Một triệu, quả thực chẳng phải con số nhỏ.
Mặc Phi không khỏi cười lạnh trong lòng. Nếu chỉ là một tài khoản BOSS thông thường thì thực sự chẳng đáng bao nhiêu tiền. Trong trò chơi, một con BOSS cấp Khô Lâu thấp kém nhất chỉ cần cúng một trăm ngàn tiền tươi là có thể tạo ra.
Tuy nhiên, nhân vật BOSS cũng giống như nhân vật anh hùng, càng lên cao càng đắt đỏ. BOSS cấp Khủng Bố treo giá năm lít trở lên, BOSS cấp Tai Ương đã là hai chai rưỡi cất bước. BOSS cấp Thế Giới thì vẫn chưa mở quyền hạn tạo nhân vật, nhưng nếu tính theo tỉ lệ này, ước chừng phải mất mười hai triệu năm trăm ngàn là ít.
Hiện tại, số lượng BOSS cấp Thế Giới trong toàn bộ trò chơi tuy không ít, nhưng do người chơi điều khiển thì bói không ra một ai.
Phải biết rằng trong quá trình thăng cấp bậc cho BOSS, tỉ lệ tử vong là cực kỳ thảm khốc. Bởi vì muốn thăng cấp thì bắt buộc phải đánh các chiến dịch cốt truyện. Chiến dịch cốt truyện thường là cuộc tử chiến giữa anh hùng và BOSS, kẻ thắng thăng cấp, kẻ bại vong mạng. Một khi đã tử vong trong chiến dịch cốt truyện là sẽ thực sự tan thành mây khói, cái đó gọi là "chết trong cốt truyện". Có thể nói, đánh chiến dịch cốt truyện thực chất là đang chơi chế độ sinh tồn một mạng.
Trong 100 con BOSS cấp Khô Lâu, chưa chắc đã có một con thành công thăng cấp thành BOSS cấp Thế Giới.
Mà con BOSS Hắc Long này của hắn hiện tại đã đạt đến cấp Tai Ương bậc 5, sắp sửa thăng cấp lên BOSS cấp Thế Giới rồi. Đó là BOSS cấp Thế Giới đấy! Không thể nói một con rồng địch lại một quốc gia, nhưng một con rồng san bằng một tòa thành thì dư sức làm được.
Hắn đã dồn vô vàn tâm huyết để nuôi dưỡng nhân vật Hắc Long này đến cấp độ hiện tại, không chỉ dựa vào kỹ thuật, mà yếu tố may mắn cũng chiếm tỉ lệ cực lớn. Thêm vào đó, lúc trò chơi mới mở máy chủ, sự cạnh tranh chưa gay gắt nên hắn có thể táy máy nhiều thao tác táo bạo. Hiện tại, dù có cho hắn làm lại từ đầu, hắn cũng chẳng dám chắc có thể luyện được một tài khoản như thế này.
Trước đây, từng có một đại gia vung ra mười triệu để mua lại tài khoản của hắn, nhưng Mặc Phi vì vướng quy định của nền tảng và điều khoản hợp đồng nên đành ngậm ngùi từ chối.
Bây giờ thằng ranh này chỉ ném ra một triệu cộng thêm một tài khoản BOSS bình thường mà đòi thu hồi lại á hả? Đang bố thí cho kẻ ăn mày đấy à?
Mặc Phi thầm chửi rủa trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười: "Ha ha, rất xin lỗi thiếu tổng, đây không phải là vấn đề tiền bạc. Chủ yếu là tôi đã dồn quá nhiều tâm huyết vào tài khoản này, hơn nữa tôi cũng có tình cảm với khán giả rồi. Nếu đột nhiên ngừng lên sóng thì thật sự không ổn, nền tảng cũng sẽ chịu tổn thất lớn."
"Chuyện đó không thành vấn đề, chúng tôi vẫn sẽ phát sóng dưới danh nghĩa lãnh chúa Hắc Long Morpheus. Dù sao thì giọng nói của rồng cũng không thay đổi, khán giả xem là xem lãnh chúa Hắc Long Morpheus chứ không phải xem streamer. Thế nào, cậu cho một câu trả lời dứt khoát đi, rốt cuộc có được hay không?" Khi buông những chữ cuối cùng, vẻ mặt của Vương Tử Hằng đã hiện rõ sự mất kiên nhẫn.
