Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng Tần Tang Tang chỉ nhếch miệng, chậm rãi nói:
“Bệnh không nhe, nếu không tôi xin thương xót, chuyển anh đến bệnh viện tâm thần nhé?”
Nghe thấy những lời này, An Dĩ Phàm lập tức nhớ tới khi học cấp 3 bị Tần Tang Tang tính kế lên nhầm xe cứu thương của bệnh viện tâm thần, tức tới mức râu đều bay sạch, chỉ vào video một lúc lâu sau đều không nói nên lời.
Cuối cùng nói lời tàn nhẫn: “Cô có giỏi thì tự mình tính đi, không tính ra tôi đợi xem cô xin lỗi với Miểu Miểu trước toàn dân mạng.”
Tần Tang Tang cười khẽ một tiếng:
“Đừng đi, những lời này lọt vào trong tai tôi rất giống như đang tự tìm đường chết.”
An Dĩ Phàm hừ lạnh một tiếng, không nói chuyện với cô.
Tần Tang Tang cũng không miễn cưỡng, mở di động tìm ảnh chụp của bà nội Lâm, lại lấy một tờ giấy, một chiếc bút ra bắt đầu xem bói.
Quẻ đầu tiên tính ra chính là quẻ khốn.
Trạch thủy khốn, trạch vô thủy vi khốn, thủy dật diệc vi khốn.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Tần Tang Tang vẫn luôn viết viết vẽ vẽ gì đó lên trang giấy.
[Tần Tang Tang đang làm gì thế? Vẽ bùa sao?]
[Như vậy đều có thể tìm được, vậy tôi tiện tay lật một cái cũng có thể tìm được ấy chứ! Vậy tôi có phải cũng coi như là đại sư hay không?]
[Tôi đánh cược ăn sống vỏ sầu riêng, Tần Tang Tang tuyệt đối là đang diễn, cô ta chắc chắn sẽ không tìm thấy được!]
Đây là lần đầu tiên An Dĩ Phàm nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc an tĩnh của Tần Tang Tang, một trời một vực với hình tượng trước đây của cô.
Khiến anh ta có cảm giác trái tim bị người ta cách lồng ngực nhẹ nhàng gãi một lát.
Anh ta đột nhiên cảm thấy mình như vậy có phải hơi quá hay không.
Tình cảm từ nhỏ của hai người, bây giờ cô gặp nạn mình còn đối xử với cô như vậy, có phải không có chút phong độ nào hay không?
Nghĩ tới đây, anh ta không tự giác được mở miệng nói: “Tính thử xem, không tìm thấy thì thôi, số tiền đó coi như là tôi làm từ thiện!”
Ai ngờ Tần Tang Tang chỉ nâng đầu khỏi giấy nhìn anh ta một cái với vẻ xem thường.
“Ai nói tôi không tìm thấy? Nhà cũ An gia, hướng nam mười dặm, có một ngôi mộ độc lập, đồ vật ở bên trong mộ, đi đào đi.”
An Dĩ Phàm: … Cô đang nói mê sảng gì thế?
Tần Tang Tang thấy anh ta không tin thì bổ sung một câu:
“Ngôi mộ kia là mộ của con gái út bà An.
Đứa bé chết yểu không thể vào phần mộ tổ tiên, bà Lâm tìm một chỗ phong thủy bảo địa gần nhà cũ, an táng người ở đó.
Nhưng mà có lẽ đám con cháu trẻ tuổi đồng lứa các anh không biết chuyện này.”
Tần Tang Tang nói nghe cứ như thật, trong lúc nhất thời vậy mà mọi người không phân biệt ra được cô nói dối hay nói thật.
[Tôi không tin, sao đồ có thể ở mộ? Có phải Tần Tang Tang đang đánh cược An gia không dám đào mộ, mới cố ý nói như vậy không?]
[Ngay cả An Dĩ Phàm cũng không biết ngôi mộ này cô ta lại biết, không giống giả đâu.]
[Không phải, hai người này quen nhau, không phải lại là phối hợp diễn một vở đấy chứ?]
[Đi tìm chẳng phải sẽ biết ư?]
An Dĩ Phàm nhíu mày chặt muốn chết.