Bá tước Adarian liếc Mặc Phi một cái, vẻ mặt lại hiện lên sự ngán ngẩm. Mặc Phi vội giơ tay ra hiệu, ý bảo ngài cứ tự nhiên. Sắc mặt bá tước Adarian lúc này mới giãn ra đôi chút.
Gã gật đầu với Mặc Phi, quay sang nói với sĩ quan đồn trú: “Henry, ta cần 50 bộ binh kiếm thuẫn, 40 nỏ thủ quốc gia, 10 kỵ binh trinh sát. Dạo này lũ cự ma Tuyết Địa ở phía đông lại rục rịch làm loạn, ta phải san phẳng doanh trại của chúng càng sớm càng tốt, tránh đêm dài lắm mộng.”
Sĩ quan đồn trú gật đầu, lôi cuốn sổ ghi chép ra rà soát: “Cáo lỗi bá tước đại nhân, kỵ binh trinh sát đã cạn sạch.”
“Vậy thì đổi thành khinh kỵ binh đi.”
“Tuân lệnh bá tước đại nhân. Đây là binh bài của ngài, đợi khi xuất thành, ngài có thể đến doanh trại ngoại ô để tiếp nhận binh lính.”
Bá tước Adarian nhận lấy binh bài, lùi bước nhường chỗ.
“Vương tử điện hạ, xin hỏi ngài cần điều động binh lực gì?”
Đây là lần đầu Mặc Phi cầm quân, liền hỏi: “Chú có thể giới thiệu sơ qua xem có những đơn vị nào để tôi lựa chọn không?”
Sĩ quan đồn trú đáp: “Đương nhiên thưa ngài. Hiện tại toàn bộ đơn vị cấp bốn trở lên đều đã nhẵn kho. Tất nhiên, với cấp độ thống ngự của vương tử, ngài cũng chưa đủ sức dẫn dắt đơn vị cấp bốn.
Hiện tại trong doanh trại còn lại các đơn vị sau:
Lính cấp một có khinh bộ binh, thương thủ hiệu triệu, cung thủ hiệu triệu.
Lính cấp hai có bộ binh kiếm thuẫn, nỏ thủ quốc gia, thợ săn Alterac, khinh kỵ binh.
Lính cấp ba có dũng sĩ Cao Nguyên, nỏ thủ trọng giáp quốc gia, du hiệp Alterac, kỵ binh trinh sát.
Xin hỏi ngài cần chiêu mộ đơn vị nào?”
Mặc Phi hiện sở hữu tổng cộng 35 điểm sức mạnh thống ngự, tức là có thể dẫn dắt 35 nhân khẩu binh lính.
(Danh hiệu Vương tử +20 sức mạnh thống ngự, thuộc tính Sức Hút 10 điểm = 10 điểm sức mạnh thống ngự, 100 điểm danh vọng = 5 điểm sức mạnh thống ngự).
Cấp độ binh chủng tương đương với điểm sức mạnh thống ngự yêu cầu. Mặc Phi cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định dàn dựng một đội hình lấy hỏa lực tầm xa làm nòng cốt.
“Tôi cần năm bộ binh kiếm thuẫn, mười nỏ thủ quốc gia, hai thợ săn Alterac và một khinh bộ binh.”
Bộ binh kiếm thuẫn là lực lượng chống chịu tiêu chuẩn, trang bị trường kiếm và khiên. Alterac kinh tế lạc hậu, đất đai cằn cỗi, thành thử thiếu hụt kim loại. Khiên của bộ binh kiếm thuẫn y khuôn một loại khiên gỗ tròn cỡ lớn kiểu Viking, trên người khoác giáp da dày cộp. Trông tên nào tên nấy lù lù như gấu, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Dũng sĩ Cao Nguyên dẫu là lính cấp ba, sức chiến đấu nhỉnh hơn hẳn, nhưng lại không trang bị khiên mà hai tay hai cây rìu chiến. Nếu chỉ xét riêng khả năng chống chịu tuyến đầu, khéo còn thua xa bộ binh kiếm thuẫn.
Dẫu sao cũng chẳng trông mong hàng tiền đạo gây ra bao nhiêu sát thương, nỏ thủ quốc gia mới là chủ lực dồn dmg của đội hình này. Nỏ thủ quốc gia sử dụng nỏ hạng nặng, không những sát thương khủng mà còn kèm thuộc tính xuyên giáp, hiệu năng cực kỳ đáng gờm.
