Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Anh cũng cố gắng chọn những tảng đá nhô lên khỏi mặt nước để đi, tiết kiệm được kha khá sức lực. Di chuyển trong nhiệt độ thấp tiêu hao năng lượng cơ thể rất lớn. Trong đường hầm này, ngoài thỉnh thoảng có một hai con cá cóc nhỏ bơi qua thì chỉ có loại cá mù không mắt. Trà Văn Bân nghĩ nếu đói quá thì cũng đành bắt cá ăn tạm, ở chốn hoang vu này không cần cầu kỳ, mục đích chính bây giờ là sống sót, an toàn rời khỏi đây, hội ngộ với Siêu Tử, đưa Lão Vương đi bệnh viện.

Đi thêm một đoạn nữa, tiếng nước chảy văng vẳng bên tai. Trà Văn Bân vô thức rảo bước nhanh hơn. Sau khi vượt qua mấy đống đá vụn, cuối cùng anh cũng nhìn thấy một hồ nước ngầm khổng lồ khác.

Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, Trà Văn Bân định thay pin. Pin cũ tháo ra anh cũng không nỡ vứt, cất vào túi. Chưa kịp lắp pin mới thì "tõm" một tiếng, nước bắn tung tóe lên mặt anh. Anh vội bật đèn soi xung quanh thì thấy Tam Túc Thiềm đã biến mất.

Đang ngẩng đầu tìm kiếm thì thấy mặt nước gợn sóng, một bóng vàng "vù" cái nổi lên. Chà, chẳng phải Tam Túc Thiềm sao? Hóa ra lâu ngày không xuống nước, giờ thấy hồ lớn thế này nên phấn khích quá độ. Thấy Tam Túc Thiềm bơi lội vài vòng rồi bơi về phía bờ, Trà Văn Bân định vỗ mũi nó thì cúi xuống lại thấy cảnh tượng không muốn thấy nhất: Dưới đáy nước, xương trắng ken đặc, xếp chồng lên nhau trải dài ra xa, tầm mắt nhìn đâu cũng thấy một màu trắng xóa, y hệt đầm rồng xương dưới giếng cổ.

Trà Văn Bân ngồi xổm xuống nhìn kỹ. Khác với đầm nước trước, xương cốt ở đây to và thô hơn nhiều, chủ yếu là xương động vật, đặc biệt là những cặp sừng trâu, sừng dê rất rõ ràng. Do mặt nước không tĩnh lặng hoàn toàn nên nhất thời anh cũng không phân biệt được có bao nhiêu loài động vật ở đây.

Tuy xác định không phải xương người nhưng nhìn cũng rất gai mắt. Liên tưởng đến những cây đồng thau lấy máu bên ngoài, Trà Văn Bân đoán đây chính là tế đàn. Xem ra những con vật này đa phần là cống phẩm tế thần linh năm xưa. Nhìn đống xương trắng chất chồng, có thể tưởng tượng quy mô buổi tế lễ năm xưa hoành tráng đến nhường nào.

Tam Túc Thiềm nhảy lên bờ, ngồi xổm cạnh Trà Văn Bân. Được nước làm ẩm, cơ thể nó lại tràn trề sức sống, đôi mắt càng thêm sáng quắc. Trà Văn Bân trêu: "Anh bạn, dẫn tao vào đây chỉ để tắm thôi hả?"

Con cóc tỏ vẻ khinh thường suy nghĩ tiểu nhân của anh, kêu "ộp oạp" một tiếng rồi lại nhảy tót xuống nước, làm Trà Văn Bân ướt sũng lần nữa. Khi trồi lên, nó cứ lẳng lặng nổi trên mặt nước nhìn Trà Văn Bân. Thấy anh mãi không động tĩnh gì, con cóc bơi ra xa một đoạn rồi lại bơi về, lượn một vòng quanh anh.

Tuy Trà Văn Bân không hiểu tiếng cóc, nhưng qua quãng đường đồng hành cũng có chút ăn ý. Thấy hành động này, anh hỏi: "Anh bạn, mày muốn tao cưỡi lên lưng mày hả?"

Tam Túc Thiềm đạp chân sau dưới nước, kêu: "Ộp oạp."

Trà Văn Bân toát mồ hôi hột. Cưỡi trâu đùa nước thì anh thấy rồi, chứ cưỡi cóc thì... Thôi kệ, ở đây cũng chẳng có ai, cứ thử xem sao, lỡ nó muốn cõng mình thật thì sao? Mà dù không phải thì coi như tắm một cái. Canh lúc Tam Túc Thiềm nằm im, Trà Văn Bân nhảy xuống, trúng ngay cổ nó. Thân hình con cóc này chắc nịch, chỉ tội hơi trơn, may mà anh phản ứng nhanh ôm chặt lấy cổ nó nên không bị tuột xuống.

Loay hoay một hồi mới ngồi vững, Tam Túc Thiềm đạp ba chân, quả nhiên cõng anh từ từ bơi ra giữa hồ. Càng vào giữa, nước lại càng nông, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Trà Văn Bân. Hồ nước bình thường do dòng chảy nên giữa hồ luôn sâu nhất, đằng này chỗ nông nhất anh ước chừng chỉ ngập đến cổ.

Cuối cùng họ cũng đến nơi có vẻ là trung tâm hồ. Điểm kỳ lạ ở vị trí trung tâm này là không còn xương cốt nữa. Trà Văn Bân nhìn quanh, phát hiện có tổng cộng năm con đường xương cốt từ đây tỏa ra năm hướng. Một trong số đó dẫn về phía họ vừa đi tới, bốn con đường còn lại chắc dẫn đến các rìa hồ khác.

Năm con đường xương cốt này không hẹn mà cùng dừng lại cách tâm hồ khoảng năm mét, tạo ra một khoảng nước trống hình tròn nhỏ ở giữa.

Điều khiến Trà Văn Bân thắc mắc mãi không giải được là nguồn nước ở đâu? Bốn phía không thấy dấu hiệu dòng chảy, chỉ toàn vách đá trơ trọi. Trần hang khá cao, tối om một mảng, cũng không thấy có lỗ hổng nào. Nếu không tìm thấy nguồn nước, đồng nghĩa với việc anh đã đi vào ngõ cụt.

Đang suy nghĩ, bắp chân tê dại vì ngâm nước quá lâu bỗng cảm thấy hơi ấm áp, cảm giác đó ngày càng rõ rệt, như có ai đó đang nhẹ nhàng vuốt ve, rất dễ chịu. Khi thần kinh bắt đầu hồi phục, anh mới nhận ra điểm khác thường. Đó không phải ai vuốt ve, mà là dòng nước!

Cúi người xuống, dùng tay thử, quả nhiên nhiệt độ nước ở đây cao hơn bên ngoài một chút, lại còn đang sủi bọt lên. Trà Văn Bân quan sát kỹ sự thay đổi của vân nước dưới chân, thấy có tạp chất đang trồi lên. Ngay lập tức anh nhận ra: Đây là một mạch phun ngầm! Hơn nữa còn là suối nước nóng. Chỉ vì nơi này quanh năm không có ánh sáng, nhiệt độ trong hang quá thấp nên chút nhiệt lượng này chưa lan đến bờ đã nguội ngắt, không đến giữa hồ thì tuyệt đối không cảm nhận được.