Hoa Ngu Năm Ấy

Chương 7. Đến trường quay thăm hỏi 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thôi bỏ đi, chấp nhặt gì với cô ấy. Nghe nói dạo này có mấy đoàn làm phim mở cửa cho chúng ta đến tham quan đấy, cậu có muốn đi xem thử không, hai đứa mình cùng đi".

"Những đoàn nào vậy?", Lâm Nam tò mò.

"'Thần y Hỷ Lai Lạc', 'Thiên Long Bát Bộ', 'Đại Nhiễm Phường'..."

"Được rồi được rồi", Lâm Nam vội ngắt lời, nếu không cản lại lão Chu lại đọc tiếp một tràng danh sách dài ngoằng nữa.

"Chọn một ngày đi, hai đứa mình sang 'Thiên Long Bát Bộ' xem thử, dạo này đoàn phim vẫn đang cắm chốt ở thủ đô phải không?".

"Vẫn ở đây, vậy chốt kèo 'Thiên Long Bát Bộ' nhé?".

"Chẳng phải cậu cũng đang ngứa ngáy trong lòng sao, tưởng tôi không biết tòng teng gì chắc?".

"Haha, vẫn là Lâm Tử hiểu tôi nhất".

Đa phần sinh viên khoa biểu diễn, lần đầu tiên đặt chân vào đoàn làm phim, đều sẽ nếm trải cảm giác hụt hẫng giữa mộng tưởng và thực tại.

Ở trường, bạn chỉ cần ngoan ngoãn làm theo lời giảng dạy của giáo viên, tự do sáng tạo và thể hiện khả năng của mình.

Nhưng khi đã bước vào đoàn làm phim, thì mọi quyền sinh sát đều nằm trong tay đạo diễn, họ sẽ chẳng đủ kiên nhẫn để dung túng bạn như giáo viên đâu, cứ bắt bạn diễn đi diễn lại mỏi mòn, bạn học cũng chẳng ai thèm cười cợt chế giễu bạn.

Trong đoàn làm phim, mỗi lần đạo diễn hô "Cắt" là đồng nghĩa với việc bạn đang làm lãng phí thời gian vàng ngọc của cả ekip, thời gian là vàng là bạc, áp lực đè nặng cùng những ánh nhìn soi mói sẽ khiến bạn đánh mất thăng bằng tâm lý, phong độ sa sút, và rồi tình hình cứ thế tồi tệ hơn.

Vì vậy, việc đến trường quay thăm hỏi cũng vô cùng thiết thực, dùng góc nhìn của một người đứng ngoài quan sát để thu nạp diễn biến trên phim trường, đặt mình vào vị trí đó mà ngẫm nghĩ, trui rèn.

Lâm Nam và Chu Á Văn hẹn nhau đến đoàn làm phim "Thiên Long Bát Bộ", thời gian này chắc đoàn vẫn chưa ồ ạt kéo đi quay ngoại cảnh đâu, nếu không thì ai lại lặn lội lên tận Vân Nam để thăm ban chứ, hai người họ làm gì có thời gian rảnh rỗi nhường ấy.

"Dạo trước đàn chị Nhan Đan Thần cũng nhăm nhe tranh vai Vương Ngữ Yên đấy, nghe đồn tạo hình của chị ấy đẹp lung linh lộng lẫy, ngặt nỗi cuối cùng vẫn ngậm ngùi để vụt mất cơ hội vào tay cô Lưu của chúng ta", Chu Á Văn hóng hớt kể cho Lâm Nam nghe.

Đẹp là cái chắc rồi, Hằng Nga trong Bảo Liên Đăng mà lại không đẹp sao?

Lâm Nam đã từng chiêm ngưỡng đoạn clip thử vai của chị ấy trên mạng rồi.

Hàng chân mày lá liễu khẽ nhíu lại, toát lên vẻ đẹp thanh tú rung động lòng người, làn da trắng ngần, nhan sắc yêu kiều, khiến ai nhìn cũng phải xiêu lòng thương xót.

Tiếc là đụng phải cô Lưu, cô nàng một bước lên mây, từ đó về sau ôm trọn danh xưng "Thiên Tiên".

"Cậu đừng bảo là đến đây chỉ để tia gái nhé?", Lâm Nam ném cho Chu Á Văn một ánh nhìn sắc lẹm đầy ẩn ý.

"Cậu lại bảo cậu không thế đi? Đàn ông con trai thằng nào mà chẳng thèm nhỏ dãi trước Vi Tước Gia với Đoàn công tử?".

"Tôi thì tôi ghen tị với bố của Đoàn công tử hơn", Lâm Nam lúng búng nói xen vào một câu.

...

"Có lý", Chu Á Văn đực mặt ra một lúc, rồi giơ ngón tay cái lên tán dương Lâm Nam.

Khi đến phim trường, hai người thở phào nhẹ nhõm vì đã mang theo thẻ sinh viên, thế là bớt đi bao nhiêu rắc rối.

