Khi lại gần đỉnh Thông Thiên, Vương Tử Hằng thậm chí còn nhìn thấy một vài nhà thám hiểm đang ra sức trèo lên vách núi.
Haha, một lũ ngu ngốc, ngay cả thú cưỡi bay cũng không có thì đúng là lũ nghèo kiết xác, cứ từ từ mà leo đi nhé, ông đây lên trước đây.
Vương Tử Hằng đắc ý nghĩ thầm, cưỡi Long Ưng bay thẳng lên đỉnh núi.
Đỉnh Thông Thiên này e rằng phải cao đến mấy ngàn mét, suýt soát đuổi kịp đỉnh Everest rồi. Càng bay lên cao càng lạnh, tốc độ bay cũng chậm dần. May mà con Long Ưng này cũng là sinh vật huyền thoại không sợ giá lạnh. Vất vả lắm mới xuyên qua tầng mây, vừa thở phào một cái thì Vương Tử Hằng đã bị trận bão Long Lôi trước mắt làm cho khiếp vía.
Cơn bão mây sét màu đỏ rực xoáy cuộn quanh đỉnh Thông Thiên, tựa như một bức tường bão khổng lồ. Những luồng sấm sét màu đỏ cuồn cuộn gầm vang, phát ra tiếng sấm trầm đục mà chói tai.
Màn bão tố khổng lồ này hầu như bao bọc toàn bộ đỉnh Thông Thiên, hoàn toàn không thể nhìn thấy khung cảnh nơi đỉnh núi.
Vương Tử Hằng giật thót tim, cái thứ này mà cũng bay vào được sao?
Vương Giả Vĩnh Hằng: [Anh Aidan ơi, tôi đến rồi, bên ngoài toàn là bão tố thôi, phải làm sao bây giờ?]
Aidan: [Đừng sợ, cơn bão đó chỉ là hình minh họa trong game, là hiệu ứng phông nền tạo không khí thôi, không gây ra sát thương thực tế nào đâu. Cậu cứ bay qua là được.]
Vương Giả Vĩnh Hằng: [Thật không vậy? Nhìn dọa người lắm đấy.]
Aidan: [Dọa người là đúng rồi. Cậu nghĩ xem, nơi này mà thích vào là vào được thì cái nghề nghiệp ẩn này còn giá trị gì nữa chứ? Chính vì dọa người nên mới chưa bị ai phát hiện đấy. Chỉ có người trí dũng song toàn như tôi mới nhìn thấu được bí mật bên trong để chuyển chức thành Thần Long Thánh Chiến Sĩ thôi.]
[Nếu cậu sợ thì bỏ cuộc đi, muốn làm Long Vương mà còn sợ sấm sét, chán thật đấy.]
Vương Tử Hằng nghe xong liền nghĩ thầm cũng đúng, đã muốn trả thù thì làm sao có thể co vòi sợ hãi đủ thứ được? "Thần Long Thánh Chiến Sĩ" chính là tên của nghề nghiệp ẩn sao? Quả nhiên nghe tên thôi đã thấy ngầu lòi rồi. Được, ông đây liều một chuyến!
Giật giật dây cương Long Ưng, Vương Tử Hằng lao thẳng vào trong cơn bão.
Đối mặt với trận bão Long Lôi đáng sợ, con Long Ưng phát ra tiếng kêu thê lương sợ hãi, hình như muốn kháng cự, nhưng thú cưỡi bay làm sao có thể cãi lời chủ nhân của nó.
Nó đành miễn cưỡng bay về phía trung tâm cơn bão.
--------------------
Mặc dù còn chưa tới gần bão tố, Vương Tử Hằng đã cảm nhận được sự đáng sợ của nó. Mắt bão gầm rít phát ra tiếng rống u u, vô số tia sét đỏ chói lọi chớp giật liên hồi bên trong.
Thế nhưng lúc này Vương Tử Hằng đã gạt phăng tất cả sang một bên, lao thẳng đầu vào trong.
Cùng lúc đó...
Tại vách đá dốc đứng trên đỉnh Thông Thiên, một chấm đen nhỏ đang dốc hết sức trèo lên trên.
Thiên Tú ngẩng đầu nhìn con Long Ưng vừa biến mất trong cơn bão rồi lắc đầu.
Đúng là kẻ vô tri thì không biết sợ. Bản thân hắn cũng từng thử cưỡi sư thứu bay vào cơn bão kia, kết quả vừa chớm bước vào đã bị sét đánh cho suýt ngỏm, may mà thoát ra ngoài trong gang tấc.
Gã kia e rằng cũng lành ít dữ nhiều.
