Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đối với vấn đề này, Tần Tang Tang không cho đáp án trước tiên mà hỏi ngược lại:
“Bà nội, khi bà còn trẻ có phải từng nuôi một con cáo đỏ phải không ạ?”
“Ồ, sao cháu biết chuyện này?”
“Bà cứ nói cho cháu biết đi ạ.” Tần Tang Tang chống cằm nhìn về phía bà ấy.
Bà nội Lâm cười gật đầu.
“Đúng vậy, khi bà còn trẻ từng nuôi một con cáo đỏ, còn nuôi thả.
Đó là vào một ngày ánh nắng rực rỡ, khi bà đi viếng mộ con gái út thì gặp nó.
Lúc ấy nó gầy đến mức đáng thương, màu lông ảm đạm không có ánh sáng, trên người cũng dơ bẩn, có cảm giác sống không được bao lâu.
Bà nhìn thấy đau lòng, nên lấy đồ ăn mình mang tới đút cho nó.
Sau này thời gian dài, nó phát triển to hơn, bộ lông trên người nó xinh đẹp giống y như đóa hoa hồng nở rộ.
Nên bà đặt tên cho nó là Mân Côi.
Mân Côi sẽ định kỳ lén chạy đến đây thăm bà.
Thường ngậm một ít hoa xinh đẹp tặng cho bà.”
Khi bà nội Lâm nói đến chuyện cũ này đôi mắt sáng lấp lánh giống như ngôi sao trên bầu trời, sạch sẽ trong suốt.
“Đó là khoảng thời gian vui sướng không nhiều lắm kể từ sau khi con gái út của bà mất.
Đáng tiếc không biết bắt đầu từ khi nào, nó không tới nữa, bà vào núi tìm rất nhiều lần cũng không tìm được nó.”
Bà nội Lâm thở dài một hơi, nỉ non nói:
“Cũng không biết có phải nó đã sớm rời khỏi thế gian này hay không, nhoáng cái đều đã trôi qua ba mươi năm.”
Tần Tang Tang lắc đầu:
“Nó chưa mất, còn có được cơ duyên.”
“Cơ duyên ư? Nói giống y như tiểu thuyết tu tiên.” An Dĩ Phàm bĩu môi, không tin tưởng lắm.
Tần Tang Tang không biện giải với anh ta, nhìn bà nội nói: “Kim cài áo của bà chính là nó lấy đi.”
An Dĩ Phàm nhíu mày: “Như vậy không phải là lấy oán trả ơn sao? Đúng là phí công nuôi dưỡng.”
Bà nội Lâm trừng anh ta một cái, lắc đầu nói:
“Mân Côi làm như vậy chắc chắn là có nguyên nhân, bà không tin nó sẽ hại bà.”
An Dĩ Phong nhìn thấy phản ứng của bà nội xong, nhướng mày nhìn về phía Tần Tang Tang, dường như đang đợi cô nói tiếp.
“Đúng vậy, con cáo đỏ kia làm như vậy đúng là có nguyên nhân, nó là muốn cứu An gia.”
“Cô đừng úp úp mở mở nữa có được không? Có thể một lần nói hết không!”
An Dĩ Phàm vô cùng bất mãn.
“Được.”
Hóa ra là tuyến nước ngầm gần nhà cũ đã bị chuyển hướng và tràn vào mộ con gái út của bà nội Lâm.
Mộ con gái út bà nội Lâm hợp với khí vận thế hệ này của An gia, xử lý không cẩn thận mà nói, từ nay một thế hệ của An gia sẽ bắt đầu suy bại.
Bà nội Lâm lễ Phật, cáo đỏ không có biện pháp tới gần, cũng chỉ có thể trộm kim cài áo của bà ấy, muốn dùng linh khí và thuộc tính thổ trong đá quý trấn áp dòng nước ngầm, tạm thời bảo vệ An gia bình an.
Khi Tần Tang Tang phát sóng trực tiếp tính bặc tính ra một quẻ trạch thủy khốn, là chỉ chuyện này.
Hơn nữa trộm đi kim cài áo bà nội Lâm thích nhất, cũng là khiến người An gia cảnh giác, nhanh chóng phát hiện mộ có vấn đề.
Đáng tiếc không biết An gia mời được đại sư mua danh chuộc tiếng từ đâu, không điều tra ra được bất cứ chuyện gì.