Kiêm Chức BOSS

Chương 78. Nhiệm vụ vương quốc "Săn Giết Hắc Long"

“Phụ vương, con nguyện giúp người huấn luyện tân binh.”

“Rất tốt, vậy nhiệm vụ này giao cho con.”

“Phụ vương, con nguyện đi hộ tống thương đoàn.”

“Ừm, được, đi đi.”

“Phụ vương, con nguyện đi bắt tội phạm truy nã...”

“Được rồi được rồi.”

Quốc vương chẳng buồn dài dòng, hễ có người nhận là gạch tên một nhiệm vụ trên bảng. Đám vương tử tranh nhau báo danh, vì giành giật nhiệm vụ ngon mà suýt tẩn nhau sứt đầu mẻ trán, mức độ khốc liệt chẳng kém gì đám cửu vạn tranh việc ngoài chợ lao động.

Mặc Phi mới ngớ người ra một chốc, nhiệm vụ trên bảng đã bị vét sạch quá nửa. Chỉ còn trơ lại vài cái nhiệm vụ xương xẩu chẳng ai thèm ngó ngàng.

[Nhiệm vụ 1: Săn giết khổng lồ Phong Bạo. Khổng lồ Phong Bạo trên đỉnh Horas luôn là đại địch của vương quốc Alterac. Hãy tấn công bầy khổng lồ Phong Bạo đó, hạ gục ít nhất ba tên, rồi trở về báo mệnh với Quốc vương.

Nhiệm vụ 2: Trục xuất Lãnh chúa Nguyên tố Băng. Một Lãnh chúa Nguyên tố Băng đến từ chiều không gian nguyên tố đang hoành hành tại dãy núi Bạch Sương. Hãy trục xuất nó về lại chiều không gian nguyên tố, ngăn chặn nó triệu hồi thêm sinh vật nguyên tố.

Nhiệm vụ 3: Săn giết hắc long. Một con hắc long đang hoành hành quanh khu vực đỉnh Long Hống. Dân bản địa khẩn cầu Quốc vương phái dũng sĩ đến xua đuổi hoặc chém chết nó.]

Mẹ kiếp, toàn mấy cái nhiệm vụ âm binh gì thế này. Mặc Phi xem mà cạn lời. Khổng lồ Phong Bạo bét nhất cũng là quái cấp 60 trở lên, cái giống này đủ sức tay bo với rồng, lại còn sống bầy đàn.

Lãnh chúa Nguyên tố Băng thì khỏi bàn, yếu ớt nhất cũng phải cỡ BOSS cấp Khủng Bố bậc 1. Hơn nữa trong cái trò này, những kẻ mang danh Lãnh chúa đa phần đều dắt túi một bầy lâu la, chắc chắn là khúc xương khó gặm.

So ra, cái nhiệm vụ săn giết hắc long ít nhiều còn chút khả thi. Cự long trưởng thành đa phần đều có sào huyệt riêng, hắc long nhỏ thì bám đuôi hắc long trưởng thành. Thế nên, đám hắc long đi hoành hành bá đạo tứ phương thường là rồng thanh niên. Chỉ cần hô hào thêm một đám mạo hiểm giả, phần thắng vẫn nắm chắc trong tay.

Ngặt nỗi mình mới cấp 1, cái trò đồ long này nghe chừng hơi quá sức.

Có điều ngẫm lại, nếu không nhận thì đành mút mùa đợi tuần sau. Dẫu sao vẫn còn hẳn một tuần, cùng lắm thì cày cuốc lên cấp mười mấy hai mươi rồi tính tiếp.

Nghĩ đoạn, Mặc Phi quả quyết chọn nhiệm vụ 3.

“Phụ vương, nhi thần nguyện phân ưu cùng người, đi chém chết con hắc long tà ác đang hoành hành cõi biên kia.”

Lời vừa dứt, đám vương tử đồng loạt ném ánh nhìn hả hê như xem kịch vui.

Quốc vương Aiden cũng thoáng kinh ngạc: “Aidan, con trai ta, con thực sự muốn làm vậy sao? Con hắc long đó vô cùng hung tàn, hay là con suy tính lại chút đi?”

Aidan (vương tử Alterac): “Không cần đâu thưa phụ vương. Một con hắc long thì sá gì, nhi thần nhất định sẽ chém lấy thủ cấp nó, mang về bêu trên cổng thành Alterac, để thế nhân tường tận sức mạnh vô song của chiến binh Cao Nguyên chúng ta!”

“Ha ha ha, tốt, không hổ là con trai ta. Đi đi, ta chờ ngày con khải hoàn. Cuộc họp hôm nay kết thúc tại đây. Nhi tử của ta, vì Alterac!”

“Vì Alterac!” Đám người đồng thanh hô vang. Giây tiếp theo, rào rào một tiếng, tất thảy vắt chân lên cổ lao vọt ra ngoài phòng họp.

