Tít tít tít tít! Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Mặc Phi cầm điện thoại lên nhìn một cái, không khỏi cau mày. Là luật sư của hắn gọi tới. Trình độ của vị luật sư này rất khá, vài lần đối đầu trên tòa hoàn toàn không rơi vào thế hạ phong, ngay cả kẻ ngoại đạo như hắn cũng có thể nhìn ra tính chuyên nghiệp, nhưng mức phí phải nói là đắt xắt ra miếng ôi thôi, một tháng nay đã tiêu tốn của Mặc Phi mấy trăm ngàn rồi.
Hắn vẫn bắt máy.
“Alô, luật sư Trương, sao vậy, đối phương lại đệ đơn kiện mới à?”
“Không phải đâu anh Mặc, báo cho anh một tin vui, công ty Tinh Diệu bên kia đã rút đơn kiện hoàn toàn.”
Cái gì! Mặc Phi có chút ngạc nhiên. Vốn tưởng rằng đây sẽ là một cuộc chiến kéo dài, vẻ mặt của Tư Đồ Thành trên tòa hôm trước tỏ vẻ như muốn kiện đến cùng kia không giống như đang nói đùa, không ngờ lại chịu thua nhanh thế.
“Ha ha, thế thì tốt quá, nhưng đối phương sao lại chịu thua nhanh thế?”
“Nghe nói bên Công nghệ Thương Khung và họ đã đạt được một thỏa thuận nào đó. Tôi không biết rõ nội dung chính xác của thỏa thuận, nhưng chắc là liên quan đến tài khoản trò chơi.”
Chẳng lẽ là công ty trò chơi thay họ mở khóa nhân vật Morpheus à? Trong lòng Mặc Phi thầm lo lắng.
Mặc dù Morpheus cuối cùng chọn cách rời bỏ hắn, nhưng dù sao đó cũng là nhân vật hắn tự tay bồi dưỡng, đối với hắn, Morpheus giống như một đứa con bất hiếu nổi loạn, không nghe lời cha mẹ rồi cuối cùng chọn cách bỏ nhà ra đi vậy. Nói giận thì đúng là giận thật, nói quan tâm thì vẫn có quan tâm.
Nhưng Mặc Phi nhanh chóng điều chỉnh lại tâm thái. Hắn cảm thấy chắc là không đến mức đó, Morpheus lúc đó nói rất rõ ràng, hắn đã hoàn toàn tự do.
Dù sao đây cũng là một tin vui.
Ít nhất như vậy thì không cần phải liên tục chi trả thêm phí luật sư nữa.
Cúp điện thoại của luật sư, tâm trạng của Mặc Phi tốt hơn không ít.
Thế này thì những chuyện rắc rối đó cuối cùng cũng kết thúc hoàn toàn rồi.
Hắn vừa ngân nga giai điệu nhỏ vừa ăn sáng, suy nghĩ chợt nhớ đến cái khoang trò chơi hắn đặt, chắc cũng sắp đến rồi nhỉ. Trước đây hắn luôn dùng mũ trò chơi để chơi, nhưng giờ có tiền rồi, tự nhiên phải đối xử tốt với bản thân một chút, mua luôn một khoang trò chơi đời mới nhất trị giá hơn 300 ngàn.
Đợi khoang trò chơi đến nơi, hắn có thể bắt đầu hành trình trò chơi mới rồi. Nghĩ thôi đã thấy hơi hào hứng, mà lần này nên chơi vai gì đây ta?
Đang mơ màng tưởng tượng.
Đing đong! Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Trong lòng Mặc Phi vui mừng, thầm nghĩ chắc chắn là giao hàng khoang trò chơi.
Hắn đi tới cửa nhấn nút trả lời: “Xin chào, ai đó?”
“Xin hỏi có phải cậu Mặc không? Tôi là điều tra viên đặc biệt của công ty trò chơi Công nghệ Thương Khung, về sự việc nhân vật trò chơi bất thường, có thể trò chuyện với cậu một chút không?”
(Tác giả: Về chi tiết kiện cáo tố tụng. Ta biết ngoài đời không đơn giản như vậy, mấy chuyện pháp lí này bảo kéo nửa năm là ít, nhưng truyện ta viết thể loại hư nghĩ võng du à nha. Ta không thể bôi chữ trên đề tài này, càng không thể để nhân vật chính nằm ướp muối nửa năm. Nên là rất có lỗi với các fan ủng hộ tính logic ở phân đoạn này, mắng chửi gì xin nhẹ thôi!)
Công ty trò chơi! Mặc Phi giật nảy mình. Hắn sớm đã dự liệu được sẽ có ngày này, thế nhưng đến khi nó thực sự xảy ra, trong lòng vẫn khó tránh khỏi lỡ một nhịp.
Vốn dĩ hắn không có cảm giác gì đặc biệt với công ty trò chơi Công nghệ Thương Khung, chỉ kinh ngạc trước công nghệ đen của họ cũng như cách thiết kế trò chơi quá chi tiết.
Nhưng từ khi xảy ra chuyện Morpheus này, công ty trò chơi này trong mắt hắn lại nhuốm thêm vài phần sắc thái thần bí.
Nó khiến hắn dễ dàng liên tưởng đến những đế chế công nghệ phi lí do những tên phản diện tà ác trong phim khoa học viễn tưởng Hollywood xây dựng, những tổ chức bí mật nghiên cứu loại công nghệ tà ác, tiến hành các kế hoạch tà ác như thống trị nhân loại hoặc hủy định thế giới.
Lúc này nghe tin họ muốn đến thăm hắn, trong lòng không khỏi cảnh giác.
Tuy nhiên chuyện này không tránh được, Mặc Phi bình ổn tâm trạng: “Đương nhiên là được.”
Một phút sau, cùng lúc cánh cửa mở ra, vị điều tra viên đó cũng xuất hiện trước mắt Mặc Phi.
Nhìn thấy nhân viên điều tra trước mắt, Mặc Phi lập tức cảm thấy mình hình như nghĩ quá nhiều.
Người tới trông chừng ngoài hai mươi tuổi, trông rất trẻ, đoán chừng vừa tốt nghiệp đại học, mặc một bộ trang phục rất thoải mái, áo phông trắng, quần jean, đội một chiếc mũ Jeep, đeo một cặp kính râm trông rất ngầu.
Tay cầm một túi giấy dầu, cái bánh bao thịt ăn dở bên trong đang tỏa ra hương thơm của hỗn hợp nhân thịt và hành tây, khiến Mặc Phi vừa ăn sáng xong lại cảm thấy hơi đói một cách khó hiểu.
“Chào cậu, cậu có phải là cậu Mặc Phi không?” Người đó vừa nhai bánh bao vừa nói một cách lầm bầm không rõ tiếng.
“Đúng vậy, là tôi.”
“Vương Huyền, điều tra viên đặc biệt của Công nghệ Thương Khung.” Người đó nói rồi chìa tay ra. Đợi hai người bắt tay xong, Vương Huyền liền đi thẳng vào trong, không đợi Mặc Phi mời ngồi đã tự nhiên ngồi xuống.