Mặc Phi vội vã thu hồi Tà Long Ma Nhãn, để Tà Long Ma Nhãn túc trực trên mái nhà đại sảnh. Thứ này chỉ có 300 điểm máu, rất dễ bị tiêu diệt.
Bản thân hắn thì ngồi ngay ngắn trên ghế, giả vờ nghiên cứu bản đồ, đồng thời gửi tin nhắn cho Dhalarabeng và Sigret, bảo họ tập hợp binh lính chuẩn bị đóng cửa thả chó.
Rất nhanh, vài bóng dáng lén lút mò từ lối vào đại sảnh đi vào. Dưới góc nhìn của Tà Long Ma Nhãn, chúng không có chỗ nào để ẩn nấp. Thế nhưng mấy vị này lại không hề phát hiện ra mình đã bị nhìn thấu, vẫn còn đang lén lén lút lút tàng hình tiến lên.
Mấy kẻ này không vội ra tay ngay mà dừng lại ở nơi cách Mặc Phi mười mấy mét, ước chừng là sợ tiến lại quá gần sẽ bị phát hiện.
Thực ra chúng đã lo xa rồi. Mặc Phi chỉ có 10 điểm Cảm Tri, nếu không nhờ cuộc chạm trán bất ngờ thông qua Tà Long Ma Nhãn thì ước chừng có bị mò tới tận sau lưng hắn cũng chẳng hề hay biết.
Rất nhanh, đại sảnh đã nêm chặt những mạo hiểm giả thuộc các chức nghiệp như đạo tặc, sát thủ, ảnh vũ giả trong trạng thái tàng hình.
Mấy kẻ này rõ ràng không phải người của cùng một công hội.
Mặc Phi thấy người đến cũng gần đủ.
Hắn giả vờ vươn vai đứng dậy, hít sâu một hơi rồi đột ngột tung ra tuyệt chiêu.
Arandel Thuần Tịnh Hoả Diễm!
Đầu hắc long khổng lồ lập tức hiện ra trước mặt. Rồng mở to miệng, ngọn lửa dữ dội lập tức phun về phía đám mạo hiểm giả xung quanh.
Cú phun này cực kỳ đột ngột, cự ly lại được căn chỉnh hoàn hảo, trong chớp mắt đã thiêu chết sáu bảy gã xui xẻo.
Thế nhưng đám mạo hiểm giả này đã dám mò vào ám sát thì tự nhiên cũng có vài phần bản lĩnh. Thấy ám sát không xong, chúng lập tức chuyển sang cường công.
Dao Thọc Đít (Sát thủ): "Đù mạ, cái tình huống gì đây!"
Thụi Thận Ngươi (Đạo tặc): "Thôi xong, bị phát hiện rồi."
Gõ Ngất Mẹ Mày (Đạo tặc): "Lên đi!"
Châu Hữu Lệ (Ảnh vũ giả): "Lên lên lên! Cùng xông lên!"
Đầu tiên là một trận mưa phi đao dày đặc, đủ loại phi đao ám khí dồn dập nhắm thẳng vào mặt Mặc Phi.
Mặc Phi đã có chuẩn bị từ trước. Chiêu thức chiến đấu của loại chức nghiệp ám sát như đạo tặc, sát thủ cũng chỉ có ba năm chiêu đó: không ngoài việc ném ám khí từ xa, gõ gậy gây ngất ở gần, đâm eo đằng sau lưng, đâm dao trước mặt.
Hạ độc, rải bột, toàn là mấy trò tương tự.
Cụ Phong Trang Giáp! Xung quanh Mặc Phi hiện ra luồng cuồng phong xoay tròn bảo vệ cơ thể.
Vèo vèo vèo, phi đao toàn bộ bị lệch hướng văng ra.
Giây tiếp theo, sau lưng đột nhiên lạnh toát. Thì ra là một ảnh vũ giả dùng Âm Ảnh Bộ dịch chuyển thẳng tới phía sau, đâm một dao vào giữa lưng hắn.
Bối Thích!
Thế nhưng Mặc Phi còn chưa kịp né tránh, xoẹt xoẹt xoẹt! Ngay lập tức sau lưng lại xuất hiện thêm ba ảnh vũ giả nữa. Bốn kẻ gần như dính chặt lại với nhau.
Thế nhưng trò chơi này có va chạm thể tích, người đông một cái là chen chúc thành một cục, đứng còn không vững thì làm sao mà chiến đấu được nữa.
Mặc Phi sướng thầm trong lòng.
"Cút hết cho ta!"
Rex Cự Long trảo!
Một cú cào bằng móng rồng hất văng mấy ảnh vũ giả bay ra ngoài.
