Nghe đồn mấy năm trước, khi người chơi chưa ý thức được anh hùng hay thị dân trong game cũng có thể do người chơi đóng giả, không ít kẻ mang khuôn mẫu anh hùng đã mạo danh NPC, tung ra đủ loại nhiệm vụ hố hàng. Độ khó thì ngất ngưởng mà phần thưởng thì rác rưởi. Bắt đi đồ long diệt ma, cuối cùng ném cho dăm ba món trang bị trắng và chút kinh nghiệm bọt bèo.
Thủ đoạn cụ thể là băm nhỏ nhiệm vụ thành nhiều giai đoạn. Lúc giao việc thì chém gió tung trời, kích thích máu tham của mạo hiểm giả, đến bước chót mới ngã ngửa ra toàn phần thưởng rác.
Hậu quả là đám mạo hiểm giả về sau đều hóa thành cáo già, nhiệm vụ nào không niêm yết phần thưởng rõ ràng thì cạch mặt không nhận.
Hơn nữa, bọn họ còn giở đủ trò thăm dò kẻ giao nhiệm vụ, chắc mẩm đối phương không phải người chơi mới chịu gật đầu.
Tất nhiên, trò chơi phát triển đến nay đã vắng bóng mấy trò mèo đó. Nhìn chung đều là thuận mua vừa bán, ngã giá sòng phẳng từ đầu. Việc phát nhiệm vụ chẳng qua chỉ là đi theo quy trình, hợp thức hóa giao dịch mà thôi.
Mặc Phi cũng chẳng thiết tha gì chuyện thuê mạo hiểm giả, nhưng chân ướt chân ráo mới tới, đi theo quy trình làm quen thủ tục cũng là điều tất yếu.
Hắn vừa bước qua ngưỡng cửa đã thấy cả phòng rợp bóng những dấu chấm than vàng óng, lấp lánh chói lòa sáng rực cả quán rượu.
Đám người giao nhiệm vụ này còn ai trồng khoai đất Cao Nguyên, cả lò vương tử đang chiêu mộ mạo hiểm giả cày thuê nhiệm vụ tuần chứ ai. Phương thức tung nhiệm vụ của mỗi kẻ cũng muôn hình vạn trạng.
Kẻ thì ngồi gục trước bàn rượu, vừa nốc rượu vừa thở vắn than dài.
Victor (vương tử Alterac): “Ôi, chuyến hộ tống thương đoàn lần này phải băng qua thung lũng Tử Vong. Nghe đồn nơi đó có vong linh lảng vảng. Ta thân cô thế cô, lỡ sa cơ lỡ bước thì biết tính sao? Giá như có mạo hiểm giả can trường nào chịu dang tay tương trợ, ta thề sẽ không tiếc bổng lộc và phong thưởng!”
Kẻ thì đứng tồng ngồng ngay cửa, oang oang rao vặt.
William (vương tử Alterac): “Hỡi những mạo hiểm giả can trường! Ta là vương tử William của vương quốc Alterac. Ta sắp sửa tiến sâu vào dãy núi kia để săn lùng quái tuyết hung hãn. Có dũng sĩ nào nguyện xuất chinh cùng ta, kề vai sát cánh, giải cứu thiếu nữ bị quái tuyết bắt cóc chăng!”
Trên là loại người khá nặng tình với tinh thần nhập vai RPG, giao nhiệm vụ cũng phải bày vẽ chút nghi thức.
Chứ phần đông đám vương tử vẫn chuộng lối thẳng ruột ngựa hơn.
Mã Lão Sư (vương tử Alterac): “Nhiệm vụ cày sào huyệt thổ phỉ, tuyển cao thủ cấp 40 trở lên. Tôi cần hai tank, bốn phép, healer đến nhiêu lấy nhiêu, có chiêu hồi quần thể có thêm tiền. Dân cày vàng nhanh nhanh kẻo lỡ à.”
Darkside (vương tử Alterac): “Nhiệm vụ săn lùng nhện băng, tuyển mọi chức nghiệp cấp 30 trở lên. Trang bị nguyên liệu rớt ra tao nhường tất, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là xong. Nhện băng là quái tinh anh hiếm, rớt đồ bao xịn, đứa nào biết nhìn hàng thì bơi vào đây.”
Quả nhiên có không ít mạo hiểm giả xúm lại nhận nhiệm vụ, rục rịch chuẩn bị xuất phát.
Mặc Phi rảo bước một vòng, tiến thẳng đến chiếc bàn còn trống chỗ rồi ngồi xuống, thong thả xem náo nhiệt. Bên cạnh hắn là một gã đạo tặc cấp 45 tên Liễu Tùy Phong. Gã ta thấy Mặc Phi thì lộ vẻ ngạc nhiên.
