạn, mày thấy rồi đấy, lần này là hết đường thật rồi. Dù mày có lên đẩy cũng không suy suyển đâu, thôi mình quay lại đi." Nói xong, anh quay người định đi. Bất ngờ, con cóc quất cái lưỡi dài ngoằng vào sau lưng anh. Trà Văn Bân cảm thấy một vật bị rút ra, sờ tay thì thấy cây gậy đã biến mất! Quay đầu lại nhìn, cây gậy đang nằm gọn trong miệng Tam Túc Thiềm.
...
Tam Túc Thiềm dùng lưỡi cuốn lấy cây gậy, quăng mạnh vào cánh cổng đồng thau. "Coong" một tiếng, cây gậy rơi xuống đất. Xong xuôi, nó lại nhích người, nhìn Trà Văn Bân chằm chằm.
Trà Văn Bân ngơ ngác trước hành động kỳ quặc của nó, nhặt cây gậy lên hỏi: "Anh bạn, mày làm cái trò gì thế? Giận dỗi à?" Nói rồi anh quay người định đi về, nhưng Tam Túc Thiềm lại nhảy chắn ngang đường.
"Mày không cho tao đi chứ gì? Nhưng mày cũng thấy rồi đấy, hết cách rồi, đường bị chặn kín mít. Cánh cổng này nặng cả ngàn cân, mở kiểu gì?" Trà Văn Bân nhìn con quái vật to lớn trước mặt, kiên nhẫn giải thích.
Tam Túc Thiềm lờ đi, tự mình nhảy đến trước cánh cổng đồng thau, dùng lưỡi gõ "cộc cộc cộc" ba cái liên tiếp vào cửa, rồi lùi lại bên cạnh Trà Văn Bân, kêu "ộp oạp" một tiếng.
Tuy không hiểu tiếng ếch nhái, nhưng qua quãng đường đồng hành vừa rồi, Trà Văn Bân hiểu rằng con vật này tuyệt đối thông linh tính, lại cực kỳ thông minh. Hành động khác thường của nó chắc chắn mang hàm ý gì đó.
Đang suy nghĩ, con cóc lại cuốn lưỡi giật lấy cây gậy trên tay Trà Văn Bân, ném vào cánh cổng lần nữa. Trà Văn Bân đành phải chạy lại nhặt. Chưa kịp nhặt lên thì "cộc cộc cộc", ba tiếng gõ nữa vang lên, cái lưỡi to tướng lại đập vào cánh cổng. Lần này Trà Văn Bân phát hiện ra, ba vị trí mà Tam Túc Thiềm gõ vào lần này trùng khít với lần trước!
Lưỡi Tam Túc Thiềm có dịch nhầy, nên Trà Văn Bân dễ dàng tìm thấy ba điểm đó. Trên cánh cổng đồng thau có ba chỗ ướt át, sờ vào thấy mát lạnh. Ba điểm này tạo thành hình chữ "Phẩm" (品). Điều khiến Trà Văn Bân ngạc nhiên hơn là tại mỗi điểm đều có một ký hiệu đặc biệt. Những ký hiệu này anh đã từng thấy, chính là hình cá, chim và mũi tên khắc trên đầu cây gậy.
Trà Văn Bân nhận ra ba ký hiệu trên cửa được giấu khéo léo giữa những Quỷ Triện, nếu không tinh ý thì khó mà nhận ra ngay được. Chẳng lẽ cánh cổng này có liên quan đến cây gậy trong tay? Ôm tâm lý cầu may, Trà Văn Bân bắt đầu thử với hình con chim ở góc dưới bên trái.
Đó là một con chim tượng hình, nét khắc tuy không quá sống động nhưng cũng đầy đủ cánh và đuôi. Điểm đặc biệt duy nhất là màu sắc của nó hơi khác so với màu đồng thau xung quanh, hơi ngả vàng. Nhưng nằm lọt thỏm giữa cánh cổng khổng lồ thế này, nếu không được Tam Túc Thiềm chỉ điểm thì đúng là tìm mỏi mắt cũng không ra.
Trà Văn Bân sờ nhẹ, không cảm thấy gì đặc biệt, chỉ là một con chim bằng đồng to bằng bàn tay. Càng lúc này càng không được nóng vội, anh nhắm mắt lại để cảm nhận.
Con chim này dường như được khắc cố ý nằm gọn trong một hình tròn. Toàn bộ thân mình vừa khít trong một vòng tròn khá quy tắc. Buông tay xuống, Trà Văn Bân vô tình nắm chặt cây gậy, trong lòng chợt động. Đúng rồi, kích thước vòng tròn này có vẻ tương đương với độ to của cây gậy. Liên tưởng đến hành động ném gậy liên tiếp của Tam Túc Thiềm, trong đầu anh hiện lên hai chữ: Chìa khóa!
"Nếu cây gậy này là chìa khóa thì phải có lỗ khóa chứ!" Trà Văn Bân lẩm bẩm với con cóc. Nhưng ông bạn quý hóa kia ngoài việc phình bụng và nhìn chằm chằm vào cánh cổng thì chẳng làm gì khác.
Trà Văn Bân nghĩ thầm, chẳng lẽ cánh cổng này thực sự có lỗ khóa mà mình không nhìn thấy? Đầu cây gậy cũng khắc hình cá, chim và mũi tên. Thôi kệ, cứ coi như không có lỗ khóa mà thử xem sao.
Trà Văn Bân cầm cây gậy lên, định chọc vào hình con chim trên cửa. Nghĩ lại thấy không đúng, anh xoay cây gậy sao cho hình con chim trên đó hướng lên trên, rồi ấn mạnh vào cánh cổng. Trên đời có những chuyện thật bất ngờ, cánh cổng đồng thau nhìn có vẻ kiên cố nhưng Trà Văn Bân lại cảm giác như đang chọc vào miếng đậu phụ. Khi cây gậy ngập vào một nửa, đột nhiên vang lên một tiếng "kịch".