Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cô gọi cũng không mở sao?”
Tần Tang Tang lắc đồ trong tay: “Tôi có chìa khóa, không cần gọi cửa.”
Sau khi nói xong, thì nhanh chóng mở cửa xuống xe.
Trên xe ba người dán sát vào cửa sổ, giống như chim non đợi phụ huynh trở về, mắt trông mong nhìn bóng dáng bận rộn của Tần Tang Tang bên ngoài cửa sổ, trong mắt đều là chờ đợi.
Ngoài xe, Tần Tang Tang đi tới cửa nhà tam giác kia trước tiên, vòng quanh nhà ở nhìn kỹ một vòng.
Đợi biết được đại khái bố cục của nó xong, lại trèo lên cây đại thụ trước cửa nhìn trong sân phía xa.
Trải qua một phen nghiệm chứng, cô mới chắc chắn từng Trận Nhãn tụ âm của thôn Tiệm Sơn này ở giếng cổ trong sân.
Việc cô cần làm hiện giờ là phá Tụ Âm Trận.
Chỉ có phá Tụ Âm Trận, động lực của cửa trận niêm phong mới có thể bị cắt đứt, trận mới có thể bị phá vỡ hoàn toàn.
Đây cũng là chỗ lợi hại nhất của cửa trận niêm phong, phối với nó nguồn động lực, trận không chỉ có thể tự chữa trị, sinh môn và tử môn còn định kỳ thay đổi vị trí.
Nếu người không hiểu tới phá, sẽ cảm thấy trận này thiên biến vạn hóa, khiến người ta không nắm rõ được, cuối cùng bị nhốt chết trong trận này.
Khi ở cửa thôn cô chỉ cho rằng âm khí trong thôn là hoàn cảnh địa lý cộng thêm một số thuật pháp tổn hại âm đức tụ tập mà thành.
Sau khi vào thôn, cô lập tức phủ định cái nhìn này.
Âm khí nồng đậm như thế, đều sắp tới mức độ âm khí hóa ướt, tuyệt đối không đơn giản như vậy là có thể hình thành.
Lúc này cô mới bảo tài xế lái xe tìm kiếm trong thôn.
Đợi đến khi thấy được căn nhà đặc biệt này, cô mới hiểu rõ mọi chuyện.
Đây là song trận liên kết, đúng là gặp phải cao thủ.
Tần Tang Tang có chút đau đầu, nếu là trước đây đương nhiên là cô không sợ đối phương, nhưng bây giờ cô chỉ là con gà yếu ớt, đấu lại được sao?
Nhưng mà âm dương tiên sinh chính là ăn bát cơm này, nhận tiền của người ta thì phải giải quyết cho người ta.
Thu hồi suy nghĩ phức tạp, Tần Tang Tang đẩy cửa mà vào.
Đạp thiên cương thất bộ, cô tới gần giếng cổ.
Ngọc Hành Tinh Vị, Khai Dương Tinh Vị…
Khi sắp bước tới gần giếng cổ, lại bước lên bước Thiên Thành Tinh Vị cuối cùng, biến cố bất ngờ xảy ra.
Trong thổ nhưỡng đột nhiên lao ra một con rết to cỡ bàn tay, cắn lên mắt cá chân của cô.
Đau đớn xuyên tim đánh úp lại, miệng vết thương lập tức biến thành mảng xanh đen.
Tần Tang Tang chịu đựng đau nhức dẫm lên bước cuối cùng.
Huyễn Trận bị phá, dáng vẻ chân thật ở sân bày biện ra.
Đôi mắt của Tần Tang Tang lạnh lùng nhìn con rết điên cuồng vặn vẹo trên mặt đất, ngồi xổm người xuống chuẩn bị bắt lấy.
Nhưng mà khi tay cô sắp chạm vào con rết, tất cả chân của nó cùng giẫm, nằm trên mặt đất không nhúc nhích.
“Đã chết rồi sao?”
Tần Tang Tang nhìn về phía miệng vết thương của mình theo bản năng, xanh đen rút đi, chỗ bị cắn ngoại trừ để lại chút máu ra, tất cả dấu vết đều biến mất không thấy bóng dáng.
Hửm?
Cơ thể này còn là thể chất bách độc bất xâm ư?
Thú vị.
Tần Tang Tang tạm thời kìm nén dục vọng tìm tòi nghiên cứu đối với nguyên chủ, đi tới bên miệng giếng.
Thò người ra nhìn trong giếng, giếng rất sâu, mơ hồ có thể thấy được nước giếng phía dưới, phiếm ra ánh sáng sâu kín.