“Tiểu nha đầu bẩn thỉu năm xưa, nay trổ mã không tệ nhỉ.”
Nguyễn Túc khựng bước, ngoái lại nhìn.
Nào ngờ dưới gốc hòe già bên kia sân có một nữ nhân đang tựa lưng vào thân cây. Gió núi se lạnh thổi qua bộ kình trang bó sát màu tím sẫm của ả, phác họa ra những đường cong uyển chuyển. Trước khi ả lên tiếng, Nguyễn Túc hoàn toàn không mảy may nhận ra sự tồn tại của đối phương.
La Liễu Y.
Ba năm trước, nhờ Tần Dật bày mưu, nàng đã lọt vào mắt xanh của đông gia và được trọng dụng. Nàng từng gặp nữ nhân này vài lần. Chỉ là đối phương chuyên lo mảng tình báo, còn nàng gia nhập Thiết vệ nên chẳng giao thiệp nhiều. Về sau không thấy tung tích ả nữa, nàng cứ ngỡ ả đã mất mạng trong lúc làm nhiệm vụ rồi.
Nguyễn Túc vốn định gật đầu chào hỏi theo lễ tiết, nhưng câu tiếp theo của La Liễu Y đã cắt ngang động tác của nàng.
Giọng ả cợt nhả:
“Nha đầu ngươi cũng thật là. Nếu cứ an phận ở lại Quế Phương lầu, dựa vào dung mạo và vóc dáng này, Tiên Khách Cư chúng ta chắc chắn sẽ có thêm một vị hồng bài quan nhân. Chỉ cần nằm ườn ra dang rộng hai chân là sung sướng, cần gì phải mạo hiểm chém giết bên ngoài, đúng không?”
“. . . . .”
Gió lạnh thổi quét qua sân. Tần Dật nghe thấy động tĩnh bèn xoay người lại, ngạc nhiên nhìn về phía La Liễu Y.
Vừa rồi hắn thật sự không nhìn ra nữ nhân này lại mang tính công kích mạnh đến vậy.
Nhưng vì sao chứ?
Trước kia ả có ân oán với Nguyễn Túc sao?
Đang mải suy nghĩ, Tần Dật chợt nhận thấy tình hình có chút dị thường.
Nguyễn Túc đã xoay người, cất bước đi về phía nữ nhân kia.
Lúc đi ngang qua đống đao kiếm nhuốm máu ném trong sân đêm qua, nàng tiện chân hất nhẹ một thanh lên, nắm gọn vào tay. Cổ tay xoay chuyển, múa ra một đường đao hoa sắc lẹm. Thân đao lóe lên hàn quang lạnh lẽo dưới ánh nắng ban mai.
Ý cười nhàn nhã trên môi La Liễu Y lập tức cứng đờ.
Không phải sợ hãi, mà ả chẳng thể ngờ tiểu nha đầu vắt mũi chưa sạch này lại dám nhe nanh múa vuốt với mình.
Nhìn nha đầu này xem...
Ba năm không gặp, lông cánh đã cứng cáp đến nhường này rồi.
Dưới bóng hòe râm mát, La Liễu Y chậm rãi đứng thẳng người, hờ hững đặt đầu ngón tay lên chuôi bội kiếm bên hông.
Bầu không khí vốn yên ả trong sân chớp mắt trở nên căng thẳng tột độ.
“Liễu Y.”
Một giọng nói cất lên từ ngay bên cạnh, cắt đứt thế giương cung bạt kiếm giữa hai nữ nhân. Nhiếp Quân Việt chẳng biết đã quay người lại từ lúc nào. Giữa hai hàng mày lộ rõ vẻ không vui, lão nhìn chằm chằm La Liễu Y:
“Hiện tại Nguyễn Túc cũng giống như ngươi, đều là môn khách của Tiên Khách Cư. Giữ thái độ tôn trọng một chút, xin lỗi đi.”
“. . . . .”