Ơ ủa, lại cái trò gì nữa đây?

Mặc Phi sửng sốt. Tuy nhiên lần này hắn phản ứng cực nhanh. Rút kinh nghiệm từ vụ giành nhiệm vụ ban nãy, hắn thừa hiểu chắc mẩm lại có món hời gì cần phải cướp giật rồi.

Hắn lập tức hòa vào dòng người lao ra ngoài.

Chỉ thấy hơn ba mươi vương tử, chẳng khác nào đám học sinh tan tầm ùa xuống nhà ăn, từng tên cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, chỉ sợ rớt lại phía sau.

“Ông anh Dhalarabeng, cho hỏi có biến gì thế?” Mặc Phi vừa chạy vừa gào hỏi gã anh em phía trước.

“Biến gì nữa, hôm nay doanh trại quân đội làm mới, đi cướp lính cấp cao chứ sao!” Gã vừa đáp vừa sải bước lao vọt lên trước.

Lính cấp cao? Mặc Phi lập tức vỡ lẽ.

Mỗi thành phố thuộc các vương quốc đều có quân đồn trú riêng. Vương tử xuất hành làm nhiệm vụ tất nhiên không thể đơn thương độc mã, hoàn toàn có quyền điều động quân đồn trú làm thủ hạ.

Mà binh lính cũng phân chia đẳng cấp. Từ dân binh, lính trưng triệu bét nhè nhất, đến quân chính quy làm nòng cốt quốc gia, rồi đến các loại kỵ sĩ cao cấp, thậm chí là binh chủng siêu phàm.

Sức chiến đấu giữa các cấp bậc chắc chắn cách biệt một trời một vực. Thường thì binh chủng càng cao cấp, số lượng càng khan hiếm. Nếu vương quốc chỉ có một hai vương tử cần hộ vệ thì chẳng sao, nhưng đằng này có tới hơn ba mươi vương tử cùng xuất hành, bao nhiêu lính cấp cao cho đủ chia chác.

Đúng là trâu chậm uống nước đục, không nhanh tay thì cạp đất mà ăn.

Nghĩ đoạn, hắn cũng liều mạng vắt chân lên cổ chạy thục mạng.

Ngặt nỗi hắn mau chóng nhận ra có cố cũng bằng thừa. Trong đám hơn ba mươi vương tử này, hắn cấp độ bét nhất, chỉ số Linh Hoạt tự nhiên cũng lẹt đẹt nhất, lại chẳng có kỹ năng tăng tốc giắt lưng, làm sao chạy đua lại đám anh em ruột thừa này. Nhìn bóng lưng đám người khuất dần, Mặc Phi thở dài sườn sượt, dứt khoát buông xuôi, lững thững cuốc bộ đến doanh trại.

Nơi này lúc bấy giờ náo nhiệt chẳng kém cảnh chen chúc giành ăn. Đám vương tử vây kín tay sĩ quan đồn trú, từng tên gân cổ gào thét, đòi điều động thủ hạ cho bằng được.

Darkside (vương tử Alterac): “Tao cần tám kỵ sĩ Bắc Phong, ngay lập tức! Còn du kỵ Tuyết Sơn không? Được, đưa tao sáu tên.”

Dhalarabeng (vương tử Alterac): “Đưa ta bốn dũng sĩ Cao Nguyên, tám du hiệp Alterac!”

Trảo Căn Bảo (vương tử Alterac): “Cái gì? Chỉ số thống ngự của bố mày không đủ chỉ huy kỵ sĩ Bắc Phong? Lịt pẹ, thế thì đổi hết thành kỵ sĩ Alterac cho bố!”

Bá tước Adarian (lãnh chúa lâu đài Hùng Tâm): “Tất cả tránh đường cho ta! Đám vương tử điên rồ các người, là ta đến trước! Ta có quân vụ khẩn cấp!”

Demacia (vương tử Alterac): “Cút! Tao là vương tử, nhường nhịn cái chó gì. Không phục tao gọi anh em hội đồng mày bây giờ.”

Mã Lão Sư (vương tử Alterac): “Đưa tôi mười nỏ thủ quốc gia! Thêm vài tên dùng khiên nữa, không có khiên thì khinh bộ binh cũng được.”

Victor (vương tử Alterac): “Ta cũng lấy kỵ sĩ Bắc Phong, càng nhiều càng tốt... Cái gì, lại hết kỵ sĩ Bắc Phong rồi? Má quân doanh chúng bay làm ăn lề quần gì vậy, tuần trước cũng cắc chừa lại cho ta mống nào.”

Mãi mới đợi được đám người tản đi, chỉ còn trơ lại gã lãnh chúa bá tước Adarian đứng chửi đổng, Mặc Phi lúc này mới lững thững bước tới.