Mặc Phi thấy làm lạ, nửa đêm nửa hôm thế này ai lại gọi điện cho mình?
Nhìn số điện thoại, hóa ra là Hắc Ảnh gọi tới.
Hắc Ảnh chính là tên đạo tặc người lùn vẫn luôn bắt tay giúp Mặc Phi tẩu tán trang bị, hai người cũng coi là chỗ quen biết cũ, trước khi Thế Giới Thương Khung xuất hiện đã thường xuyên làm ăn với nhau.
Lần này chẳng cần hỏi cũng thừa biết chắc chắn gã ta đã đánh hơi thấy lô trang bị trong tay hắn.
"Anh Rồng, có đó không!"
"Có, tìm anh có việc gì?"
"Anh có tính bán lô trang bị đó không?"
"Bán, đương nhiên là bán. Vẫn luật cũ, anh nhét vào rương báu trong phòng ẩn của phó bản, lộ trình tuần tra của quái vật vẫn y nguyên. Bán xong thì chia chín một, lần này trang bị tím hơi nhiều, chắc chắn sẽ vớ bẫm. Nhưng hai món trang bị cốt truyện kia thì chú đừng có mơ, anh giữ lại có việc cần dùng."
"Đừng mà anh, có người muốn chi một triệu năm trăm ngàn để tậu cự kiếm Trảm Long, một triệu để mua quyền trượng Viêm Ma lãnh chúa, mối làm ăn lớn đấy, anh cân nhắc chút đi."
Mặc Phi thầm rủa hai món trang bị cốt truyện mà chỉ trả hai triệu năm trăm ngàn, đuậ xanh rau muống coi mình là thằng ngu à.
Hơn nữa đến cả tên vũ khí cũng gọi đích danh ra được, không cần hỏi cũng biết chắc chắn là người trong cuộc, biết đâu chừng chính là hai tên người chơi anh hùng đen đủi kia.
"Bảo thằng đó cút đi, sau này báo giá dưới năm triệu thì đừng thèm tiếp."
Đây là trang bị cốt truyện, điểm bá đạo nhất của trang bị cốt truyện chính là khả năng tái tạo.
Chỉ cần nhét hai món vũ khí này vào danh sách di vật của hắn, sau này khi hắn bị những thám hiểm gia đánh bại, sẽ có xác suất rớt ra trang bị cùng tên. Tuy so với bản gốc thì bản sao chắc chắn sẽ cùi hơn nhiều, nhưng đó cũng là vũ khí truyền thuyết.
Cách hốt bạc hiệu quả nhất của những người chơi đóng vai BOSS trong trò chơi này thực chất không phải là đồ sát thám hiểm gia để lột trang bị, mà là bán chìa khóa phó bản rồi đánh có kịch bản. Thám hiểm gia chỉ cần mua chìa khóa là mình sẽ phơi thây cho họ tiêu diệt, như vậy chỉ riêng tiền bán chìa khóa phó bản thôi cũng đủ để thu tiền đầy bồn đầy bát.
Tất nhiên, tiền đề để làm được việc này là đồ rớt ra phải xịn, bằng không đánh bại mình một lần mà chỉ rớt ra một đống đồ xanh đồ trắng thì thám hiểm gia chắc chắn sẽ chửi thề. Chìa khóa của những con BOSS rác rưởi đó không bao giờ bán được giá cao.
Bản thân hắn đường đường là BOSS cấp Thế Giới, tỷ lệ rớt đồ truyền thuyết lên đến 15%, chỉ cần ném mấy món vũ khí cốt truyện này vào danh sách rơi đồ thì chắc chắn sẽ trở thành miếng mồi ngon bị săn đón cuồng nhiệt. Chìa khóa phó bản bán mười ngàn một chiếc chắc cũng chẳng đắt đỏ gì.
Dù sao chỉ cần không phải là chết trong cốt truyện thì chết bao nhiêu lần cũng có thể hồi sinh. Tuy mỗi lần chết cần tiêu tốn không ít điểm chiếm lợi phẩm, nhưng so với thu nhập thì vẫn chẳng bõ bèn, hơn nữa đồ rớt ra tạo từ vũ khí cốt truyện chỉ tiêu tốn 50% điểm chiếm lợi phẩm.
Như vậy lại tiết kiệm được một khoản.
Sau này nếu rửa tay gác kiếm không làm streamer nữa, chỉ riêng việc bán chìa khóa phó bản thôi một năm cũng cá kiếm được khối tiền.
