Hắn vẫn cắm cọc tại thánh điện Hắc Diệu Thạch để chờ tham gia cuộc họp của các lãnh chúa Hắc Long. Hắn dự tính sau khi hội nghị khai mạc sẽ tranh thủ thiết lập quan hệ, thực hiện một vài ngón đòn ngoại giao, chiêu mộ thêm thuộc hạ để cùng mình trở về sào huyệt Hắc Long. Dù sao cũng phải dàn xếp cho ra dáng một phó bản 100 người.
Bận này Mặc Phi không định tiếp tục đối đầu với các thám hiểm gia nữa. Nhân vật đã định hình, việc tiếp tục săn đuổi họ không còn nhiều ý nghĩa, chi bằng bán chìa khóa phó bản để hốt bạc. Vì vậy, mấy con BOSS trấn ải phía trước không cần quá trâu bò, chỉ cần ra dáng một chút là được.
Về phần những cuộc thảo phạt từ phía anh hùng, Mặc Phi hiện tại không còn quá bận tâm. Với thực lực BOSS cấp Thế Giới của hắn, ít nhất phải là anh hùng cấp Sử Thi mới có tư cách khiêu chiến, mà cho đến nay, dường như trong giới người chơi vẫn chưa xuất hiện anh hùng cấp Sử Thi nào.
Còn đối với đám NPC, hắn cũng chẳng mấy để tâm. Những anh hùng NPC có máu mặt về cơ bản đều bị trói buộc bởi cốt truyện của hệ thống, không dễ dàng chạy rông. Nếu bọn chúng thực sự kéo quân đến, chắc chắn sẽ có các sự kiện game liên quan hoặc có nhiệm vụ được ban bố, động tĩnh tuyệt đối không nhỏ, hắn hoàn toàn có thể phòng bị từ trước.
Tất nhiên để bảo toàn tính mạng, Mặc Phi vẫn dự định chiêu mộ thêm một toán hắc long nhỏ về làm lính tuần tra. Đến lúc đó, chúng sẽ tuần tra quanh phó bản liên tục hai bốn trên hai bốn, nhất định phải đảm bảo rằng hắn có thể chuẩn bị trước khi đám người chơi anh hùng xuất hiện.
Nếu thực sự có một tổ đội anh hùng cấp Sử Thi kéo đến xử mình, thì cùng lắm là hắn chuồn êm cho xong chuyện.
Sau vài ngày mòn mỏi chờ đợi, các lãnh chúa Hắc Long rốt cuộc cũng đã tụ họp đông đủ.
Hội nghị lãnh chúa Hắc Long cũng chính thức khai mạc. Chủ trì cuộc họp là hắc long Thái Cổ Sartharion, anh em của Neltharion.
Vị nguyên lão của Quân đoàn Hắc Long này do quanh năm trấn thủ thánh điện Hắc Diệu Thạch nên không được người đời biết đến nhiều, danh tiếng hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Neltharion. Nghe đồn ông từng dính trọng thương trong chiến tranh Thượng Cổ nên thực lực bị hao tổn, nhưng dẫu sao cũng là rồng Thái Cổ, có suy yếu thì cũng chẳng yếu đi đâu được.
Nội dung thảo luận trong cuộc họp vẫn theo lối mòn cũ.
Đầu tiên, bọn chúng thi nhau khoác lác xem trong năm qua mình đã đồ sát được những anh hùng nào, san bằng bao nhiêu thị trấn, hay vạch ra những âm mưu quỷ quyệt gì.
Kế đến là màn than nghèo kể khổ, rằng năm nay đã hao binh tổn tướng bao nhiêu thuộc hạ, bao nhiêu con cháu bị giết sạch, cần Quân đoàn Hắc Long rót thêm tài nguyên và binh lực.
Cuối cùng và cũng là hạng mục cốt lõi nhất: Trong năm tới, làm thế nào để phô diễn sức mạnh và sự kinh hoàng của Quân đoàn Hắc Long cho thế giới thấy, sẽ khai chiến với thế lực nào, hay phát động long tai nhắm vào thành bang nào, và những việc đại loại như vậy.
