Kiêm Chức BOSS

Chương 596. Sát cơ trong bão (1)

Hắn run hoảng trong lòng, vội vàng nhắn tin riêng lần nữa.

Vương Giả Vĩnh Hằng: [Anh Aidan ơi, đây thật sự là sát thương môi trường sao? Sát thương này hơi cao quá rồi đấy.]

Aidan: [Dù sao đối với tôi thì đó là sát thương môi trường, chắc tại cậu quá yếu chăng? Hay là cậu rút lui trước đi? Kiếm một bộ trang bị kháng điện rồi lại đến?]

Vương Giả Vĩnh Hằng: [Rút không được nữa rồi, tôi đến cả phương hướng cũng không tìm thấy đâu nữa!]

Aidan: [Thế à, vậy cậu chờ đấy, ta đến đón cậu, đợi tôi nhé.]

Vương Tử Hằng thở phào một hơi. Hắn sợ hãi nhìn xung quanh, cố tìm kiếm một lối thoát. Cơn gió dữ quật vào mắt khiến hắn không thể mở nổi, cái lạnh ngấm sâu vào thân thể, ánh sét chớp nháy liên hồi. Lại thêm vài tiếng sấm trầm đục vang vọng, may mà lần này tia sét không đánh trúng hắn nữa, nhưng mỗi một tiếng nổ đều khiến hắn kinh tâm động phách. Trong cơn bão này dường như giấu giếm một sức mạnh cổ xưa đáng sợ nào đó, không chỉ làm hắn mất phương hướng mà còn trói buộc hắn khiến hắn không thể trốn chạy.

Luồng sấm sét kia giống như một cơ chế phòng hộ nào đó, mà cơ chế này hiện tại đã bị hắn kích hoạt, lúc này đang rừng rực sôi trào, sửa soạn giải phóng uy lực khủng khiếp của nó.

Hắn móc ra một chai Thuốc nước hồi máu siêu cấp nốc sạch, lại lấy đủ loại cuộn phép phòng hộ gia cố lên người. Thượng Tinh linh bẩm sinh sở hữu sức mạnh ma pháp, tuy hắn là kiếm thánh tinh linh nhưng vẫn sử dụng được cuộn phép. Trong túi hắn lúc nào cũng thủ sẵn vài món giữ mạng, lúc này chẳng cần biết có tác dụng hay không, hắn dồn hết lên người.

Vừa làm xong biện pháp phòng hộ thì lại một tia sét nữa đánh tới.

Đùng đùng đùng!

-1182!

-1092!

-1108!

Dù đã thêm một đống BUFF phòng hộ, cây máu của Vương Tử Hằng vẫn tuột dốc không phanh.

Trông thấy thanh máu trong chớp mắt đã bốc hơi một nửa, một nỗi sợ hãi từ đáy lòng lan ra, đó là sự kính sợ bản năng của con người từ thời cổ đại đối với sức mạnh thiên nhiên.

Mẹ kiếp, chẳng lẽ ông lại bị sét đánh chết ở đây sao?

Lúc này Vương Tử Hằng hối hận muốn chết rồi, đây làm sao mà là sát thương môi trường... Chờ đã, chẳng lẽ mình bị chơi xỏ rồi hả?

Ngay trong sự dằn vặt đó, đột nhiên từ phía trên cơn bão xuất hiện một bóng đen khổng lồ. Nó lướt nhanh qua đỉnh đầu tựa như một phần của cơn bão. Đó là rồng!

Vương Tử Hằng giống như bắt được cọc cứu mạng.

Lúc này hắn cũng chẳng buồn nghĩ xem đối phương có lừa mình hay không nữa, vội vàng nhắn tin riêng qua.

Vương Giả Vĩnh Hằng: [Tôi nhìn thấy anh rồi, tôi nhìn thấy anh rồi, tôi ở ngay bên dưới anh đây! Mau đến cứu tôi với... Ba Aidan, mau đến cứu con!]

Hắn lúc này cũng chẳng thèm giữ thể diện nữa. Tài khoản này tốn của hắn nửa năm tâm huyết, nạp vào mấy triệu tệ, nếu mất đi thì hắn đau lòng chết mất.

Tiếng "ba" này đúng là không gọi uổng. Bóng đen kia lập tức chuyển hướng, lao thẳng về phía Vương Tử Hằng.

Vương Tử Hằng mừng thầm trong lòng, cứu tinh đến rồi!

Tuy nhiên giây tiếp theo, lại một luồng Long Lôi bổ xuống, luồng Long Lôi này to bằng cả cái xô nước.

-1795!

