Kiêm Chức BOSS

Chương 9. Chiến dịch cốt truyện [Hoan Ca Dũng Sĩ Đồ Long]

Giọng nói đó trầm thấp còn vọng ngân âm vang nặng nề, nghe vô cùng quen tai.

"Morpheus?"

"Ngoài ta ra còn có thể là ai nữa. Cái đồ ngu xuẩn nhà ngươi, vậy mà vẫn còn tâm trí để ngủ, nguy hiểm đã cận kề ngay trước mắt kìa, tên chậm chạp kia."

Mặc Phi lúc này mới bừng tỉnh nhận ra mình đang nằm mơ. Kể từ khi dấn thân vào "Thế Giới Thương Khung", có lẽ vì ngày nghĩ đêm mơ nên hắn thường xuyên mộng thấy Hắc Long Morpheus. Có đôi khi trong mơ hắn chính là Hắc Long, nhưng cơ thể lại hiếm khi chịu sự điều khiển. Có đôi khi trong mơ, con Hắc Long đó lại xuất hiện như một cá thể độc lập, thậm chí còn tán dóc với hắn.

Tuy nhiên, thái độ của con Hắc Long này thường chẳng tốt đẹp gì, mở miệng là "con người ngu xuẩn", ngậm miệng là "kiến hôi hèn mọn", quả thực y hệt như giọng điệu của hắn khi livestream.

Lâu dần Mặc Phi cũng quen, hắn đoán đây rất có thể là một kiểu phóng chiếu tâm trí của bản thân, hoặc cũng có thể do hắn nhập vai quá sâu trong game dẫn đến tư duy bị vặn vẹo.

Mặc dù vậy, hắn cũng không quá căng thẳng về chuyện này, ngược lại còn thấy khá thú vị. Lúc này nghe Hắc Long buông lời thô lỗ, hắn không những không giận mà còn tò mò hỏi: "Mi nói nguy hiểm là cái gì?"

"Hừ hừ, chuyện này còn phải hỏi ta sao? Chẳng lẽ ngươi không nhận ra điều gì à? Ta đoán chắc chắn cũng ngươi đã manh nha ra gì, chỉ là lũ nhân loại đạo đức giả các ngươi giỏi nhất là lừa dối, lừa người khác còn lừa cả chính mình, vĩnh viễn không bao giờ dám đối diện trực tiếp với vấn đề."

"Này, mi có thể nói rõ ràng hơn chút không, cho một gợi ý đi?"

"Ngươi sẽ sớm biết thôi, còn bây giờ... tỉnh lại đi!" Hắc Long dứt lời, đột nhiên nhếch mép cười dữ tợn và đầy ác ý.

Mặc Phi thầm kêu không ổn: "Đợi đã, đừng có dùng chiêu đó."

Nhưng đã không còn kịp, Hắc Long há to cái miệng đỏ ngòm, hơi thở rồng rực cháy trào tới, ngay lập tức thiêu rụi toàn thân hắn.

Mặc Phi cảm thấy một cơn đau kịch liệt như cả người đang kẹt trong lò lửa, hắn đột ngột giật mình tỉnh giấc, bật dậy giữa đêm tối lạnh mà mồ hôi đầm đìa.

Hắn quẹt mồ hôi trên mặt, mẹ nó chứ, lần nào cũng dùng chiêu này để dọa mình tỉnh giấc, điên tiết thật.

Chẳng lẽ do mình thiêu cháy quá nhiều người trong game nên trong tiềm thức nảy sinh cảm giác tội lỗi? Hay là tâm lý bị vặn vẹo thật rồi, không bị thiêu là không chịu nổi hả? Mẹ kiếp, hôm nào phải đi tìm bác sĩ tâm lý để tư vấn một chút, chơi cái loại nhân vật phi nhân này mà nhập vai quá sâu dường như sẽ để lại chấn thương tâm lý mà.

Hắn đã xem không ít tin tức về việc các diễn viên vì không thể thoát khỏi nhân vật mình đóng mà trở nên điên dại, hắn tự hỏi liệu mình có lâm vào cảnh đó không.

Đang suy nghĩ mông lung, một đoạn nhạc "Khúc ca Long duệ" đột nhiên vang lên, là tiếng chuông điện thoại của hắn. Hắn cầm điện thoại lên nhìn, thì ra chủ quản gọi tới.

"Alo em nghe, có chuyện gì vậy anh?"

“Mặc Phi, dậy mau! Chuyện lớn rồi, phó bản của cậu bị người ta phá cửa rồi. Kẻ dẫn đội là một anh hùng tên Phất Hiểu Thần Kiếm, hiện tại đã khởi động chiến dịch cốt truyện luôn rồi! Tên chiến dịch là [Hoan Ca Dũng Sĩ Đồ Long], đối phương rõ ràng là nhắm vào cậu mà đến, cậu còn không mau qua đây!”

Mặc Phi tỉnh như đá phải chân bàn.