Mặc Phi gần như câm như hến trong suốt buổi họp, ngoại trừ lúc diễn sâu ở giai đoạn than nghèo kể khổ. Chủ yếu là vì lúc này hắn thực sự thê thảm, đám BOSS dưới trướng đều bị quét sạch sành sanh, quái nhỏ cũng chết gần hết. Những cái chết trong chiến dịch cốt truyện đều là chết thật sự, so với những lãnh chúa Hắc Long may mắn chỉ phải đối phó với những thám hiểm gia trong suốt một năm, ngoài tổn thất về tài sản thì bọn chúng hầu như không bị sứt mẻ thực lực.
Nhưng nhờ chiến tích hạ sát được hai anh hùng cấp Hoàng Kim, bảng thành tích của hắn vẫn cực kỳ chói lọi.
Kết quả là hắn đã thành công vòi được một lượng lớn đàn em do Quân đoàn Hắc Long điều động, bao gồm hàng trăm người rồng Hắc Long, hàng chục hắc long nhỏ, và cả hai con hắc long trưởng thành. Nếu tách riêng ra làm BOSS của phó bản trăm người thì hơi thiếu tầm cỡ, nhưng nếu gộp hai con lại thành một cặp BOSS song sinh thì vẫn có thể tác chiến tốt.
Đám tư tế giáo phái Bái Long cũng được tặng kèm một tá, tiếc là không có tên nào đạt cấp BOSS.
Hai đốc quân người rồng cũng được điều đến, coi như tạm lấp đầy hai vị trí BOSS còn lại, chỉ là không biết nếu để người chơi đánh liên tiếp hai đốc quân người rồng thì có vẻ hơi đơn điệu quá không.
Thậm chí Mặc Phi còn cuỗm được một mẻ trứng rồng.
Thứ này chính là hàng nóng, dù dùng ma pháp cải tạo thành người rồng hay thúc đẩy ấp nở thành hắc long nhỏ thì đều là những chiến lực không tồi.
Nếu có đủ kiên nhẫn, hắn cũng có thể chơi trò nuôi dưỡng rồng con. Mặc dù chúng lớn rất chậm, nhưng sau khi trưởng thành sẽ sở hữu sức mạnh thực sự của tộc Rồng.
Mặc Phi đoán chừng, sở dĩ mình xin xỏ trót lọt như vậy chủ yếu là nhờ cái mác hắc long Thượng Cổ. Quân đoàn Hắc Long cũng nhìn mặt gửi vàng, thực lực của hắc long Thượng Cổ đã đủ giá trị để đầu tư.
Tất nhiên, số tài nguyên này chẳng phải từ trên trời rơi xuống. Sau này nếu Quân đoàn có chỉ thị gì ban xuống, ví dụ như đi tàn phá một vương quốc nào đó hoặc chặn giết một vị anh hùng nào đó, hắn cũng phải xông pha góp sức.
Sau khi vơ vét được những thứ mình muốn, Mặc Phi câm bặt không phát biểu gì thêm.
Hắn chẳng màng hứng thú với việc quái vật công thành. Với thực lực hiện tại, nếu thực sự động binh, chắc chắn hắn sẽ bị các anh hùng trong chiến dịch cốt truyện đưa vào tầm ngắm. Hơn nữa, hiện tại hắn đang ở Thế Giới bậc 1, số điểm cốt truyện cần thiết để thăng cấp là một con số trên trời, dẫu có tham gia chiến dịch để húp váng chút điểm lẻ cũng chẳng bõ bèn gì.
Lại còn ôm thêm nguy cơ vong mạng, hắn không ngu xuẩn đến thế.
Chém giết bấy lâu nay, cũng đến lúc phải hưởng thụ he he.
Các lãnh chúa Hắc Long cũng chẳng kẻ nào ngu, tên nào tên nấy đều gian xảo như cáo. Đối với chuyện đứng mũi chịu sào phát động long tai, tuyệt nhiên không một ai hé răng nhận lời. Dù sao Neltharion cũng không có mặt ở đây, bọn chúng đều không tự tin có thể toàn mạng rút lui. Việc tiên phong xông pha là tuyệt đối không thể, nhưng lẽo đẽo theo sau để hôi của thì còn có thể châm chước được.