Đùng! Thanh máu của Vương Tử Hằng chạm đáy ngay lập tức, ngay cả con Long Ưng dưới mông hắn cũng bị đánh chết tươi.

Đậu má! Vương Tử Hằng hoảng sợ đến biến sắc. Hắn nhìn rõ ràng, lần này tia sét đánh trúng chính là con cự long trước mắt.

Cự long thuận thế lao thẳng tới, móng nanh khổng lồ chộp một cái đã túm chặt lấy hắn trong tay như túm một con gà con.

Vương Tử Hằng bị siết chặt cứng, toàn thân không thể nhúc nhích. Trong lòng hắn vừa sợ vừa tức, cái này khác hoàn toàn so với những gì đã thỏa thuận... con Long Ưng đó ngốn của hắn hơn trăm ngàn đấy!

"Ngươi làm cái gì vậy, tên khốn! Buông ta ra!"

Con cự long hừ lạnh một tiếng, đôi đồng tử dựng đứng màu đỏ rực tràn ngập sát khí nhìn hắn: "Ngươi vừa gọi ta là gì?"

Bị ánh mắt đó chằm chằm nhìn vào, trong một khoảnh khắc Vương Tử Hằng sợ tới mức hồn xiêu phách lạc. Hắn luôn cảm thấy cảnh tượng này có chút quen quen.

Thế nhưng lúc này hắn không rảnh để suy nghĩ nữa, vội vàng van xin: "Ba, con gọi ba là ba mà! Đừng giết con, đừng giết con mà ba!"

Trong mắt con cự long lại hiện lên một tia chán ghét cùng mỉa mai, khinh bỉ nói: "Ta làm gì có đứa con phế vật như ngươi."

Nói xong, móng rồng siết mạnh. Một sức mạnh kinh thiên dồn tới từ bốn phương tám hướng... bép!

Thân thể Vương Tử Hằng trực tiếp bị bóp nát thành một đám thịt nát, cái đầu bay thẳng ra ngoài mang theo sự ngạc nhiên cùng sợ hãi, lao xuống vực thẳm đen kịt bên dưới cơn bão.

Mặc Phi tiện tay vung đống thịt nát cùng trang bị trên người gã vào không trung, nhìn đống thịt thà và trang bị theo cơn bão bị thổi bay đi đâu mất tăm mất tích, trong lòng trỗi lên cảm giác chán ngắt.

Vốn dĩ hắn định dụ kẻ thù cũ Vương Tử Hằng này tới đây để diệt trừ, tiện thể trêu chọc gã một trận rồi lột sạch trang bị của gã.

Nhưng nhìn thấy phản ứng tự đại mà nhát gan, ngông cuồng mà hoảng sợ đến buồn cười của Vương Tử Hằng, hắn đột nhiên cảm thấy nói thêm với gã một câu cũng là đang lãng phí thời gian của chính mình.

Loại rác rưởi thế này không xứng làm kẻ thù của hắn.

Đi thôi, hắn còn có những việc quan trọng hơn phải làm.

--------------------

Sắp tới nơi rồi nhỉ?

Thiên Tú ngẩng đầu nhìn lên, nhưng lại phát hiện khoảng cách đến đỉnh núi vẫn còn vô cùng xa xôi, trong lòng không khỏi lạnh đi một nửa.

Leo trèo suốt thời gian dài như vậy, hóa ra mới chỉ được một phần ba quãng đường.

Đúng lúc này, một trận cuồng phong ập đến, thổi tới khiến hắn chao đảo, suýt thì ngã nhào.

Thiên Tú đành phải dừng bước lần nữa. Càng lên cao, gió lại càng to, tuyết càng lạnh giá, khiến hắn khó lòng chống đỡ, nhưng hắn tuyệt đối không muốn bỏ cuộc tại đây.

Toàn bộ thân mình hắn treo lơ lửng trên một tảng đá nhô ra, chật vật duy trì thăng bằng.

Đột nhiên.

Bốp! Một vật thể hình cầu lao đến, đập chính xác vào tay hắn.

Ngón tay trượt đi, buông lỏng khỏi gờ đá.

Mả mẹ nó chứ! Thiên Tú thầm chửi một tiếng, rồi cả người rơi tự do xuống vực sâu đen ngòm phía dưới.

Không biết đã trải qua bao lâu, Thiên Tú mới từ từ tỉnh lại từ trong cơn hôn mê. Toàn thân hắn đau nhức như thể xương cốt đã gãy nát toàn bộ, nửa thân dưới ngập trong đống tuyết, lạnh thấu xương. Hắn dùng hết sức lực bò ra khỏi tuyết, hoang mang nhìn ngó xung quanh... Đây là nơi quái nào vậy?