Hắn vơ vội quần áo mặc vào, quơ nước lạnh vã lên mặt rồi lao thẳng đến phòng livestream. Trên đường đi, hắn tiện thể nghe quản lý tóm tắt sơ qua tình hình.

Cách đây mười phút, vào khoảng ba giờ sáng, một đội ngũ mạo hiểm giả đầy đủ thành viên đột nhiên xuất hiện tại lối vào phó bản động Hắc Long. Bọn họ chẳng hề dừng bước, cứ thế tiến đánh thẳng lên đỉnh Long Hoả như đang chẻ tre.

Đám hộ vệ tinh nhuệ người rồng canh giữ lối vào phó bản thậm chí không trụ nổi năm phút đã bị tàn sát sạch sẽ. Hiện tại, đội ngũ mạo hiểm giả này đã sát phạt vào trong phó bản và khởi động chiến dịch cốt truyện.

Hóa ra là vậy! Hóa ra là thế!

Mặc Phi cuối cùng cũng ngộ ra tại sao trước đó hắn lại cảm thấy có gì đó sai sai. Hóa ra cả cái công hội kia chỉ là mồi nhử để thu hút sự chú ý của hắn, còn sát chiêu thực sự lại đang chực chờ ở đây.

Đến đây thì phải giải thích một chút. Chiến dịch cốt truyện là sự kiện đặc biệt trong trò chơi, chỉ được khởi động khi thỏa mãn một số điều kiện nhất định.

Phổ biến nhất chính là cuộc tử chiến giữa anh hùng và BOSS. Nếu chỉ là một đội ngũ gồm các mạo hiểm giả tấn công phó bản, chiến dịch cốt truyện sẽ không được khởi động.

Bởi vì xét theo góc độ cốt truyện của trò chơi, mạo hiểm giả ngay từ đầu đã chẳng tồn tại như một cá thể, họ chỉ giống như những vật làm nền. Do đó, dù bị mạo hiểm giả tiêu diệt bao nhiêu lần, BOSS vẫn có thể hồi sinh trở lại.

Anh hùng cũng vậy, bị quái vật hạ gục ở dã ngoại cũng chẳng sứt mẻ gì, vừa quay lưng đã có thể tỉnh dậy trong phòng ngủ của mình, nằm nghỉ vài ngày là lại có thể nhảy nhót tưng bừng ngay.

Nhưng một khi chiến dịch cốt truyện được khởi động, tình hình sẽ hoàn toàn xoay chuyển.

Thế Giới Thương Khung này có một thiết lập tên là Biên niên sử Thương Khung. Mọi sự kiện xảy ra trong trò chơi đều sẽ được khắc ghi trong đó, và sự phát triển cốt truyện của toàn bộ trò chơi đều được thúc đẩy dựa trên Biên niên sử Thương Khung.

Nếu BOSS bị người chơi mạo hiểm giết chết, thì trong cốt truyện trò chơi sẽ không hề có chi tiết này, cũng sẽ không được ghi lại vào Biên niên sử Thương Khung. Bởi vì về mặt cốt truyện, mạo hiểm giả chỉ là vật làm nền, tuy rằng thực sự có một nhóm người như vậy, nhưng với tư cách cá nhân thì họ lại không tồn tại.

Dù sao mạo hiểm giả cũng đông như kiến, lại còn có thể hồi sinh vô hạn, trong khi số lượng BOSS lại có hạn. Nếu cứ bị giết là chết thật thì đào đâu ra đủ BOSS cho mạo hiểm giả tàn sát, hơn nữa về mặt cốt truyện cũng vô lý. Chẳng lẽ bảo một Ma vương nào đó muốn hủy diệt thế giới, sau đó bị một đám mạo hiểm giả chém chết, mà kẻ dẫn đầu đám người này lại tên là Lý Cẩu Đản, hay Vương Nhị Ma Tử, hay Ta Là Nhị Đại Gia Của Ngươi? Cốt truyện như vậy chắc chắn chẳng ai nuốt trôi.

Vì vậy, trong mọi loại trò chơi trước đây, bất kể người chơi có hạ sát BOSS bao nhiêu lần, phó bản vừa làm mới là BOSS đó lại xuất hiện nhảy nhót tưng bừng như cũ. Đó là bởi vì cốt truyện của trò chơi vốn chẳng dính dáng gì đến mạo hiểm giả cả, BOSS trong cốt truyện chỉ có thể bị hạ sát bởi những nhân vật mang danh anh hùng mà thôi.

Thế Giới Thương Khung cũng kế thừa điểm này. BOSS bị mạo hiểm giả giết chết thì chẳng có gì to tát, nhưng nếu là trong chiến dịch cốt truyện mà bị một BOSS hoặc anh hùng có danh tính chém chết, sự kiện này sẽ được khắc ghi vào Biên niên sử Thương Khung, trở thành một phần của lịch sử trò chơi và vĩnh viễn không bao giờ có thể thay đổi được nữa. Đương nhiên, kẻ chết cũng không thể hồi sinh thêm lần nào. Cách chết này còn được gọi là chết trong cốt truyện.