Bộ phim này tính đi tính lại cũng phải quay ròng rã năm tháng trời, cảnh quay ở thủ đô không còn nhiều nữa, giai đoạn sau sẽ chủ yếu là những cảnh quay ngoại cảnh.

Hai người nhận lấy chiếc thẻ ra vào từ tay nhân viên, rồi theo dòng người đi vào trong khu vực phim trường.

Đoàn làm phim đang quay một cảnh tình cảm, vài diễn viên phụ chưa đến lượt lên hình cũng đang ngồi xem ở một góc.

"Tiểu Hoàn Phong nổi tiếng thật đấy", Chu Á Văn chép miệng, giọng điệu đậm mùi ghen tị.

"Nổi đình nổi đám là đằng khác", Lâm Nam thừa biết tay đua họ Lâm lúc bấy giờ, ở khu vực Đông Nam Á được coi là nhân vật nổi như cồn, nhất là ở mấy đất nước như Thái Lan.

Lâm Nam và Chu Á Văn đứng lấp ló ở tít vòng ngoài, ngó nghiêng dàn minh tinh.

"Nữ thần đây rồi", Chu Á Văn trố mắt nhìn Chung Lệ Đề.

Lâm Nam gật gù tán thành, dàn sao nữ xứ Cảng Thơm thời bấy giờ quả thực vẫn giữ được phong thái ngút ngàn, mỗi người sở hữu một nét quyến rũ riêng biệt.

"Đừng đùa, sư huynh họ Hồ của trường Hí kịch diễn đỉnh thật đấy, rõ ràng là một cảnh phim tâm lý tình cảm, nhưng phong thái toát ra vẫn rành rành khí chất của một đại hiệp", hiện trường đang quay cảnh diễn nội tâm của Kiều Phong, Lâm Nam liếc mắt một cái, quả không hổ danh là diễn viên gạo cội hạng A của tương lai.

Năm nay nhờ bộ phim điện ảnh đóng chung với Lưu Diệp, anh ấy đã vinh dự rinh về giải Ảnh đế Kim Kinh.

Lâm Nam bắt gặp hình bóng của Tưởng Hân, mỹ nhân thanh tú lúc này vẫn chưa hóa thân thành nàng Hoa Phi nục nịch của tương lai.

Có vẻ đạo diễn bên kia vừa hô "cắt", đang trao đổi với mấy diễn viên phụ, Lâm Nam và Chu Á Văn mon men đi vòng vào trong, muốn tận mắt chứng kiến rõ hơn.

"Nhà sản xuất Trương đúng là có con mắt tinh đời, dàn diễn viên cổ trang ai nấy đều nhan sắc khuynh thành", điểm này Lâm Nam hoàn toàn tán thành, gu thẩm mỹ của lão Trương râu xồm khi casting quả thực không chê vào đâu được.

Tiêu chí tuyển chọn diễn viên của lão là, nam phải soái, nữ phải xinh.

Lâm Nam quay sang nhìn Chu Á Văn, y nhớ lão Chu đi theo con đường phái thực lực, diễn cả phim cổ trang lẫn hiện đại.

Hai người nhìn thấy Trần Hảo đang hóa trang, đồng thanh thốt lên, "Xinh quá xá".

"Biết thế này đã rủ thêm thằng nhóc La Tấn đi cùng", lão Chu xuýt xoa tiếc nuối.

Tính toán chi li thì Lâm Nam cũng chỉ mới nhập học được hai tháng, quen thân nhất với Chu Á Văn, đám con gái thì hợp cạ với Châu Dương.

Những người bạn học khác, trừ mấy đứa chung ký túc xá ra, thì đúng nghĩa chỉ là bạn học, ngoài lúc học trên lớp thỉnh thoảng giáp mặt, thời gian còn lại thì lặn mất tăm.

Còn lão Chu thì lại khác, hắn quảng giao hơn Lâm Nam nhiều, dễ dàng hòa đồng với mọi người.

"Bọn họ ai nấy đều bận rộn chạy vạy tìm cửa đóng phim, đứa nào rảnh rỗi hớn hở theo cậu đến đây thăm ban như tôi, thăm ban thì làm sao bằng vào đoàn đóng phim được?".

Lâm Nam phàn nàn một câu.

"Tiểu Chu", Lâm Nam và Chu Á Văn đang mải tán dóc thì từ đằng xa vang lên tiếng gọi.

Lâm Nam còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Chu Á Văn hớn hở vẫy tay, "Thiến Thiến".

Sau đó hắn vụt qua người Lâm Nam chạy vút đi.

Lâm Nam ngoái đầu lại, từ đằng xa một mỹ nhân trong trang phục cổ trang màu hồng đang nở nụ cười rạng rỡ, chính là Lưu Diệc Phi.

"Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến..." (Đời người nếu mãi như phút ban đầu quen biết...), trong đầu Lâm Nam lúc này chỉ hiện lên mỗi câu thơ này của Nạp Lan để miêu tả nhan sắc của Vương cô nương.