Hoa Ngu Năm Ấy

Chương 6. Trở lại trường 3

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lão Chu cứ liến thoắng, Lâm Nam thì nằm yên lắng nghe.

"Tôi đi rửa mặt cái đã, hai bọn mình ra ngoài kiếm gì bỏ bụng đi", Lâm Nam gượng dậy.

Khuôn viên trường vẫn mang dáng vẻ quen thuộc ấy, nhìn quanh toàn thấy sinh viên năm nhất năm hai, sinh viên khóa trên thì đi đâu hết rồi, người ta mải chạy show bên ngoài rồi chứ đâu.

"Lâm Tử, tôi cũng kiếm được mối rồi", nhìn dáng vẻ lão Chu hớn hở ra mặt nhưng lại cố kìm nén, Lâm Nam chỉ biết cạn lời.

"Cậu thì có chuyện gì được chứ? Cùng lắm là nhận được kịch bản đóng phim thôi mà, cái điệu bộ ấp úng ngượng nghịu ấy, chẳng ra dáng đàn ông chút nào".

"Tôi phi, ai không ra dáng đàn ông cơ chứ. Nhưng mà, cậu đoán trúng phóc rồi đấy, tôi nhận được một vai trong phim truyền hình, ngày mai là bấm máy, là phim thanh xuân vườn trường".

"Thế thì ngon rồi, chúc mừng cậu nhé, vậy là cả hai chúng ta đều mở hàng suôn sẻ rồi, cát-xê phim truyền hình chắc chắn cao hơn chỗ tôi nhiều, tôi còn phải bỏ vốn đầu tư nữa cơ, mà cát-xê vỏn vẹn có ba nghìn. Phim truyền hình quay xong, kiểu gì cậu cũng đút túi mấy vạn nhỉ?".

Nói không ngưỡng mộ thì là dối lòng, nhưng hễ nghĩ đến việc sang năm là mình sẽ ẵm giải, tâm trạng y lại phấn chấn hơn hẳn.

Đến lúc đó, y cũng là người sở hữu tượng vàng Kim Mã rồi.

Bàn về khoản kiếm tiền, mấy năm nay diễn viên phim truyền hình hốt bạc ác liệt, phần lớn diễn viên điện ảnh còn phải chạy theo hít khói, ngoại trừ tầng lớp chóp bu đếm trên đầu ngón tay.

Hai người dắt nhau ra ngoài đánh chén một chầu, Lâm Nam vung tay bao trọn, mỹ danh là rửa tiền cát-xê.

Ăn xong lão Chu rảo bước về trường trước, Lâm Nam thì ghé tiệm cắt tóc.

"Bác thợ ơi, vẫn kiểu tóc dạo nọ cháu dặn bác nhé, cắt sao cho trông gọn gàng, toát lên vẻ thanh xuân năng động ấy".

"Được ngay".

Quay về trường, y lên phòng giáo viên chủ nhiệm để xin hủy phép.

"Nghe bọn trẻ kháo nhau em đánh một giấc trọn một ngày cơ à", cô Châu trêu chọc.

"Cô đừng nghe bọn họ chém gió, tính ra chưa đến hai mươi tiếng đồng hồ đâu, chủ yếu là dạo này em cày ải mệt quá, ngồi xe đường dài lại càng bải hoải".

"Đã về rồi thì thu tâm lại đi, lo mà học hành cho đàng hoàng, bổ sung kiến thức mấy bài bị lỡ đi".

"Không thành vấn đề, cô cứ yên tâm".

Buổi chiều Lâm Nam có tiết Lịch sử điện ảnh, toàn là chiếu mấy bộ phim cũ rích, nói một câu khó nghe chứ kiếp trước y còn chưa từng nghe tên mấy bộ phim này, đến tận kiếp này vào trường điện ảnh mới được tiếp xúc với mớ phim ngoại quốc ấy.

Sinh viên trường điện ảnh thời nay, ai nấy đều ôm ấp hoài bão lớn lao, diễn viên điện ảnh là mục tiêu phấn đấu của họ, đâu giống bọn hậu bối sau này ngày càng đổ đốn, khiến dư luận chê cười chế nhạo.

Lâm Nam mải đăm chiêu suy nghĩ về một vấn đề, làm diễn viên hiếm ai duy trì được hào quang mãi mãi.

Mình phải vạch ra con đường tương lai thế nào đây? E rằng không thể chỉ an phận làm một diễn viên quèn được, con đường ấy quá đơn điệu, nói không chừng còn bị nẫng tay trên, cướp mất vai diễn.

Hay là sau này thử sức ở nhiều mảng khác nhau, ví dụ như làm nhà sản xuất, làm đạo diễn, hoặc mở công ty...

"Hừ hừ, đừng có lơ đễnh trong giờ của tôi đấy", thầy giáo dạy môn này rất tận tụy, điều đó thì Lâm Nam phải thừa nhận.