So ra, nỏ thủ trọng giáp quốc gia mang mác lính cấp ba, thực chất chỉ cải thiện chút đỉnh hộ giáp, nhét thêm món vũ khí cận chiến. Sát thương tăng chẳng bõ bèn lại ngốn thêm một nhân khẩu, quả thực phí tiền vô ích.
Còn thợ săn Alterac tuy sát thương lẹt đẹt, nhưng khi chiêu mộ có 50% xác suất tặng kèm một con chó săn sở hữu khả năng phát hiện tàng hình. Cứ chiêu hai tên phòng hờ rắc rối.
Chốt xong đội hình, sĩ quan đồn trú thoăn thoắt thảo xong lệnh điều quân.
“Vương tử điện hạ, đây là binh bài của ngài, xin cất giữ cẩn thận.”
Khi Mặc Phi cầm lệnh bài toan rời đi, chợt phát hiện bá tước Adarian vẫn chưa rời gót, trái lại đang đứng đợi sẵn.
Hắn thừa hiểu đối phương có lời muốn nói, liền sải bước tiến tới. Hai người sóng vai bước ra ngoài.
“Ài, vương tử Aidan, đã lâu không gặp. Ta vẫn nhớ lần cuối chạm mặt cậu là trên chiến trường thảo phạt cự ma. Dạo này cậu vẫn đang mài giũa võ nghệ trong đoàn kỵ sĩ Bắc Phong chứ?”
“Không thưa bá tước, tôi đã chính thức nhậm chức san sẻ quốc sự cùng phụ vương.”
“Ừm, cũng đến lúc rồi. Ôi, giá như đám trẻ tuổi ai cũng biết phép tắc như cậu thì tốt biết mấy. Mấy người anh em của cậu thuở nhỏ còn dễ thương, lớn lên tên nào tên nấy kiêu căng ngạo mạn, vốn dĩ chẳng coi mấy lão già như ta ra thể thống gì.”
Mặc Phi im lặng gật đầu. Hắn cũng chẳng tiện bình phẩm, nhưng trong bụng lại thấy thú vị. Xưa nay điểm hắn nể phục nhất ở cái trò chơi này chính là độ chi tiết đến rợn người. Rõ ràng hắn vừa mới nặn ra nhân vật, thế mà đám NPC này cư xử với hắn cứ như thể đã thâm giao từ thuở nảo thuở nào.
Bối cảnh nhân vật người chơi thiết lập được dung nhập vào thế giới game một cách mượt mà không một vết gợn.
“Ôi, thứ lỗi cho lão già này lải nhải dông dài, chắc cậu nghe cũng chướng tai.”
“Đâu có, chính nhờ những rường cột quốc gia như bá tước đại nhân, vương quốc mới có thể vững như bàn thạch.”
“Ha ha, không ngờ cậu cũng biết buông lời đường mật rồi đấy. À phải rồi, cậu vẫn chưa có kỵ sĩ thủ hộ nhỉ? Tuy kiếm thuật của cậu dũng mãnh, nhưng phó quan vẫn là thứ thiết yếu. Nếu chưa nhắm được nhân tuyển ưng ý thì cứ tới tìm ta. Ta quen biết không ít chiến binh can trường, đến lúc đó ta sẽ đích thân chủ trì nghi thức sắc phong cho cậu.”
Dứt lời, bá tước Adarian phẩy tay, xoay người rời gót.
[Hệ thống thông báo: Sau một hồi hàn huyên, độ hảo cảm của bá tước Adarian đối với ngươi tăng 1 điểm.]
Cũng ổn, tuy hơi bèo bọt, nhưng dăm ba câu đãi bôi đã vớt vát được hảo cảm, âu cũng là thu hoạch ngoài dự kiến. Xem chừng tinh thần nhập vai RPG vẫn có cái giá của nó.
Đợi khi Mặc Phi mò tới quán rượu, nơi này đã chật ních đám vương tử.
Quán rượu là một tụ điểm quan trọng khác để đám vương tử gom góp sức chiến đấu. Ở đây có thể vung tiền thuê lính đánh thuê, hoặc tung nhiệm vụ lùa một đám mạo hiểm giả ra làm bia đỡ đạn.
Tất nhiên, mấy trò này đều ngốn tiền. Lính đánh thuê đòi phí lót tay, còn mạo hiểm giả thì hám phần thưởng nhiệm vụ.