“Chà, nhà cậu đẹp đấy chứ. Nghe nói streamer trò chơi như các cậu kiếm khá lắm, trước đây tôi còn không tin, giờ xem ra quả nhiên không sai.”
“Ha ha, cũng tạm được.” Mặc Phi khiêm tốn nói. Vốn dĩ hành vi tự nhiên thân thiết kiểu này của đối phương sẽ khiến hắn cảm thấy bị mạo phạm, nhưng không biết vì sao, từng cử động của Vương Huyền này đều mang lại cảm giác vô cùng tự nhiên quen thuộc, như thể hai người đã quen biết từ lâu vậy, khiến hắn hoàn toàn không thể nổi giận trong lòng.
“Này cậu bạn có gì uống không? Bánh này ngấy quá, có gì có ga uống lại càng tốt.”
“Có có có.” Mặc Phi nói rồi lấy một chai Coca lạnh từ trong tủ lạnh đưa cho Vương Huyền. Vương Huyền cũng không khách sáo, vặn nắp tu một hơi cạn sạch.
“Phù, đã thật, cảm ơn nhé.” Y tiện tay vứt, lon Coca rỗng vạch một đường cong tuyệt đẹp, rơi chính xác vào thùng rác trước cửa bếp.
Mặc Phi hơi liếc mắt, chiêu này ngầu bể lọ chai.
“Về mục đích đến đây của tôi, cậu Mặc chắc cũng hiểu rồi ha?”
“Ừm, tôi không chắc lắm, anh rốt cuộc tìm tôi vì chuyện gì?”
“Đừng căng thẳng thế mà, cậu đương nhiên biết tôi muốn hỏi gì. Tôi đoán chính cậu cũng rất tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đúng không.” Vương Huyền nói rồi tinh nghịch nháy mắt.
“Thực không dám giấu, thực ra cậu không phải người đầu tiên gặp phải chuyện như thế này đâu. Trò chơi mà, cậu hiểu mà, chắc chắn sẽ có lỗi hệ thống, lỗ hổng các thứ. Hơn nữa Thế Giới Thương Khung là trò chơi áp dụng công nghệ tiên tiến chưa từng có, trong quá trình trò chơi vận hành rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì, nói thật những người làm trò chơi này như chúng tôi cũng không dám khẳng định điều gì.
Cho nên mới cần tìm cậu để hiểu chút về tình hình. Thực ra trước đây cũng đã xuất hiện vài vụ việc tương tự, nhưng chuyện của cậu lại là vụ nghiêm trọng nhất.
Với tư cách là nhân viên kỹ thuật, công việc của tôi là thu thập dữ liệu, điều tra thông tin liên quan, như vậy mới có thể sửa chữa lỗ hổng, tránh xảy ra thêm nhiều chuyện tương tự.
Tất nhiên, đối với những kẻ phát hiện lỗi trò chơi mà không báo cáo, hoặc lợi dụng lỗ hổng trò chơi để trục lợi bất chính, chúng tôi cũng sẽ có biện pháp xử lý. Vì vậy hy vọng cậu Mặc Phi tốt nhất đừng che che giấu giấu, cố gắng phối hợp với chúng tôi, tránh xảy ra hiểu lầm gì.”
Vương Huyền này nói nước đôi, nhưng lại là lời nói có ẩn ý, ngầm mang theo một tia đe dọa.
Mặc Phi trầm tư gật đầu, thầm nghĩ xem ra hôm nay là chuyện không thể để dông dài. Thôi vậy, có gì nói đó đi.
Sau này hắn còn định tung hoành trong trò chơi này, đắc tội với nhà phát hành trò chơi cũng không phải là lựa chọn sáng suốt.
“Được thôi, anh rốt cuộc muốn biết gì?”
“Vậy thì nói từ lúc bắt đầu sự việc nhé. Con hắc long tên Morpheus đó, cậu bắt đầu mơ thấy nó từ lúc nào, lại bắt đầu nhìn thấy nó ngoài đời thực từ lúc nào, cuối cùng nó làm sao để thoát khỏi sự kiểm soát của cậu?”
Câu hỏi này vừa thốt ra, Mặc Phi liền biết đối phương nói không sai, chuyện này xem ra đúng là đã xảy ra trước đây, ngay cả quy trình cụ thể đối phương cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
Hắn cũng không che giấu nữa, kể lại chuyện mình từng mơ thấy Morpheus, sau đó cảm xúc bị ảnh hưởng, nhìn thấy ảo ảnh của Morpheus ngoài đời thực, cũng như quá trình Morpheus giành được tự do cuối cùng.
Tất nhiên, trong đó lược bỏ phần hắn lợi dụng Morpheus để trục lợi, thứ này có tính là lợi dụng lỗi trò chơi để trục lợi bất chính hay không cũng khó nói.
Vương Huyền nghe vô cùng chăm chú, chỉ là phản ứng của y khiến Mặc Phi thấy hơi kỳ lạ. Không hề có bất kỳ sự lo âu, bực bội hay lo lắng gì cả, khi nghe thấy Morpheus cuối cùng giành được tự do, thậm chí y còn lộ ra vẻ hưng phấn.
“Hà, hóa ra là vậy, lại đơn giản thế á, đúng là không ngờ tới, đúng là không ngờ tới!” Vương Huyền vừa nói vừa đi đi lại lại, vẻ mặt hưng phấn như thể phát hiện ra đại lục mới.
Trong lòng Mặc Phi không khỏi cảnh giác.
“À, cậu đừng để ý, trí thông minh nhân tạo là đề tài cá nhân tôi khá yêu thích, giờ đột nhiên có đột phá nên hơi hưng phấn, cậu đừng để ý.”
“Morpheus là trí thông minh nhân tạo?” Mặc Phi có chút ngạc nhiên hỏi.
Trước đây hắn đúng là có suy đoán tương tự, nhưng sau đó lại luôn cảm thấy chuyện không đơn giản như thế. trí thông minh nhân tạo sao có thể ảnh hưởng đến thế giới thực, lại sao có thể khiến hắn một người bình thường sở hữu sức mạnh nhấc bổng một người trưởng thành bằng một tay?
Thứ này tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Lúc này nghe Vương Huyền nói như vậy, vừa cảm thấy là một lời giải thích hợp lý, lại vừa thấy đối phương rõ ràng là đang chém gió.
Vương Huyền nhìn hắn với ánh mắt nửa cười nửa không: “Tất nhiên là trí thông minh nhân tạo, nếu không thì có thể là gì nữa? Chẳng lẽ cậu Mặc còn có giải thích nào khác?”
“À, cái đó thì không.”
“Ha ha, tôi nghĩ cũng vậy.” Vương Huyền cười nói. “Đừng coi thường trí thông minh nhân tạo nhé, cậu biết não người chỉ mới được sử dụng 10% công suất thôi đúng không? Trí thông minh nhân tạo của chúng tôi có thể làm tăng hiệu năng não bộ của nhân loại, và nhờ đó khiến người ta sở hữu đủ loại năng lực kỳ dị, tăng cường sức mạnh chỉ là một trong số đó thôi.”
Mặc Phi nghe xong cảm thấy cạn lời, đây chẳng phải là thiết lập trong phim khoa học viễn tưởng máu chó nào đó sao? Chú mày chém gió kiểu này cũng quá là cho có lệ nha.