Rủi ro đầu tư chính: Người gác huyệt, người lùn Hắc Thiết, thủ hộ giả di tích.
Sản phẩm đầu tư: Bản vẽ công nghệ Titan, kho báu Titan, quặng hiếm.
Tỷ lệ lợi nhuận đầu tư: ???.
Tỷ lệ thất bại đầu tư: ???.]
Mặc Phi nhìn những dự án đầu tư này, thầm nghĩ Công ty Đầu tư Mạo hiểm này phát triển dự án toàn nhờ gọi vốn, hoàn toàn là tay không bắt giặc.
Hắn quả thực có chút động lòng. Mặc dù rủi ro hơi lớn, nhưng tỷ lệ lợi nhuận đúng là cực cao, hơn nữa còn có thể chọn quy đổi thành sản phẩm thu hoạch. Có những thứ cho dù có tiền vàng cũng chưa chắc mua được.
Tuyệt vời nhất là người chơi có thể trực tiếp can thiệp. Nói cách khác, nếu bản thân dẫn quân tham gia khai thác thì chắc chắn sẽ dễ thành công hơn.
Chỉ là hiện tại đang có chiến tranh, bản thân không dứt ra được.
Suy nghĩ một hồi, cơ hội tốt thế này vẫn không thể bỏ lỡ, nhưng cũng không thể đầu tư quá nhiều, nhỡ bị hố thì phiền phức.
Aidan (vương tử Alterac): "Mấy dự án này ta đầu tư hết."
Ralph (quản lý Công ty Đầu tư Mạo hiểm): "Hahaha! Vương tử Aidan vĩ đại! Tôi biết ngay sự rộng lượng của ngài là vô song mà! Vậy xin hỏi ngài định đầu tư bao nhiêu tiền đây?"
"Mỗi dự án trước mắt đầu tư một ngàn đồng tiền vàng đi."
Gã goblin ngớ người ra ngay lập tức: "Hả? Số tiền như vậy... hình như không phù hợp lắm với thân phận tôn quý của ngài thì phải?"
Hừ hừ, còn chê ít tiền nữa. Mặc Phi thầm nghĩ ông đây đâu có ngu, loại đầu tư rủi ro lớn thế này đương nhiên phải ném chút tiền vào dò đường trước đã, dù có lỗ cũng chẳng tiếc.
Aidan (vương tử Alterac): "Giữa chúng ta vẫn chưa xây dựng được sự tin tưởng hoàn toàn, ta cũng chưa hiểu biết nhiều về Công ty Đầu tư Mạo hiểm của các ngươi. Mấy dự án này ta cũng không quá hứng thú, cho nên tạm thời chỉ có thể đầu tư bấy nhiêu thôi. Nếu có dự án tốt hơn, ta tự nhiên sẽ đầu tư thêm."
Gã goblin vội vàng hỏi: "Vậy vương tử Aidan hứng thú với loại dự án như thế nào? Dự án của Công ty Đầu tư Mạo hiểm chúng tiểu nhân rất nhiều, sau khi trở về tổng bộ tiểu nhân có thể đặc biệt hỏi xin giúp ngài."
"Ừm, dự án liên quan đến rồng, đặc biệt là liên quan đến rồng Thái Cổ, thủy tổ long, cho đến cổ long."
Gã goblin hơi hoang mang: "Rồng Thái Cổ thì tiểu nhân biết, thủy tổ long tiểu nhân cũng từng nghe qua, nhưng còn cổ long là cái gì thế?"
Mặc Phi thầm nghĩ xem ra hai chữ cổ long này vẫn vô cùng thần bí, gã này hoàn toàn chưa từng nghe tới.
Hắn cố tình lộ ra vẻ mặt không vui: "Ngay cả cổ long mà cũng không biết? Khả năng tình báo của tổ chức các ngươi khiến ta hơi hoài nghi thực lực của Công ty Đầu tư Mạo hiểm đấy."
Gã goblin Ralph vội vàng cứu vãn: "Ấy! Dù tiểu nhân không biết nhưng bộ phận tình báo của Công ty Đầu tư Mạo hiểm chúng tiểu nhân cực kỳ mạnh mẽ, chắc chắn là có thông tin liên quan, chẳng qua tiểu nhân không phải chuyên gia về mảng này mà thôi. Xin vương tử Aidan đừng để bụng, tiểu nhân sẽ lập tức trở về hỏi ý kiến các chuyên gia trong công ty, lần tới nhất định sẽ mang lại thông tin liên quan cho ngài."