Đám sát thủ đạo tặc khác vẫn liên tục xông tới, kẻ thì nhún người bay nhảy, kẻ thì cuồng phong lao đến, kẻ thì nhộn nhạo lộn vòng vọt lên trước.
Đủ loại kỹ năng khống chế đều đổ dồn lên người Mặc Phi.
"Khống chế hắn! Gõ ngất hắn!"
"Bôi thuốc độc làm tê liệt lên!"
"Tất cả đừng tấn công, chờ ta dùng kỹ năng làm mù!"
Thế nhưng thể chất của Mặc Phi cao tới 80 điểm, độ dẻo dai cao đến mức các kỹ năng khống chế thông thường hoàn toàn không có tác dụng với hắn.
Đội hình sát thủ thế này chỉ có tác dụng đối phó với những chức nghiệp hệ pháp có thể chất yếu ớt, thường là một đợt dồn sát thương có thể kết liễu ngay lập tức. Nhưng gặp phải loại mãnh nam sức mạnh như Mặc Phi, khoác trên mình lớp giáp vảy rồng, phòng thủ cao máu trâu, lại không cướp được tiên cơ thì về cơ bản là hết vai.
Tuy nhiên đám người này vẫn không bỏ cuộc, thấy kỹ năng khống chế không hiệu quả liền vung dao lao thẳng tới. Mặc Phi không có ý định dây dưa với bọn chúng, anh hùng không phải BOSS, máu chỉ có vài ngàn, đánh giằng co lâu dài cũng chẳng xơ múi được gì.
Lôi Vân hóa thân!
Hắn lập tức hóa thành một đám mây sấm sét màu xích hồng bay ra ngoài cửa. Đám người chơi rõ ràng không ngờ hắn còn có loại kỹ năng này, từng kẻ ngẩn ngơ quên cả tấn công. Thực ra ở trạng thái Lôi Vân vẫn chịu sát thương vật lý như thường, chỉ là được giảm 50% sát thương mà thôi.
Mặc Phi bay tới cửa, biến trở lại dạng người rồi ngay lập tức quay vào trong tung ra một phát... Arandel Thuần Tịnh Hoả Diễm!
Lúc này Dhalarabeng và Sigret cũng dẫn binh lính tới nơi. Một nhóm Chiến sĩ Cự Lực Long Huyết lưng hùm vai gấu, tay lăm lăm đại kiếm hai tay xông thẳng vào trong, chém giết điên cuồng. Trong chớp mắt, đám mạo hiểm giả còn lại đều bị chém gục tại chỗ, chết không còn một mống.
--------------------
Phốc phốc, tên mạo hiểm giả cuối cùng cũng bị một kiếm chém gục xuống đất, biến thành hai nửa mơ hồ.
Mặc Phi bước vào đại sảnh quân doanh, nhìn đống trang bị trắng rơi đầy đất mà câm nín. Những người chơi này rõ ràng đều là tay nghề đã thành thạo, trên người ngay cả một món trang bị xanh cũng không mặc, toàn bộ đều dùng trang bị trắng mua từ cửa hàng. Như vậy cho dù chết thì cũng chỉ tốn ít trang bị rác, chẳng tổn thất chút nào.
Hơn nữa mạo hiểm giả có thể sống lại vô hạn, xem ra cuộc ám sát hôm nay mới chỉ là bắt đầu. Được lắm, các người biết chơi đấy.
Thế này thì sau này sợ là mình chẳng có ngày nào yên bình. Đánh lui được đợt sát thủ này thì hay đấy, nhưng người ta có thể hồi sinh vô tận, thế thì làm sao bây giờ?
Tuy nhiên, lần ám sát này lại nhắc nhở Mặc Phi, đã đến lúc phải lấp đầy hồ di sản của mình rồi.
Anh hùng cũng giống như BOSS, bị mạo hiểm giả hạ gục cũng sẽ rơi ra trang bị.
Nhưng so với khuôn mẫu BOSS, tỷ lệ rơi đồ nhỏ hơn nhiều, chỉ bằng một phần mười BOSS cùng vị giai.
Khuôn mẫu BOSS tuy mạnh mẽ, nhưng tương ứng thì giá trị phần thưởng cũng cao hơn, mỗi lần chết đều rơi ra một lượng lớn đồ đạc.
Dù sao BOSS sinh ra là để người chơi hạ gục cướp trang bị, còn anh hùng lại là bạn đồng hành của chính nghĩa, dĩ nhiên không thể động một chút là rơi ra quá nhiều đồ, nếu không thì chẳng ai thèm cày BOSS nữa, suốt ngày nhắm vào anh hùng ra tay cho xong... trừ khi là giết trong cốt truyện, khi đó thì không còn gì để nói, đến cái quần lót cũng bị lột sạch.