Đoán Mệnh Quá Chuẩn, Thiên Kim Trà Xanh Khóc Lóc Cầu Xin

Chương 37. Người phụ nữ này cần quật cường như thế sao?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người phụ nữ này cần quật cường như thế sao?

Chỉ vì một hơi mà bịa ra cái cớ như vậy ư.

Không phải là cô cảm thấy mình không dám đào mộ nghiệm chứng mới cố ý nói như vậy đấy chứ?

Xem ra không để cô thấy được sự lợi hại, cô sẽ không phục.

Nghĩ đến đây, anh ta lập tức đứng dậy đi tìm quản gia Lâm.

Quản gia Lâm đang ở trong sân dọn sạch cỏ dại.

“Ông Lâm!”

“Ừm, Tiểu Phàm à, có chuyện gì thế.”

“Cháu hỏi ông chuyện này.”

“Hỏi đi.”

“Có phải là cháu còn có cô út, nhưng đã chết non hay không?”

Quản gia Lâm nghe thấy những lời này thì dừng tay lại: “Sao cháu biết được?”

“Móa nó! Thật sự có ư!”

An Dĩ Phàm kinh ngạc một lát.

Quản gia Lâm trừng anh ta một cái: “Con nít con nôi nói chuyện hẳn hoi.”

“Vâng vâng, cháu biết rồi ạ.”

Sau khi nói một câu có lệ lại tiếp tục hỏi:

“Chuyện của cô út sao cháu chưa từng nghe bà nội nhắc tới ạ?”

Quản gia Lâm thở dài một hơi.

“Bà nội cháu cả đời sinh 7 đứa con, chỉ có một con gái cưng như vậy.

Cô bé ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, bà nội cháu vô cùng yêu thương, kết quả cưng chiều tới mấy đều không thể nuôi lớn.

Bà ấy vô cùng đau lòng, sao có thể chủ động nhắc tới với đám tiểu bối các cháu.”

“Như vậy ạ, vậy mộ của cô út cháu ở đâu thế?”

Quản gia Lâm chỉ về phía nam: “Qua đó mười dặm, ngôi mộ lẻ loi một mình là mộ cô út cháu.”

An Dĩ Phàm lại bị kinh ngạc một lát, sao lại bị Tần Tang Tang nói trúng rồi?

Nhưng mà nghĩ một lát lại cảm thấy chuyện này cũng không phải bí mật gì, có lẽ Tần Tang Tang biết được chuyện này từ chỗ bà nội, không thể chứng minh được gì.

Nhưng người xem trước màn hình không biết, kinh ngạc không thôi.

[Chuyện này chuyện này, tối muộn như vậy tôi có chút hoảng!]

[Tôi không nghe tôi không nghe! Kịch bản, nhất định là kịch bản!]

[Tôi cảm thấy, chuyện này ấy à, thôi, tôi miệng vụng, không giỏi ăn nói lắm.]

An Dĩ Phàm đứng tại chỗ một lúc lâu, dứt khoát xoay người đến phòng để đồ tìm dụng cụ.

Anh ta muốn đào mộ!

Đúng vậy, anh ta không đào mộ, Tần Tang Tang sẽ không nhận thua, Tần Tang Tang không nhận thua, cục tức trong lòng anh ta không xả được.

Hơn nữa trong lòng anh ta mơ hồ có chút chờ mong, nhỡ đâu đồ thật sự ở đó thì sao?

Như vậy tâm bệnh của bà nội có thể khỏi hẳn.

Bác sĩ nói tâm bệnh của bà nội khó hiểu, có khả năng sống không quá nửa năm.

Chính vì lý do này, anh ta cũng nên đi đào mộ.

So với người chết, đương nhiên là người còn sống càng quan trọng hơn.

Nghĩ tới dây An Dĩ Phàm tìm được dụng cụ thích hợp xong, ngồi xe đạp điện của ông Lâm một mình đi về phía nam.

Bóng dáng dưới đèn đường, giống như một dũng sĩ anh dũng cứu thế.

Khán giả nhìn đều sôi nổi khen anh ta trâu bò.

Lý Tiểu Vĩ lại như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than.

Anh ta nhỏ giọng hỏi Tần Tang Tang.

“Tối muộn bảo anh ta đi đào mộ có phải hơi quá hay không?”

Đào mộ người ta có tính chất khác hoàn toàn với đi gõ cửa phòng người ta.

Nhỡ đâu còn không tìm thấy thì làm sao bây giờ?