“Ơ, anh bạn này trông lạ mặt quá nhỉ, vương tử mới đến à?”
Mặc Phi gật đầu: “Đúng vậy, hôm nay mới tạo nhân vật, ông không thấy tôi mới cấp 1 à.”
“Không biết quý vương tử đã nhận nhiệm vụ tuần nào chưa, có cần mạo hiểm giả hỗ trợ không? Công hội Đệ Lục Thiên Đường chúng tôi chuyên nhận các loại dịch vụ trò chơi, giết người phóng hỏa, săn BOSS, tìm người tìm vật, chỉ cần giá cả hợp lý, việc gì cũng làm được.”
Mặc Phi ngẩn người, thầm rủa đù, chẳng lẽ mình đụng phải bọn studio cày thuê trong truyền thuyết ư?
Sở dĩ gọi là studio trong truyền thuyết, bởi chi phí khởi điểm để bước vào Thế Giới Thương Khung quá đắt đỏ. Nội một cái mũ trò chơi đã ngốn đứt tám chục ngàn, chi phí vận hành của studio lại càng cao ngất ngưởng nên cực kỳ hiếm gặp, họa hoằn lắm mới nghe giang hồ đồn đại. Nhưng nhìn điệu bộ của gã Liễu Tùy Phong này, e là khả năng đó rất cao.
“Anh trai là người của studio hả?”
“Ha ha, đương nhiên không phải. Trò chơi này đào đâu ra studio, chúng tôi chỉ là đám người chơi bình thường tụ tập lại, vừa chơi game vừa kiếm chút tiền tiêu vặt phụ giúp gia đình thôi, cùng lắm chỉ coi là dân cửu vạn cày thuê. Thế nào, có cần không?”
Mặc Phi lắc đầu. Hắn vẫn giữ chút tự tôn với việc chơi game. Nếu là người chơi bình thường muốn tham gia thì chẳng sao, nhưng bỏ tiền thuê người thì còn ra thể thống gì nữa.
Hắn cũng đâu phải đại gia thực thụ, cái tiền lệ này tuyệt đối không thể chạm vào.
“Đừng vội từ chối thế chứ, chi bằng nói xem nhiệm vụ tuần anh nhận là gì? Tôi lăn lộn ở quán rượu này cũng đủ mùi, khá rành rẽ về nhiệm vụ tuần, biết đâu lại cho anh vài gợi ý hay ho đấy.”
Mặc Phi nghĩ bụng cũng phải: “Tôi nhận nhiệm vụ săn hắc long.”
Liễu Tùy Phong nghe xong liền biến sắc: “Là con ở đỉnh Long Hống kia á?”
Mặc Phi gật đầu.
Liễu Tùy Phong chép miệng: “Này người anh em, tôi nhắc nhở thật lòng nhé, độ khó nhiệm vụ này không thấp đâu. Tôi khuyên anh tốt nhất nên thuê thêm người, bằng không chắc chắn là đi nộp mạng.”
Mặc Phi không nhịn được cười, cái chiêu quảng cáo này qua tay anh lại ra lố quá: “Chỉ là hắc long thôi mà, làm gì đến thế? Hắc long lang thang thường chỉ là hắc long nhõ, phần lớn là BOSS cấp Khô Lâu mới nhú, cùng lắm là chạm ngưỡng cấp Khủng Bố thôi.”
“Ha ha, anh không thấy kỳ lạ à? Nếu thực sự chỉ là hắc long nhỏ bình thường, cớ sao bao nhiêu anh hùng ngoài kia lại chẳng ai dám nhận nhiệm vụ này? Phải biết mấy con BOSS hoang dã đi lạc đều là miếng mồi béo bở đấy.”
Nghe gã ta nói vậy, Mặc Phi cũng thấy gợn gợn trong lòng. Trong đám anh em của hắn thiếu gì những tay chơi cấp bốn năm mươi, kẻ có thể dẫn quân, người có thể chiêu mộ mạo hiểm giả, chẳng có lý nào lại không làm gỏi nổi một con hắc long nhỏ.
Liễu Tùy Phong hạ giọng bí hiểm: “Tôi đoán chắc anh chưa biết chuyện, nhiệm vụ này trước đó đã tiễn ba vị vương tử chầu trời rồi.”
Cái gì! Mặc Phi không dám tin, thầm nghĩ thật hay giả vậy, đến mức ấy sao? Nhưng ngẫm lại cũng có lý, bằng không sao ai nấy đều né cái nhiệm vụ này như tà.
Trong lòng hắn bắt đầu dấy lên chút lo âu, nhưng vẫn hoài nghi đối phương đang giở trò dọa dẫm để ép mình xì tiền thuê người.