Giải Mã Thần Thoại: Biết Trước Kịch Bản, Ta Vô Địch! (Dịch)

Chương 18. Nửa thế kỷ nữa cốt truyện mới bắt đầu (2)

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong mắt Lý Tố xẹt qua một tia khó hiểu. Đi đâu cơ?

"Chúng ta nhập môn được một năm rồi, đã có thể chính thức tu luyện võ công. Sư phụ gọi chúng ta đến đó."

Học võ? Ánh mắt Lý Tố hơi dao động. Hắn và Huyền Từ là đệ tử xuất gia của Thiếu Lâm Tự, chứ không phải là loại đệ tử tục gia đới phát tu hành. Do đó, ngay từ lúc nhập môn, định hướng của họ đã có sự khác biệt rõ rệt. Đệ tử tục gia lấy học võ làm chính, tu Phật pháp làm phụ. Còn đệ tử xuất gia thì ngược lại, lấy Phật pháp làm gốc, võ học làm phụ.

Đó là lý do dù đã nhập môn hơn một năm, Lý Tố chẳng học được chút võ công nào, thứ duy nhất hắn tiếp xúc chỉ là kinh thư. Cũng giống như Huyền Từ, hắn học Kim Cang Kinh. May mà sau khi tỉnh lại hắn đã giả vờ không nói được, nếu không, chỉ cần mở miệng tụng kinh là lộ tẩy ngay. Vì thế, mấy ngày qua, Lý Tố không ngừng học lén, nhẩm đi nhẩm lại Kim Cang Kinh trong bụng để tránh ngày sau mở miệng bị lòi đuôi.

Tuy nói đệ tử xuất gia không lấy học võ làm trọng, nhưng dù sao vẫn phải học. Xét cho cùng, không nhắc đến địa vị Thái Sơn Bắc Đẩu của Thiếu Lâm Tự trong võ lâm, chỉ tính riêng lượng võ công mà họ nắm giữ — kẻ vô tội mang ngọc có tội — nếu không có thực lực đủ mạnh thì bảy mươi hai môn tuyệt kỹ đã bị người ta cướp sạch từ lâu rồi.

Lý Tố gật đầu, trong mắt lộ vẻ chờ mong. Cửu Dương Thần Công coi như đi tong, nhưng công pháp của Thiếu Lâm Tự vẫn rất đáng để tu luyện. Biết đâu sau này lại có cơ hội chạm tay vào Dịch Cân Kinh thì sao? Đó chẳng phải là bộ bảo điển chí cao vô thượng trong giới võ học hay sao.

Băng qua dãy hành lang dài, điểm đến của bọn họ là La Hán Đường. Thực ra hắn và Huyền Từ không phải đệ tử của La Hán Đường. Nói chính xác hơn, những đệ tử xuất gia như bọn họ hiện tại chưa có nơi quy thuộc. Phải mất mười năm tu học, khi đã có nền tảng Phật pháp vững chắc, Đạt Ma Viện mới căn cứ vào tình hình cụ thể của từng người để phân bổ vị trí.

Đệ tử của La Hán Đường đa phần đều là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm Tự. Vừa bước tới nơi, âm thanh hò hét tập võ trong đại điện đã vang lên rầm rĩ, đinh tai nhức óc. Quả không hổ danh là môn phái có võ công chí cương nhất thiên hạ. Dù chỉ là những bài võ vỡ lòng đơn giản nhất, nông cạn nhất cũng toát lên dương khí hừng hực. Đa phần võ công Thiếu Lâm đều phải kết hợp với Phật pháp tương ứng. Võ công càng tinh thâm, Phật pháp phải càng uyên bác. Nói là chí cương chí dũng, nhưng nếu không cẩn thận cũng dễ trở thành cương dũng quá đà.

Hai người không vào chính điện mà Huyền Từ dẫn hắn rẽ ngang, tiến thẳng về phía thiên điện.

Lúc này, trong điện đã có vài chục tiểu hòa thượng tụ tập, cùng với một lão hòa thượng có gương mặt hiền từ. Lão hòa thượng pháp hiệu Thiên Minh, thuộc bối phận chữ Thiên, cao hơn bọn Lý Tố một bậc, đồng thời cũng là ân sư truyền thụ của bọn họ.

Ủa? Đừng thắc mắc tại sao Lý Tố mới tới ba ngày, miệng chưa mở được lời nào mà lại tỏ tường mọi chuyện đến vậy nhé? Tất cả đều là do Huyền Từ kể cho hắn nghe. Sao Lý Tố lại thấy Huyền Từ lớn lên như bị lệch sóng? Nguyên nhân nằm ở đây chứ đâu. Tên nhóc này mắc chứng tăng động điển hình, cả ngày hoạt động không ngừng nghỉ. Cho dù tay chân có bị trói thì miệng cũng chẳng chịu ngồi yên. Trong mấy ngày Lý Tố tịnh dưỡng, tên nhóc này cứ kề tai hắn lải nhải không ngừng. Có chuyện gì cũng lôi ra kể tuốt luốt. Lý Tố còn chưa kịp moi tin thì tên nhóc đã tự động trút sạch sành sanh. Dù đôi lúc có hơi phiền phức, nhưng không thể phủ nhận sự tồn tại của cậu nhóc đã giúp Lý Tố nắm bắt vô số thông tin quan trọng.

Lão hòa thượng liếc nhìn Huyền Từ và Huyền Không vừa mới chạy vào, đoạn đưa mắt quét qua toàn bộ tiểu hòa thượng có mặt trong điện, chậm rãi nói: "Các ngươi nhập môn đã một năm, kinh văn cũng học được không ít, nay đã đến lúc bắt đầu rèn luyện võ thuật. Hôm nay, ta sẽ truyền thụ môn võ nhập môn của bản phái — La Hán Quyền. Hãy nhớ kỹ, võ học của bản phái lấy việc cường thân kiện thể làm gốc. Khi tu luyện phải kiêng kỵ tính nóng nảy kiêu căng, không được tham công đột tiến, càng không được hiếu thắng háo đấu. Đã rõ chưa?"

"Rõ thưa sư phụ!"

Đám đông đồng thanh hô lớn.

"Bộ La Hán Quyền này tổng cộng có mười tám tay, mỗi tay là một thế, mỗi thế lại phối hợp với một bài công pháp. Điểm cốt yếu là hô hấp thổ nạp, khí hành lục mạch, giữ tâm yên định, không để loạn thần. Vừa nội vừa ngoại, vừa thần vừa hình, vừa tĩnh vừa động..."

Dứt lời, lão hòa thượng thản nhiên đứng dậy, trực tiếp diễn võ. Nương theo từng động tác của lão, bộ La Hán Quyền tưởng chừng mộc mạc lại phát ra những tiếng xé gió rít gào. Khác hẳn với cái vẻ ngoại cương dũng mãnh, thế tựa chẻ tre như ở chính điện La Hán Đường, quyền pháp của lão toát lên sự hỗn nguyên viên mãn. Quyền thế biến hóa đại khai đại hợp, mang đến cảm giác đánh đâu thắng đó, sức mạnh phá núi xẻ non.

Chứng kiến cảnh tượng này, đám tiểu hòa thượng há hốc mồm kinh ngạc. Hai mắt Lý Tố cũng mở trừng trừng, đầu óc như bị sét đánh ngang tai.

Đệt, cái thứ này mà gọi là quyền pháp nhập môn á???

Chương trước