Hắn không phải vì xem video trên mạng mới mò tới đây. Trên thực tế từ lâu hắn đã nghi ngờ vương tử Aidan đang giấu một bí mật không ai biết trên đỉnh Thông Thiên này.
Lần đầu tiên hắn gặp Aidan chính là ở dưới chân đỉnh Thông Thiên, đi cùng đoàn khảo cổ.
Khi đó hắn đã manh nha nghi vấn.
Về sau khi phát hiện Aidan sở hữu vô số kỹ năng Long Hưởng mạnh mẽ, suy nghĩ trong đầu hắn càng thêm củng cố.
Cho đến khi tin tức Vương của Phong Bạo long đơn đả độc đấu hạ gục Durotan lan truyền ra ngoài, Thiên Tú mới hạ quyết tâm lên đỉnh Thông Thiên để tìm hiểu ngọn ngành.
Một mình tìm đến đây, liên tục thử nghiệm, cho dù là việc quốc vương Terenas bị sát hại, Godwin lên ngôi, Arthas bỏ đi cũng không thể làm hắn nản lòng.
Cuối cùng cũng trèo lên được một tảng đá nhô ra, Thiên Tú ngồi xuống nghỉ ngơi. Để trèo ngọn núi này, hắn đã cố tình đi cày bằng được hai sở trường anh hùng.
Hắn lại ngẩng đầu nhìn lên, điều khiến hắn bất ngờ là con Long Ưng kia vẫn chưa tháo chạy ra ngoài, xem ra có lẽ đã bỏ mạng ở bên trong rồi.
Hừ, đúng là kẻ ngu ngốc.
...
Vừa bước vào phạm vi cơn bão, luồng gió cuồng bạo lập tức khiến Vương Tử Hằng khó lòng giữ được thăng bằng. Con Long Ưng khổng lồ sải cánh gần mười mét chao đảo tựa như con diều đứt dây, gió lớn quật cho nó dập dềnh trong không trung như chiếc lá mùa thu.
Đùng! Một tia sét màu đỏ rực nổ tung ngay bên cạnh.
Vương Tử Hằng sợ tới mức toàn thân run bắn, suýt nữa thì ngã văng khỏi lưng Long Ưng.
Hắn vội vàng nhắn tin riêng cho Aidan.
Vương Giả Vĩnh Hằng: [Anh Aidan, thật sự không sao chứ?]
Aidan: [Yên tâm đi, tuyệt đối không sao đâu, tôi việc gì phải lừa cậu.]
Đùng! Lại một tia Long Lôi nổ tung, lần này khoảng cách còn gần hơn nữa.
Điều làm Vương Tử Hằng hoảng hốt là bản thân hắn lại bị tụt máu. Tuy chỉ bị sóng âm chấn cho một cái, chỉ mất mấy chục điểm HP, nhưng vẫn khiến trong lòng hắn trồi lên cảm giác bất an.
Vương Giả Vĩnh Hằng: [Tôi bị trừ máu rồi.]
Aidan: [Đừng sợ, sát thương của Long Lôi thấp lắm.]
Vương Giả Vĩnh Hằng: [Vừa rồi anh rõ ràng bảo bão tố không có sát thương mà.]
Aidan: [Mấy trăm điểm sát thương thì tính là cái gì, đây là sát thương môi trường thôi, không tránh được đâu. Cứ bay tiếp đi, tôi sắp nhìn thấy cậu rồi, cố lên, tôi tin tưởng cậu đấy.]
Vương Tử Hằng nghiến răng, tiếp tục bay.
Càng bay không gian càng tối tăm, xung quanh toàn là bão tố đen kịt, không còn nhìn rõ phương hướng nữa. Sức gió khủng khiếp khiến con Long Ưng hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát, chỉ có thể xuôi theo đà gió mà trôi dạt.
Đùng! Lại một tia Long Lôi giáng xuống, lần này đánh chính xác vào người hắn. Vương Tử Hằng cảm thấy toàn thân tê dại vì luồng điện.
-1785!
Một con số đỏ tươi hiện ra, một phát tia sét đã lấy đi gần một phần ba lượng máu của hắn.
Vương Tử Hằng biến sắc kinh hãi. Tên kiếm thánh tinh linh này của hắn đi theo con đường chỉ số Linh Hoạt, bởi vậy không cộng nhiều vào thể chất, tính cả trang bị cũng chỉ có sáu ngàn HP. Một phát sét đã sút đi một ngàn tám, thêm hai phát nữa là hắn tiêu đời rồi! Đây mà là sát thương môi trường cái gì chứ, đây rõ ràng là sát thương chí mạng!