"Hừm, vậy thì cứ thế đi."
Mặc Phi liền lấy cho goblin ba ngàn đồng tiền vàng coi như tiền đầu tư, sau này xem tình hình rồi tính tiếp.
Tiễn gã goblin này đi xong.
Mặc Phi ngồi trên ghế, mân mê hai món chiến lợi phẩm vừa thu được hôm nay.
Tim rồng Ysondre, món này lát nữa hắn tính lên đỉnh Thông Thiên để nuốt.
Nghĩ lại thì là rồng Thái Cổ, chắc hẳn sẽ cho một kỹ năng cực kỳ mạnh mẽ mới đúng.
Nói về uy lực của kỹ năng Long Hưởng, hiện tại hắn vô cùng hài lòng. Tuy thời gian hồi chiêu của mỗi kỹ năng tương đối dài, nhưng uy lực thì không còn gì để chê, quan trọng nhất là dạng người hay dạng rồng đều dùng được, điểm này đúng là bá đạo.
Còn về Tà Năng Chi Nhãn của Ysondre, món này đối với hắn không có nhiều ý nghĩa cho lắm, quan trọng đây là vật phẩm tay phụ, bình thường cũng không thể trang bị được.
Mặc Phi mân mê con mắt màu xanh lá cây to bự trong tay. Con mắt hóa tinh thể sở hữu đồng tử dựng đứng đặc trưng của tộc rồng, giống như một quả cầu thủy tinh tỏa ra ánh sáng tà năng.
Nó có chút tương tự với Nhẫn Thống Ngự của Sargeras, nhưng cấp độ năng lượng thì kém xa.
Mặc Phi chĩa con mắt về phía chiếc ghế phía trước.
Tà Năng Nhãn Lăng!
Xoẹt... Một chùm sáng màu xanh bắn ra, trong chớp mắt thiêu chiếc ghế thành tro bụi.
Kỹ năng này thi triển tức thời, lại còn chỉ đâu đánh đó, giống như tia laser vậy, có thể dùng để đánh đòn chính xác.
Tiếp đó, Mặc Phi lại dùng thử hiệu ứng thứ hai: Tà Long Ma Nhãn.
Con mắt tỏa ra ánh sáng bốn phía.
Một con mắt khổng lồ có tạo hình y hệt Tà Năng Chi Nhãn nhưng đường kính dài tới một mét tự dưng trôi nổi trước mắt hắn.
Đây chính là Tà Long Ma Nhãn.
Mặc Phi phát hiện lúc này trong tầm mắt mình xuất hiện thêm một góc nhìn. Cảm giác này vô cùng kỳ lạ, giống như mọc thêm một con mắt thứ ba vậy, mà con mắt này còn có thể di chuyển được.
Hắn khá quen thuộc với tạo hình của con mắt này, Thuật sĩ hình như cũng có một kỹ năng tương tự: Mắt Kilrogg.
Chỉ là hình dáng đồng tử hơi khác một chút, còn lại hầu như y hệt.
Mặc Phi điều khiển con mắt bay một vòng xung quanh, sau đó bay ra ngoài quân doanh, lượn quanh quân doanh trên không trung để tuần tra. Cảm giác dùng làm lính gác khá tiện. Đột nhiên, vài bóng người bán trong suốt xuất hiện trong tầm mắt hắn. Ngay bên ngoài quân doanh, một đống mạo hiểm giả đang ở trạng thái tàng hình men theo khe hở giữa các binh sĩ canh gác mà chậm rãi tàng hình tiến về phía vị trí của hắn.
Đờ mờ! Là đám mạo hiểm giả tham lam!
Mặc Phi lập tức giật mình, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa giận dữ. Đù mạ, vừa mới biến thành tên vàng là đã tìm đến tận nơi để xin huyết ta rồi, có cần phải thực tế đến thế không hả!
Hắn chăm chú nhận dạng chức nghiệp của đám mạo hiểm giả này.
Đạo tặc, sát thủ, ảnh vũ giả, dã ẩn sĩ, thậm chí còn có cả một chức nghiệp hiếm là vệ sĩ ảnh nhận. Tổng cộng có tới ba bốn mươi mống, đang lén lút lẻn vào quân doanh, kẻ ở gần nhất đã tới cửa quân doanh rồi.
Cũng may bản thân phát hiện sớm, nếu không để chúng nó mò vào trong rồi xúm lại đâm hội đồng thì chưa biết chừng mình bị chúng xẻ thịt thật.