Ai bảo y ngồi chình ình ngay bàn đầu mà lại hồn để trên mây cơ chứ, đành phải mặt dày mỉm cười cầu xin thầy giơ cao đánh khẽ.

Vị giáo viên trên bục giảng đang hăng say thuyết giảng thì chuyển hướng sang giải Kim Kê diễn ra vào cuối tháng trước, đại đạo diễn họ Trần vừa ẵm giải Đạo diễn xuất sắc nhất, thêm một nét son chói lọi vào bản lý lịch trích ngang của mình.

Vị đạo diễn họ Trần lúc bấy giờ phải nói là như mặt trời ban trưa, chỉ có hoa tươi và những tràng pháo tay giòn giã mới xứng tầm với ông.

Cùng lúc đó, đạo diễn họ Phùng nhờ bộ phim "Đại Uyển" đã đưa Cát đại gia lên ngôi Ảnh đế Bách Hoa.

Cộng thêm sự rục rịch ra rạp của "Anh Hùng" do Quốc sư họ Trương nhào nặn, ba vị này có thể nói là bộ ba đạo diễn đình đám nhất làng giải trí trong nước hiện tại.

Đám sinh viên bên dưới nghe mà máu nóng sôi sục, thi nhau mơ mộng hão huyền về một ngày được góp mặt trong phim của ba vị đạo diễn tài ba này.

Nhưng Lâm Nam thừa biết, ở thời điểm hiện tại thì chuyện đó chỉ là viển vông, người ta có một vòng tròn các mối quan hệ cố định, sinh viên năm nhất vô danh tiểu tốt như bọn y lấy tư cách gì mà với tới, trừ phi bố bạn là nhân vật cộm cán.

Chiến dịch quảng bá của "Anh Hùng" đang rầm rộ vô cùng, tháng sau là chính thức công chiếu.

Các bạn học sinh đang háo hức xoa tay chuẩn bị, dự tính sẽ xông ra rạp xem phim ngay khi vừa ra mắt. Cứ ngẫm đến dàn cast khủng của phim là ai nấy đều phải ngất ngây, nghe đồn số vốn đầu tư lên đến 30 triệu USD cơ đấy, mụ nội nó, hai tỷ rưỡi tệ chứ chẳng đùa.

Tiếng chuông báo hết giờ vô duyên vô cớ phá bĩnh dòng cảm xúc dâng trào của thầy giáo, "Tan học".

"Cậu cừ thật đấy, ngồi ngay bàn đầu mà còn dám ngẩn người", người vừa lên tiếng là Châu Dương, một nữ sinh xinh đẹp rạng ngời, tính cách phóng khoáng, quê ở Liêu Ninh, vùng Đông Bắc, nhan sắc thuộc hàng mỹ nhân khí chất, lại còn xuất thân là dân múa.

"Tôi chỉ hơi lơ đễnh một chút thôi, ai dè lại bị gọi trúng cơ chứ", Lâm Nam già mồm cãi.

Lần đầu chạm mặt cô bạn này, Lâm Nam đã nhận ra ngay Tam Thánh Mẫu, đây là vai diễn duy nhất của cô mà y còn lưu lại chút ấn tượng sâu sắc, chủ yếu là vì mấy bộ phim truyền hình cô đóng sau này toàn là rác rưởi.

"Nghe nói tháng trước cậu đi đóng phim điện ảnh, thế nào, kể nghe chơi coi?".

Châu Dương bá cổ Lâm Nam, vừa đi vừa hỏi, hoàn toàn ngó lơ ánh mắt phản kháng của y.

"Đại tỷ, chú ý hình tượng chút đi", Lâm Nam lầm bầm phàn nàn, nhưng cũng chẳng hất cánh tay đang khoác trên vai mình ra.

"Tôi còn chẳng sợ, cậu sợ cái gì, mau kể tôi nghe".

"Là một bộ phim thể loại hiện thực, không thể công chiếu ra rạp được, tôi chỉ coi như đi tích lũy kinh nghiệm thôi", Lâm Nam cũng chỉ có thể hé lộ bấy nhiêu, mấu chốt là y cũng chẳng hề nói dối.

Lúc này Châu Dương mới chịu buông tay, "Tôi còn tưởng là phim bom tấn gì chứ, cậu dĩ nhiên dám xin nghỉ phép hẳn một tháng trời. Sau này khi nào chị đây phất lên, sẽ cho cậu bám càng".

Lâm Nam tiện thế đưa mắt nhìn xuống, ừm, chân dài miên man.

"Nhìn cái gì mà nhìn", Châu Dương quát một tiếng rồi chạy biến vào đám đông nữ sinh.

Chu Á Văn hớt hải chạy tới, "Sao cậu lại đi trêu chọc cô nương đó làm gì, chẳng ra dáng con gái chút nào".

"Cậu liệu hồn đừng để cô ấy nghe thấy, không lại bị tẩn cho một trận đấy", lão Chu trước đây từng bị Châu Dương trêu chọc, chỉ vì cái tật nhanh mồm nhanh miệng.