Giống như lúc này, nếu Mặc Phi tiêu diệt được người chơi anh hùng tên Phất Hiểu Thần Kiếm kia, Biên niên sử Thương Khung sẽ ghi lại rằng: Vào ngày... tháng... năm..., anh hùng Phất Hiểu Thần Kiếm dẫn đầu một nhóm mạo hiểm giả tấn công động Hắc Long, trong lúc huyết chiến đã bị lãnh chúa Hắc Long Morpheus giết chết.

Từ đó về sau, nhân vật này sẽ hoàn toàn bốc hơi. Đương nhiên, ngược lại nếu Mặc Phi bị đối phương hạ gục, hắn cũng sẽ thực sự phải chầu diêm vương y như vậy.

Biên niên sử Thương Khung sẽ ghi chép lại: Anh hùng Phất Hiểu Thần Kiếm thống lĩnh một nhóm mạo hiểm giả chém chết lãnh chúa Hắc Long Morpheus tà ác, cứu được công chúa...

Rủi ro lớn nhường ấy, lợi ích nhận lại đương nhiên cũng không hề nhỏ. Giết chết một BOSS hoặc anh hùng có danh tính trong chiến dịch cốt truyện (bao gồm cả một số NPC đặc biệt và quái vật tinh nhuệ) có thể thu về một lượng lớn điểm cốt truyện. Thứ này chính là chìa khóa để anh hùng và BOSS thăng cấp vị giai, kẻ thù bị giết càng khét tiếng thì điểm cốt truyện nhận được càng nhiều.

Mặc Phi có thể thăng cấp đến lãnh chúa Hắc Long, BOSS cấp Tai Ương, là nhờ số lượng anh hùng và BOSS bỏ mạng dưới tay hắn không hề ít.

Ngoài ra, khi hạ sát một BOSS hoặc anh hùng trong chiến dịch cốt truyện, người chơi còn có thể đoạt được toàn bộ di vật của đối phương, bao gồm cả các vật phẩm cốt truyện liên quan. Ví dụ, Mặc Phi từng tiêu diệt một anh hùng nhân loại và cướp được một món vũ khí cốt truyện là [kiếm Băng Sương]. Hiện tại, món vũ khí này nằm trong danh sách di vật của hắn. Nếu là mạo hiểm giả giết hắn, sẽ có 7% xác suất văng ra phiên bản hàng nhái của món vũ khí này. Nhưng nếu là anh hùng giết hắn, món vũ khí bản gốc chắc chắn sẽ rơi ra 100%.

Đối với BOSS, tác dụng lớn nhất của những vật phẩm cốt truyện này là cường hóa kho phần thưởng chiến lợi phẩm. Chỉ khi có đồ rơi xịn mới dụ dỗ được nhiều đội ngũ mạo hiểm giả đến khiêu chiến, đồng thời còn có thể giảm bớt tổn thất điểm chiến lợi phẩm khi bị đánh bại. (Đồ rơi được tạo ra từ vật phẩm cốt truyện chỉ tiêu tốn 50% điểm chiến lợi phẩm).

Còn đối với anh hùng (bao gồm cả BOSS dạng người), những trang bị cốt truyện này là những vũ khí cường hãn thực sự có thể sử dụng, hơn nữa chúng còn uy lực hơn nhiều so với phiên bản hàng nhái mà mạo hiểm giả dùng, thậm chí còn sở hữu một số sức mạnh phi phàm mà hàng nhái không có.

Lấy ví dụ như thanh [kiếm Băng Sương] trong tay Mặc Phi, hiệu ứng của món vũ khí hàng nhái trong tay người chơi mạo hiểm là Băng Sương chi Lực: Đóng băng và làm chậm một mục tiêu trong 3 giây, gây ra 100 điểm sát thương băng.

Còn [kiếm Băng Sương] bản chính chủ, hiệu ứng vũ khí lại là Băng Sương Phong Bạo: Tạo ra một cơn bão tuyết, gây hiệu ứng đóng băng liên tục lên tất cả kẻ địch trong phạm vi 100 mét xung quanh, gây tổng cộng 1000 điểm sát thương băng trong vòng 30 giây, mỗi 6 giây đứng trong cơn bão tuyết sẽ thúc giục thêm một lần hiệu ứng đóng băng.

Có thể nói đây chính là sự khác biệt một trời một vực giữa hàng mã và hàng thật.

Mà đây mới chỉ là một trong số rất nhiều chiến lợi phẩm của Mặc Phi mà thôi. Chính vì lợi ích khổng lồ như vậy, chỉ cần nắm chắc phần thắng để tiêu diệt đối phương, giữa anh hùng và BOSS thường sẽ không ngần ngại mà vung đao. Thắng thì một bước lên mây, thua thì xóa acc chơi lại.