La Liễu Y chợt trầm mặc. Ả nhìn đông gia, lại nhìn con hồ ly tinh kia. Bốn mắt nhìn nhau vài hơi thở, ả dời tầm mắt, cắn chặt đôi môi đỏ mọng:
“...Dạ, thưa đông gia.”
Vừa nói, ả vừa khoanh tay tựa lưng vào gốc hòe như cũ, hời hợt phẩy tay:
“Xin lỗi nhé, tiểu nha đầu.”
“. . . . .”
Nguyễn Túc thấy vậy cũng ngừng bước.
Nhiếp Quân Việt khẽ thở dài, quay sang nhìn Nguyễn Túc.
Nàng bèn tiến lên hai bước, xoay ngược lưỡi đao, cúi người hành lễ.
Ngữ khí của Nhiếp Quân Việt đã dịu đi đôi chút, lão cất giọng:
“Lúc nãy khi vừa tới, Tiểu Dật nói đêm qua ngươi quá mệt mỏi, vẫn còn đang nghỉ ngơi nên ta không gọi dậy.”
Dẫu đã chứng kiến từ sớm, nhưng Nguyễn Túc vẫn không khỏi kinh ngạc khi Tiểu Dật lại chủ động bại lộ bản thân vào hôm nay. Tuy nhiên, nàng vẫn không cất lời.
Giống như Tần Dật luôn đóng vai kẻ ngốc nghếch, trước mặt người ngoài nàng vẫn luôn là một đứa trẻ câm, phải duy trì thật tốt vỏ bọc này.
Nhiếp Quân Việt mỉm cười:
“A... Ngươi đang ngạc nhiên chuyện chứng bệnh trí óc của đệ đệ mình không hiểu sao lại khỏi hẳn ư?”
Đương nhiên Nguyễn Túc nghe ra được đây là lời ngụ ý thăm dò. Nhưng vỏ bọc người câm lúc này lại tiện cho nàng giả ngốc, bèn kêu lên hai tiếng "A a".
Nhiếp Quân Việt cũng không có ý định truy cứu sâu, ít nhất ngoài mặt là vậy. Lão giơ tay ngắt lời màn biểu diễn của nàng, cười nhẹ:
“Nói thật, vừa bước vào khoảnh sân này, quả thực khiến ta giật mình hoảng hốt. Hết yêu họa lại đến thi thể của một nữ hài.”
Nói đến đây, lời của Nhiếp Quân Việt khẽ khựng lại. Đôi mắt sâu thẳm chuyển dời, mang theo ý cười nhìn sâu vào Tần Dật.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Tần Dật cũng giãn cơ mặt, đáp lại lão bằng một nụ cười rạng rỡ.
Khóe mắt Nhiếp Quân Việt giật giật. Lão kéo câu chuyện về lại chủ đề chính:
“Hôm nay ta tới đây là vì chuyện hai tỷ đệ ngươi bị tập kích đêm qua.”
Nguyễn Túc lập tức trở nên cảnh giác, thân hình thon thả khẽ căng cứng.
Thế lực của Tiên Khách Cư từ lâu đã thẩm thấu vào từng ngóc ngách của Hoàng Trúc trấn. Từ phu phen, kẻ buôn thúng bán bưng đến đám hộ vệ thương nhân, ai ai cũng có thể là tai mắt của lão đông gia. Việc đối phương tường tận chuyện đêm qua chẳng hề khiến nàng ngạc nhiên.
Thế nhưng, những lời tiếp theo của Nhiếp Quân Việt lại nằm ngoài dự liệu của tất thảy mọi người có mặt tại đây, thậm chí phải nói là gây kinh ngạc.
Lão bỗng thu lại vẻ uy nghiêm, chậm rãi khom người, hết sức trịnh trọng hành lễ với Nguyễn Túc. Giọng nói chất chứa vẻ áy náy:
“Thành thật xin lỗi, việc này là do ta mà ra. Ta sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ.”
“. . . . .”