Mặc Phi không khỏi thầm mắng gã ta vô liêm sỉ. Hắn đại khái đã có thể mường tượng ra hoạt động tâm lý của đối phương: Bố mày đường đường chính chính là thiếu tổng của tập đoàn Tinh Diệu, hạ mình thương lượng với thằng oắt mày nãy giờ là nể mặt lắm rồi, mày đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
Nhưng vì liên quan đến lợi ích cốt lõi, hắn thực sự không thể nhượng bộ.
"Xin lỗi, mong anh thông cảm tôi không thể đồng ý. Đây không phải là chuyện tiền nong, đây là vấn đề nguyên tắc."
Vương Tử Hằng nhìn hắn, đột nhiên bật cười. Gã ta cười một cách vô cùng thân thiện, thân thiện đến mức khiến Mặc Phi cảm thấy rợn tóc gáy.
"Ha ha, vậy thì thôi, dù sao tôi cũng chỉ hỏi vậy thôi. Cậu cứ tiếp tục đi, tôi không làm phiền nữa." Nói xong, gã ta quay người rời đi.
Tuy nhiên, Mặc Phi lại không thể buông lỏng. Nếu Vương Tử Hằng thật sự chỉ thẳng mặt chửi hắn một trận, hắn trái lại còn thấy yên tâm. Dù sao khi livestream hắn cũng chẳng lạ gì việc bị khán giả chửi rủa, đều là kẻ làm thuê cả, ai mắng mà chẳng là mắng, nhịn một chút là qua. Nhưng đối phương càng tỏ thái độ dửng dưng thế này, hắn lại càng thấy bất an. Hắn thừa hiểu loại người này, đúng kiểu chó cắn là chó không sủa.
Nhưng sự việc đã đến nước này, hắn cũng không thể đuổi theo để hối hận, hắn không thể vứt bỏ lòng tự trọng như vậy được.
Chắc chắn là đối phương sẽ không làm gì quá đáng đâu, Mặc Phi tự nhủ. Dù sao đây cũng là mỏ vàng của nhà gã, mình cũng là nhân viên của gã, còn đang cày tiền cho gã ta nữa mà.
Chủ quản đứng bên cạnh lắc đầu nói: "Tôi nói này Mặc Phi, rốt cuộc cậu nghĩ cái gì vậy? Lại còn không phải vì chuyện tiền nong, sao cậu lại thanh cao thế hả? Nếu cậu muốn đòi thêm bồi thường thì cứ mở miệng, tôi sẽ giúp cậu xoay xở, thêm vài triệu nữa cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì, sao cậu có thể từ chối thẳng thừng như vậy chứ."
Mặc Phi thầm nghĩ, mẹ ông chứ, thằng đó chỉ ném ra một triệu thì rõ ràng không phải chỉ vì chuyện tiền nong rồi. Nếu muốn dùng tiền đè chết tôi thì cứ vung nhiều vào, nếu ném ra chừng mười triệu, ông đây lẽ nào lại từ chối?
Dù sao cũng là thiếu tổng công ty, sao lại keo kiệt đến thế chứ.
"Xin lỗi, thực sự không phải chuyện tiền nong. Tôi làm người có nguyên tắc của mình, có những thứ không thể dùng tiền tài để cân đo đong đếm được."
Chủ quản sững người một chút, cũng không khỏi lộ ra vẻ mặt thán phục: "Được rồi, cậu được lắm."
Gã quay người đuổi theo ra ngoài cửa, chạy bước nhỏ đuổi kịp Vương Tử Hằng đang chuẩn bị rời đi.
"Thiếu tổng, anh nghe đôi lời... Thằng nhóc Mặc Phi này bình thường thực ra rất biết điều, có lẽ vừa mới tắt livestream nên tâm trạng chưa chuyển đổi kịp, hay là tăng giá cao hơn một chút cho cậu ta?"
