Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

[Tần Tang Tang đã lưu lạc đến mức lên mạng đánh cướp rồi sao?]

[Không, cô ta là dựa vào hình tượng thần côn này quanh minh chính đại lừa tiền.]

[Thích tiền như vậy, đâu có chút dáng vẻ của thiên kim tiểu thư, quả nhiên gà rừng không thể biến thành phượng hoàng được.]

Phần lớn bình luận đều là chế nhạo, trào phúng và chửi rủa.

Nhưng cũng có mấy bình luận linh tinh khác.

[Không xem phát sóng trực tiếp mà ở đây ăn nói linh tinh, bộ não bị tiêu hóa sạch rồi à?]

[Có chút lòng kính sợ đi, Tần Tang Tang ngay cả kim cài áo giấu trong mộ đều có thể tìm được, sao có thể là kẻ lừa đảo?]

Nhìn thấy gió xoáy trong mắt mẹ Tần càng tích càng sâu, Hạ Miểu Miểu hài lòng cất di động.

“Mẹ, đừng nhìn nữa, những người này thích nói linh tinh thôi, mẹ đừng tin, chị chắc chắn không phải là loại người như thế.”

Vào lúc này chán ghét của mẹ Tần đối với Tần Tang Tang lại đạt tới đỉnh núi.

Nhưng mà nghĩ tới chưa đến thời gian, bà ta còn chưa thể động vào cô, mẹ Tần chỉ có thể kìm nén tâm trạng xuống.

“Thôi, không nhắc tới cô ta nữa, đi thôi, mẹ dẫn con đi thử quần áo.”

“Vâng, hai ngày nữa phim điện ảnh khởi động máy con sẽ mặc bộ quần áo mẹ chọn đi.”

Tần Tang Tang còn chưa nhìn thấy tin tức, hiện giờ cô đang ngồi bên cạnh bà nội Lâm, an tĩnh như gà.

Gọi cô tới đây ăn cơm cũng không nói là liên hoan gia tộc mà, người An gia đều cùng lén liếc mắt nhìn cô, khiến cô không biết phải làm thế nào.

Bà nội Lâm còn đặc biệt nhiệt tình gắp đồ ăn cho cô.

“Tang Tang à, nếm thử cá quế chiên xù cháu thích ăn nhất đi.”

Gắp xong cá lại gắp một miếng măng, chiếc đùa không dừng lại giây nào.

Tần Tang Tang có thể làm sao bây giờ?

Chỉ có thể mỉm cười nhận lấy từng đũa đồ ăn.

Đồ ăn trong bát sắp xếp thành ngọn núi nhỏ.

“Bà nội, bây giờ bà không còn thương cháu nữa có phải không? Sao đều không gắp đồ ăn cho cháu nữa?”

An Dĩ Phàm gắp một đũa đầy đồ ăn trong bát cô vào bát mình, giải quyết lúng túng của cô.

Tần Tang Tang gật đầu cảm kích với anh ta.

Bà nội Lâm lại trừng anh ta một cái: “Tên nhóc này cháu đã bao nhiêu tuổi còn đoạt đồ ăn với Tang Tang, không biết xấu hổ.”

Nhưng mà cũng không tiếp tục gắp đồ ăn cho Tần Tang Tang nữa.

Vì dỗ bà nội Lâm vui vẻ, trên bàn cơm không ngừng có người phụ họa nói giỡn.

Nhưng tổng thể bầu không khí vẫn rất xấu hổ.

Tần gia và An gia đang bàn chuyện kết thân, thiên kim giả bị đuổi đi là Tần Tang Tang lại thành khách mời của bà nội Lâm.

Bữa cơm này mọi người đều ăn như mắc ở yết hầu.

Sau khi ăn cơm xong bà nội Lâm cũng không muốn khiến người trong nhà khó xử, giữ An Dĩ Phàm lại còn bảo mọi người rời đi.

An Dĩ Phong thì tự nguyện ở lại.

Trong sân, bên cạnh bàn trà, bà nội Lâm nhấp một ngụm trà sau đó hỏi Tần Tang Tang:

“Tang Tang à, bà nội có chuyện hỏi thẳng cháu nhé.”

“Vâng, bà nội hỏi đi ạ.”

“Kim cài áo của bà nội sao lại đến chỗ mộ con út của bà?”

Bà ấy thật sự nghĩ mãi không rõ chuyện này.