Mặc Phi đắc ý tính toán, cảm giác hụt hẫng do sự chênh lệch với hiện thực mang lại lúc trước lập tức vơi đi quá nửa.
Nào ngờ ở phía hành lang đằng trước bỗng nhiên xuất hiện bóng dáng của tên quản lý.
"Mặc Phi, qua đây một lát, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Mặc Phi thở dài một tiếng, lầm lũi bước theo sau.
Hai người bước vào văn phòng quản lý, tên quản lý cũng chẳng vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.
"Chuyện gia hạn hợp đồng lần trước tôi nói với cậu, cậu suy nghĩ đến đâu rồi?"
"Xin lỗi, dạo này tôi hơi oải, dự định sau khi đáo hạn hợp đồng sẽ nghỉ ngơi một thời gian rồi mới tính tiếp."
"Cậu không cân nhắc thêm chút nào sao? Với sức hút hiện tại, nếu đồng ý ký tiếp hợp đồng, đãi ngộ dành cho cậu chắc chắn sẽ được nâng lên một tầm cao mới."
"Thôi anh, cảm ơn ý tốt của anh, thú thật chứ tôi cũng hơi mệt mỏi rồi."
Mặc Phi khước từ lần nữa. Hắn vốn đinh ninh rằng tên quản lý sẽ nổi trận lôi đình, hoặc làm bộ làm tịch, lấy tư thế kẻ bề trên để quở trách hắn một trận, rồi dùng cả uy quyền lẫn lợi lộc để ép hắn ký tiếp. Mặc Phi gần như đã mường tượng ra đủ loại kịch bản ứng phó.
Thế nhưng, tên quản lý nghe xong chỉ thản nhiên gật đầu: "Vậy à, thôi được rồi, dù sao chúng tôi cũng phải tôn trọng ý nguyện của nhân viên mà. Cậu về đi, nghỉ ngơi cho tốt."
Ơ kìa, mọi chuyện kết thúc êm thấm vậy sao?
Trong bụng Mặc Phi thầm cảm thấy có điềm chẳng lành. Làm sao hắn ta có thể buông tha hắn dễ dàng như vậy được? Chẳng lẽ là hắn tự mình đa tình? Thực chất hắn không hề đắt giá đến thế?
Không đúng, tuyệt đối không phải như vậy. Dù sao hắn cũng là đại ca của khu vực quái vật, lại vừa thăng cấp lên BOSS cấp Thế Giới. Trò chơi Thế Giới Thương Khung hiện đang hái ra tiền, tên quản lý làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ được? Chẳng lẽ hắn ta không cần thành tích nữa? Chắc chắn trong chuyện này có uẩn khúc.
Hắn còn đang bán tín bán nghi chưa định thần lại, tên quản lý đã ngạc nhiên nhìn hắn: "Sao vậy, còn có việc gì nữa à?"
"Không có gì, vậy tôi đi đây, thưa quản lý."
"Đi đi, đi đi." Tên quản lý xua xua tay.
Mặc Phi bèn quay người sải bước ra ngoài.
Dọc đường về nhà, hắn vẫn canh cánh trong lòng về chuyện này. Đáng tiếc, với thân phận là kẻ yếu thế, hắn gần như chẳng thể làm được gì, chỉ biết tự nhủ phải đề cao cảnh giác, đừng để người ta nắm thóp, cố gắng cẩn trọng hết mức có thể.
Trong những ngày tiếp theo, tên quản lý không hề có động thái gây khó dễ cho Mặc Phi.
Dẫu trong bụng vẫn còn thấp thỏm, nhưng cuộc sống thì vẫn phải tiếp diễn.
Thế là ban đêm hắn tiếp tục livestream, ban ngày đôi khi cũng đăng nhập vào trò chơi, đồng thời tranh thủ thời gian tẩu tán hết số trang bị kia, đút túi thêm hơn trăm ngàn.
Thu nhập từ việc livestream Thế Giới Thương Khung trong một năm qua đã gấp mười lần tổng số tiền hắn kiếm được trong bốn năm ròng rã trước đó. Cộng cả tiền donate lẫn thu nhập trong game, hắn đã nắm trong tay khoảng hai ba triệu. Tuy con số này chẳng thấm tháp vào đâu so với giá trị tài khoản của hắn, nhưng nhìn những con số không ngừng nhảy vọt, cảm giác vẫn cực kỳ kích thích.