Vương Tử Hằng lại mỉm cười nhẹ nhàng: "Ha ha, không cần thiết. Tuy tôi là con nhà giàu, nhưng tôi không thích vung tiền bừa bãi. Có thể bớt được chừng nào thì đương nhiên vẫn nên tiết kiệm chừng đó, thứ có thể đoạt được mà không tốn xu nào mắc mớ gì tôi phải tốn thêm tiền? Tôi đã điều tra về Mặc Phi rồi, trước đây cậu ta chẳng có danh tiếng gì, hoàn toàn nhờ livestream Hắc Long mới có chút sức nóng. Hơn nữa cậu ta không thể lộ mặt trong game, nên bản thân cậu ta không quan trọng, quan trọng là nhân vật trong game của cậu ta. Hợp đồng của cậu ta cũng sắp đáo hạn, một nhân vật có sức nóng cao như vậy kiểu gì cũng sẽ được giữ lại. Anh đi bới tất cả các video livestream trước đây của Mặc Phi ra, bảo bộ phận kiểm duyệt soi xét kỹ lưỡng xem có vấn đề gì không, sau đó báo cáo lại cho tôi."
...
Khi Mặc Phi về đến nhà, trong đầu vẫn thỉnh thoảng văng vẳng những lời nói và vẻ mặt của Vương Tử Hằng. Hắn có chút lo âu, nhưng vì địa vị thấp kém nên nếu đối phương thực sự muốn ra tay với mình thì hắn cũng đành bó tay. Nghĩ lại thì chỉ còn vài tháng nữa là hợp đồng đáo hạn, lúc đó hắn sẽ được tự do.
Hồi đó hắn ký hợp đồng livestream năm năm, bốn năm đầu thực ra chẳng có chút tiếng tăm nào, cho đến khi trò chơi bí ẩn "Thế Giới Thương Khung" này đột ngột giáng thế.
Một trò chơi thực tế ảo toàn phần gần như là thứ công nghệ chỉ tồn tại trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Hồi mới biết đến trò chơi này, hắn còn tưởng đó là trò đùa ngày Cá tháng Tư, không ngờ trò chơi này thực sự làm được. Đến tận ngày nay, Mặc Phi vẫn cảm thấy có chút khó tin.
Nhưng điều đó không ngăn cản hắn đưa ra lựa chọn. Ngay lập tức, hắn đã dấn thân vào trò chơi này. Vì không có tiền tậu tài khoản cao cấp, hắn chỉ có thể chơi mẫu quái vật, dùng một con hắc long mới đẻ để từng bước khám phá thế giới này. Không ngờ vận khí của hắn lại tốt đến vậy, cộng thêm việc nghiên cứu khá tường tận mô thức thế giới game, cuối cùng âm sai dương lệch lại trở thành "đại ca" của khu vực quái vật.
Trong những tháng cuối cùng của sự nghiệp streamer, hắn đã chạm đến đỉnh cao danh vọng.
Nhưng khi sức nóng tăng lên, những chuyện phiền lòng cũng theo đó mà ập tới. Trong game bị antifan chửi rủa đủ kiểu đã đành, ngoài đời cũng đầy rẫy những mưu mô tính toán, thậm chí còn bị tố cáo mấy bận. Không cần đoán hắn cũng biết là kẻ nào giở trò. Giờ lại đụng phải chuyện này, Mặc Phi không khỏi nảy sinh ý định thoái lui. Hắn tự nhủ hay là đợi hợp đồng đáo hạn thì rửa tay gác kiếm luôn cho xong. Dù sao nửa năm nay hắn cũng đã cá kiếm được một khoản, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không lo chết đói. Sau này dù lại thất thế vào game làm thuê kiếm tiền thì cũng đủ để tự nuôi sống bản thân, việc gì phải nuốt cái cục tức này.
Hắn tự an ủi mình rồi ngả lưng lên giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Mặc dù trong hướng dẫn sử dụng mũ bảo hiểm chơi game có giới thiệu rằng thiết bị này áp dụng công nghệ ngủ sâu, chơi game cũng tương đương với việc đi ngủ, nhưng mỗi lần livestream xong Mặc Phi đều cảm thấy rã rời vô cùng. Cứ như thể hắn thực sự hóa thân thành Hắc Long huyết chiến suốt một ngày vậy, lần nào cũng phải ngủ một giấc thật sâu mới hồi phục được tinh thần.
Lúc này Mặc Phi ngủ rất say, nhưng ý thức của hắn lại mơ mơ màng màng. Hắn thấy mình đang đứng giữa một vùng tăm tối. Ban đầu hắn không nhận ra mình đang nằm mơ, cho đến khi giữa bóng tối rực lên một đôi con ngươi như ngọn lửa, nhìn chằm chằm vào hắn với một cảm xúc phức tạp.
"Con người bé mọn, chúng ta lại gặp nhau."