Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chữ lót là chữ Huyền ư? Trong Thiên Long Bát Bộ, thế hệ chữ Huyền là thuộc bối phận nào nhỉ?
Hư Trúc, một trong ba nhân vật chính mang chữ Hư, lẽ nào hắn còn ở bối phận thấp hơn? Nếu thật là vậy thì thảm quá, hắn chẳng còn nhiều thời gian nữa rồi. Khoan đã, phụ thân của Hư Trúc tên là gì ấy nhỉ?
Ưm??? Đột nhiên, Lý Tố nhớ ra điều gì đó, hai mắt không khỏi mở trừng trừng.
Phương trượng Huyền Từ!!!
Đệt, không phải chứ???
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Trong sân, có người đang quét dọn. Đã ba ngày trôi qua kể từ khi hắn đặt chân đến thế giới này.
Ba ngày nay, diễn biến nội tâm của Lý Tố phức tạp cỡ nào, không nói cũng hiểu. Đầu tiên, hắn đúng là đệ tử chữ Huyền. Không sai, chính là bối phận cao nhất của Thiếu Lâm Tự trong Thiên Long. Còn phương trượng Thiếu Lâm Tự tương lai, vị đại sư Huyền Từ đa tình nhưng cũng bạc tình kia, lại chính là vị sư huynh đã mang bánh bao đến cho hắn ngay sau lúc hắn tỉnh lại.
Việc trở thành đệ tử Thiếu Lâm Tự thẳng cẳng ngay từ đầu, đối với Lý Tố mà nói, hiển nhiên là một tin mừng tột độ. Thế nhưng việc làm đệ tử đời chữ Huyền lại khiến Lý Tố hơi đau răng.
Khi đại sư Huyền Từ trở thành "Đại ca dẫn đầu", hẳn là ông ta đang ở độ tuổi ngoài ba mươi. Giai đoạn quen biết Diệp Nhị Nương cũng nằm trong khoảng thời gian đó. Còn lúc Hư Trúc xuất hiện, đại sư đã ngoài sáu mươi tuổi rồi. Tính toán thiệt hơn, từ lúc làm tiểu hòa thượng đến lúc xảy ra chuyện, cộng dồn lại ít nhất cũng ngót nghét sáu mươi năm. Trừ đi tuổi tác hiện tại của Huyền Từ, ít nhất cũng phải cỡ năm mươi năm.
Nửa thế kỷ nữa cốt truyện Thiên Long Bát Bộ mới bắt đầu? Đây tuyệt đối không phải là một dấu hiệu tốt.
Khoảng thời gian này thực sự quá dài. Mà đêm dài thì lắm mộng. Dựa theo hồ sơ ghi chép ở thế giới thực, những người lần đầu tiến vào mảnh vỡ thế giới hiếm ai sống sót quá ba mươi năm. Điều an ủi duy nhất là hắn đang ở Thiếu Lâm Tự. Chỉ cần tem tém lại, đừng có làm liều, thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện lớn. Dù sao đi nữa, trong tiểu thuyết của Kim lão đại, lần duy nhất Thiếu Lâm Tự suýt bị diệt môn là ở thời Ỷ Thiên. Còn trong các tác phẩm khác, họ hầu như luôn xuất hiện với tư cách là Thái Sơn Bắc Đẩu của võ lâm. Chỉ cần hắn biết chừng mực, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Tuy nhiên, so với mốc thời gian của cốt truyện, điều thực sự khiến Lý Tố bức bối không nằm ở đó, mà là Cửu Dương Thần Công. Vốn định một thời gian nữa sẽ đi tìm Cửu Dương Thần Công, nhưng hắn chợt nhớ ra một chuyện trí mạng. Đó là việc Kim lão đại đã chỉnh sửa lại tiểu thuyết của mình.
Nếu là bản gốc hay bản chỉnh sửa lần thứ nhất thì không sao. Ở bản gốc, Cửu Dương Thần Công bắt nguồn từ Đạt Ma Tổ Sư. Ở bản thứ nhất, vì nội dung kinh thư được viết bằng chữ Hán, người ta nghi ngờ đây là tác phẩm của một vị cao tăng Thiếu Lâm mượn danh sáng tạo ra, thời gian cụ thể không được nhắc đến. Nếu đây là bản đầu tiên, thì khả năng cao hắn sẽ tìm thấy bí kíp này trong Thiên Long Bát Bộ.
Sang bản thứ hai đã rất khó nói. Nhưng nếu thế giới mảnh vỡ này lại mô phỏng theo bản mới nhất, tức là bản chỉnh sửa thứ ba, thì đúng là vỡ mộng. Ở phiên bản đó, Cửu Dương Thần Công được sáng tạo sau Cửu Âm Chân Kinh. Nó do một vị dị nhân thắng Vương Trùng Dương trong một lần đọ rượu, mượn kinh thư để xem qua, sau đó cho rằng Cửu Âm Chân Kinh quá đỗi âm tà nên mới sáng tạo ra bộ võ học Cửu Dương Thần Công này.
Việc này hiển nhiên là một cú lừa đau điếng. Điều đó chứng tỏ thời điểm bộ thần công này ra đời chắc chắn là vào thời Xạ Điêu, thậm chí là thời Thần Điêu. Nói cách khác, Thiên Long Bát Bộ rất có thể không có sự tồn tại của bí kíp này.
Phải đối mặt với sự thật này, tâm trạng Lý Tố u ám đến nhường nào khỏi phải bàn. Nhất là khi ở thế giới thực đã có kẻ dòm ngó nó, nếu đợi đến lần sau mới vào lấy, e rằng hoa cũng tàn từ đời thuở nào rồi. Trong phút chốc, đến cả hứng thú luyện võ của hắn cũng phai nhạt dần. Cửu Dương Thần Công cơ mà, đó là ước mơ tuổi thơ của biết bao nhiêu người!
"Huyền Không, Huyền Không!"
Giọng nói của Huyền Từ vang lên. Tiểu hòa thượng chạy nhảy tung tăng tiến tới.
Lý Tố dừng tay quét rác, nhìn cậu bé tràn trề linh khí này mà trong lòng không khỏi cảm thán. Thời gian đúng là một con dao mổ lợn tàn nhẫn. Một đứa trẻ đáng yêu thế này lúc nhỏ, khi lớn lên thế mà lại đâm bang đến vậy. Diệp Nhị Nương mang thai rồi vứt bỏ nhi tử, mụ ta trở thành một trong Tứ Đại Ác Nhân nhưng hắn chẳng thèm quan tâm đến, lúc Tiêu Viễn Sơn ra tay cũng không hé nửa lời, để rồi khi bị vạch trần thì không nói không rằng tự đứt tâm mạch. Những việc một con người bình thường làm, tên nhóc này lúc lớn lên chẳng thèm làm lấy một việc.
Lý Tố chớp mắt, mỉm cười rồi vỗ vai đối phương.
Huyền Từ tỏ vẻ nôn nóng nói: "Sư huynh, đi mau thôi."