Một khi mối lương duyên giữa thiếu đông gia và tỷ tỷ hắn bất thành, thì cho đến khi Tần Dật đích thân vẽ ra được mô hình khuôn khổ mới toanh cho Tiên Khách Cư, lời hứa hẹn đầu tư cho hai tỷ đệ bọn hắn từ miệng đông gia mãi mãi chỉ là một tấm ngân phiếu khống.
Về phần Tần Dật, tình cảnh bên hắn thật ra cũng tương tự.
Dù mạnh miệng hứa hẹn sẽ giải quyết dứt điểm vấn đề nhức nhối trong cấu trúc thế lực hiện tại của Tiên Khách Cư, nhưng thực chất hắn vẫn chưa động tay làm gì.
Hắn hoàn toàn có thể dùng khoảng thời gian tỉnh táo mấy ngày này để vạch ra cho đối phương một bộ khung sơ bộ. Ấy thế nhưng, hắn lại chỉ đưa ra một bài toán mang tên 'đại nghĩa' làm mồi nhử để câu kéo lão đông gia.
Trong hoàn cảnh không có luật pháp cứng rắn che chở, dò sông dò biển dễ dò, mấy ai lấy thước mà đo lòng người. Miệng thì nói tuyệt đối không so đo chuyện tập kích đêm qua, nhưng thực tình thế nào e rằng chỉ có tự bọn họ mới tỏ tường.
Đôi bên đều đang không ngừng quan sát đối phương. Đều đang cố tranh thủ tạo thời gian để chừa đường lui cho chính mình. Hơn thế nữa, có thể lường trước được rằng trong tương lai gần, hai bên vẫn sẽ tiếp tục giao thiệp, tiếp tục đánh cược, tiếp tục dò xét thái độ thật sự cùng giới hạn cuối cùng của đối phương...
Trong quá trình này, hắn và đông gia có khả năng cao sẽ triệt để trở mặt. Nhưng xác suất lớn hơn cả, là bọn họ sẽ đạt được một thỏa thuận hợp tác mang ý nghĩa thực sự.
Vận hành dưới mô hình giao dịch thuần túy.
Một bên xuất học thức, một bên xuất tài lực của và vật tư.
Còn nói về cái loại đầu tư đơn phương dập đầu bái lạy không hề có giới hạn kia sao?
Cũng được thôi, Tần Dật hắn chỉ cần gieo giống cho khuê nữ nhà đối phương sinh ra một đứa hài tử là xong. Đến lúc đó, e chừng lão đông gia thậm chí có lột sạch đến mảnh khố cuối cùng cũng phải đổ hết vốn liếng vào hắn.
Quay về với thực tại,
Năm mươi lượng bạc trắng này, hẳn chính là thiện ý mở màn mà lão đông gia chủ động tung ra với hắn, trong tình cảnh lão hãy còn mù mờ, chẳng biết liệu tương lai có thu hồi được quả ngọt hay không.
Đương nhiên, thứ này cũng có thể là miếng mồi nhử dụ dỗ hắn lơ là cảnh giác.
Cơ mà dẫu có ra sao, thì mấy điều này cũng chẳng cản trở được việc Tần Dật hắn lấy số bạc này ra xài.
Nguyễn Túc quản lý chuyện chi tiêu vô cùng chặt chẽ. Năm mươi lượng này chính là món tiền khổng lồ lớn nhất trong đời hắn từng nhận được.
Hắn phải tiêu sạch sành sanh đống tiền này trước khi Nguyễn Túc kịp thời phát giác.
Nửa khắc đồng hồ sau.
Tần Dật dừng bước trước một gian cửa tiệm ven đường. Hắn ngước mắt nhìn thoáng qua tấm hoành phi treo bên trên, rồi chậm rãi bước vào.
Cửa tiệm không lớn, ánh sáng có phần u tối. Bên trong thoang thoảng mùi hương liệu khác lạ, không có lấy một bóng khách. Hai bên cửa ra vào đặt vài kệ hàng. Một bên bày biện hộp yên chi, trâm cài, lược gỗ cùng những vật dụng thường ngày của nữ tử. Bên còn lại xếp chồng từng sấp vải vóc ngay ngắn.
Tần Dật đi thẳng đến quầy hàng tận cùng bên trong, gõ nhẹ vài cái.
"Cốc cốc."
Phía sau quầy là một nữ tử trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp, chừng mười bảy mười tám. Nàng một tay chống lấy má ngọc, bận bộ nhu y màu lục nhạt thanh nhã. Đôi mắt hơi rũ, vẻ mặt buồn chán lật xem một cuốn tiểu thuyết chí quái.
Nghe thấy tiếng động, nàng ngước mắt lên. Đập vào mắt là một gã tráng hán mặc trang phục môn khách Tiên Khách Cư đang đứng ở cửa tiệm, ánh mắt dáo dác đánh giá khắp xung quanh.
Nữ tử trẻ tuổi hơi hất cằm. Đôi mắt mang theo nét dò xét nhìn chằm chằm đối phương vài hơi thở. Chờ đến khi xác nhận gã không có ý định bước hẳn vào, nàng mới bĩu môi, cúi đầu tiếp tục đọc sách.
"Cốc cốc cốc!"
Tiếng gõ lại vang lên. Nữ tử trẻ tuổi cau mày, một lần nữa ngước mắt lên. Nàng hít vào một hơi, lồng ngực khẽ phập phồng:
"Ngươi..."
"Ta ở bên dưới, đại tỷ tỷ."
“. . . . .”
Nữ tử trẻ tuổi nghe tiếng bèn đứng dậy. Nàng chợt thấy trước quầy là một thiếu niên khôi ngô nhưng nhợt nhạt đang ngửa đầu nhìn mình. Nàng ngẩn người một thoáng, sau đó mỉm cười xua tay với Tần Dật, dùng giọng điệu dỗ dành hài tử cười nói:
"Tiểu đệ đệ, đệ có biết đây là đâu không? Muốn mua đồ ăn vặt thì sang tiệm sát vách nhé."
Tần Dật gật đầu, nghiêm túc nói:
"Biết chứ, ta chính là muốn đặt may một bộ y phục."
Cửa tiệm này mang tên Mạnh Ký y phường. Bất luận là trang sức hay kiểu dáng y phục bên trong đều mang đậm phong cách Trung Nguyên, lại thêm đồ tốt giá rẻ, nên rất được lòng các kỹ nữ hành nghề tự do, thậm chí là người trong thanh lâu ở Hoàng Trúc trấn.
Nữ tử trẻ tuổi đảo mắt đánh giá bộ áo bông rách rưới của Tần Dật chốc lát. Thấy đối phương ngoan ngoãn dễ thương, nàng rướn người về phía trước, tỳ lồng ngực lên mặt quầy. Nàng đưa tay véo má Tần Dật, cong mắt cười:
"Thế này đi tiểu đệ đệ. Tỷ tỷ sang vách mua cho đệ chút đồ ăn vặt, đệ mau chóng về nhà đi."
“. . . . .”
Bỏ qua chút đồ ăn vặt được tặng kèm nhờ vẻ bề ngoài, Tần Dật lẳng lặng thò tay vào ngực áo, lấy ra một tờ giấy Tuyên Thành được gấp gọn gàng. Hắn kiễng chân, đặt nó lên mặt quầy:
"Cứ làm theo mẫu này là được. Phải dùng loại vải tốt nhất."