Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Thật sao?” Hà Học Gia không chắc chắn hỏi.
“Đương nhiên. Nhưng mà ngàn vạn lần nhớ kỹ lời tôi nói, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được xuống xe.”
Ba người vội vàng gật đầu.
“Vậy vợ tôi làm sao bây giờ?”
Hà Học Gia nhìn Ngô Tình ở ghế sau có chút u sầu, đến bây giờ anh ta vẫn chưa suy nghĩ cẩn thận sao mình lại bị kéo vào loại chuyện này.
“Để trên xe trói lại, khi tôi dùng đến lại dẫn cô ấy xuống xe.
Nhớ kỹ, nếu Ngô Tình bất ngờ nổi điên, các anh nhất định phải ấn xuống cho tôi, ngàn vạn lần đừng để cô ta chạy, nếu không chúng ta có khả năng đều không trở về được.”
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!” Trong lòng ba người căng thẳng, sợ tới mức trực tiếp rống lên.
“Ừm, rất tốt.”
Tần Tang Tang vỗ cánh tay mấy người, nhằm an ủi.
Thực ra cô cố ý nói nghiêm trọng một chút, chính là không hy vọng lát nữa khi cô đấu pháp với người ta, bên Ngô Tình xảy ra vấn đề kéo chân sau cô.
Sau khi nói xong xe thong thả đi trên đường chính trong thôn, Tần Tang Tang xuyên qua cửa sổ xem xét nhà ở bên ngoài.
Đợi khi xe lái tới một căn nhà có vẻ kỳ lạ, Tần Tang Tang bảo dừng xe.
Đây là một căn nhà có sân rộng, hình tam giác, đỉnh nhọn, tạo hình phóng tầm mắt toàn bộ Hoa Quốc đều là kỳ lạ độc nhất.
Hà Học Gia không nhịn được nói: “Tiểu thư, căn nhà này thật đáng sợ.”
Cách cửa sổ xe đều khiến anh ta có loại cảm giác sởn tóc gáy.
Hai cửa sổ tối om đối diện đường cái giống như đôi mắt ma quỷ âm thầm nhìn trộm, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Ừm, các anh không có việc gì đừng nhìn chằm chằm vào nó, nhắm mắt ngủ hoặc niệm kinh văn đều được.”
Tần Tang Tang lời ít mà ý nhiều nói xong, lấy một túi bột phấn gay mũi trong túi ra đưa cho Hà Học Gia.
“Lát nữa nếu nhìn thấy cảnh tượng khiến các anh sợ đến mức chân mềm nhũn, dùng bột phấn này và chút nước bọt bôi lên đôi mắt, cái mũi, tai và huyệt thái dương, có thể đề phòng các anh mất hồn.”
Nếu ở nơi quỷ quái như vậy bị dọa mất hồn, đó chính là rơi vào cục diện thập tử vô sinh, là cục diện chết không giải được.
“Cần nước bọt ư?”
“Đúng vậy, còn cần nước bọt của mình.”
“Tôi, tôi đã biết.”
Hà Học Gia cẩn thận cất kỹ bột phấn.
“Được rồi, vậy các anh ngoan ngoãn ở trong xe, tôi đi vào nhìn xem.”
Nghĩ tới Tần Tang Tang muốn rời đi, Hà Học Gia không hiểu sao lại khẩn trương hơn.
Anh ta nắm lấy ống tay áo của Tần Tang Tang theo bản năng, không muốn để cô rời đi.
Tần Tang Tang vỗ cánh tay anh ta một lát.
“Đừng sợ, nếu tôi dẫn các anh đi vào, thì có thể dẫn các anh ra ngoài.”
Không biết là thái độ bình tĩnh của cô khiến mọi người tin tưởng, hay là giọng nói trầm thấp của cô có tác dụng trấn an lòng người.
Theo tầm mắt của Tần Tang Tang đảo qua gương mặt ba người, không hiểu sao trong lòng mấy người yên ổn xuống.
“Vâng, tiểu thư, cô chú ý an toàn.”
Tần Tang Tang gật đầu: “Nhớ kỹ, lát nữa cửa xe vừa đóng lại, ai tới gọi cửa cũng không thể mở ra.”