Kiêm Chức BOSS

Chương 84. Long Thần Quy Lai (2)

Thuở còn sắm vai hắc long Morpheus, hắn thường xuyên nghe ngóng được những truyền thuyết về Long thần. Tín ngưỡng phổ biến của tộc Rồng là Long thần, nhưng cái cách phụng thờ của bọn nó lại chẳng mấy thành kính. Nguyên nhân sâu xa đại khái là do Long thần chưa một lần thực sự hiển linh. Trên thực tế, toàn bộ hệ thống tín ngưỡng Long thần nếu đem so với tín ngưỡng của các vị thần linh khác đều tỏ ra vô cùng khiếm khuyết và mơ hồ, thậm chí đến một bức tượng khắc họa hình dáng cụ thể của Long thần cũng chẳng có. Đến cả những lời cầu nguyện của đám tín đồ cũng hiếm khi được hồi đáp.

Dựa vào thực lực cá nhân cường hãn, lại nắm trong tay ma pháp Long ngữ bá đạo, tín ngưỡng Long thần đối với tộc Rồng bỗng chốc biến thành một thứ "gân gà" bỏ thì thương vương thì tội. Dẫu sao, chỉ dựa vào sức mạnh bản thân đã đủ xưng hùng xưng bá rồi, cần quái gì phải quỳ lạy cầu xin sự che chở của thần linh.

Cho nên tộc Rồng nhìn chung đều mang tâm lý thờ ơ với thứ tín ngưỡng này. Trái ngược hoàn toàn là đám cuồng tín Bái Long giáo. Bọn chúng sùng bái Long thần đến mức điên cuồng, liên tục tổ chức đủ loại tế lễ đẫm máu, ôm mộng tưởng sẽ nhận được sự đoái hoài của Long thần. Thỉnh thoảng, bọn chúng cũng gặt hái được đôi chút thành quả.

Trước kia Mặc Phi từng nghe phong phanh một giả thuyết, cho rằng Long thần đa phần đã bỏ mạng từ lâu. Nhưng trong Thế Giới Thương Khung, những tồn tại mang danh thần linh rất khó để thực sự tan biến. Chỉ cần ngọn lửa tín ngưỡng Long thần chưa tắt, Long thần sẽ không bao giờ thực sự chết đi.

Nằm mơ hắn cũng không ngờ cái nhiệm vụ mình vừa đánh thức lại có khả năng dọn đường cho Long thần tái xuất. Nếu thực sự hoàn thành trót lọt nhiệm vụ này, cơn địa chấn nó gây ra cho toàn bộ Thế Giới Thương Khung chắc chắn sẽ kinh thiên động địa.

Nói không chừng các tộc Rồng phân nhánh lại có cơ hội quy tụ dưới chung một ngọn cờ cũng nên.

Tất nhiên, điều khiến hắn bận tâm nhất vẫn là những lợi lộc cá nhân mà nhiệm vụ này mang lại.

Cứ nhìn vào những lời hứa hẹn của con cổ long, nào là “sức mạnh vĩnh hằng”, “sự sống bất tử”, “thần lực thất truyềnt”... Úi chu choa, phen này ông đây sắp một bước lên mây.

Chỉ nội cái phần thưởng 500 điểm cốt truyện của vòng nhiệm vụ đầu tiên đã đủ để hắn thăng tiến nửa vị giai. Mà vòng này yêu cầu cực kỳ đơn giản, chỉ cần mò ra vị trí vùng đất Long Hưởng là xong. Vậy thì còn chần chừ gì nữa, xách mông lên và đi thôi.

Còn về dòng cảnh báo đỏ chót phía sau, Mặc Phi chẳng thèm để bụng. Sự kiện cốt truyện đối với người chơi anh hùng vốn dĩ đã là con dao hai lưỡi, sẩy chân một bước là dính "chết trong cốt truyện" ngay. Chuyện này hắn đã chuẩn bị tâm lý từ khuya.

Chỉ là hắn thấy hơi gợn gợn, cớ sao hệ thống lại phải bồi thêm một câu nhắc nhở, xem chừng độ khó của cái cốt truyện nguồn cội này không phải dạng vừa đâu.

Hắn nhanh tay lục soát khắp phòng, lôi ra được cái rương hành lý của Aidan. Vừa mở nắp, đập vào mắt là một bộ trang bị phúc lợi dành riêng cho vương tử.

[Khải giáp Kỵ sĩ Bắc Phong.

Giáp chân Kỵ sĩ Bắc Phong.

Giáp tay Kỵ sĩ Bắc Phong.

Mũ trụ Kỵ sĩ Bắc Phong.

Ủng chiến Kỵ sĩ Bắc Phong.

Trường kiếm Kỵ sĩ Bắc Phong.

Khiên Kỵ sĩ Bắc Phong.]

Nguyên một set Kỵ sĩ Bắc Phong nằm gọn lỏn bên trong. Ngoại hình y xì đúc đám kỵ sĩ Bắc Phong mặt mũi đại trà nhan nhản ngoài doanh trại. Tuy toàn là đồ trắng bóc không cộng thêm bất kỳ thuộc tính nào, nhưng chỉ số phòng ngự lại khá khẩm, dùng làm trang bị tân thủ thì quá ổn áp.

Ngoài ra còn có 500 đồng vàng, đây là tiền tiêu vặt cấp cho vương tử. Sau này mỗi tuần còn có thể vác mặt tới chỗ Quốc vương để lĩnh lương, (con số cụ thể nhiều hay ít phụ thuộc vào mức độ hảo cảm với Quốc vương).

Mặc Phi không nói hai lời, lôi ra mặc thẳng vào người.

Trang bị trong Thế Giới Thương Khung thường không đòi hỏi cấp độ, mà xét yêu cầu thuộc tính. Riêng giáp trụ thì phải xem xét năng lực chịu tải.

Tải trọng càng cao thì càng vác được nhiều trang bị hạng nặng.

Trạng thái chịu tải của người chơi được chia làm bốn nấc.

Nhẹ (tải trọng dưới 30%), khoảng cách nhảy và lăn lộn tăng 30%, tốc độ chạy tăng 10%.

Trung bình (tải trọng 30%-70%), không có bất kỳ hiệu ứng gia tăng nào.

Nặng (tải trọng 70%-100%), khoảng cách nhảy và lăn lộn giảm 30%, tốc độ chạy giảm 10%.

Quá tải (tải trọng trên 100%), phế võ công, không thể chạy nhảy hay lăn lộn, chỉ có thể lết đi từng bước chậm chạp, tấn công tiêu hao Thể lực gấp đôi.

Nói chung, những chức nghiệp thiên về độ linh hoạt như đạo tặc, sát thủ đều sẽ tìm mọi cách ép mức tải trọng xuống ngưỡng "nhẹ", cốt để dễ dàng bay nhảy phóng phi. Còn cái ngữ kỵ sĩ, chiến sĩ thì chẳng mấy bận tâm, đa phần cứ me mốc tải trung bình mà táng, cùng lắm thì gánh nặng tí cũng cắn răng chấp nhận.

Bộ khải giáp Kỵ sĩ Bắc Phong tuy mang mác trang bị kỵ sĩ, nhưng lại được thiết kế pha trộn giữa da thú và giáp lưới. Sức phòng ngự có phần mỏng manh, bù lại có thêm thuộc tính kháng lạnh, trọng lượng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn so với loại giáp bản toàn thân bọc thép kín mít của đoàn kỵ sĩ các nước khác. Cái này âu cũng là do phải thích nghi với khí hậu lạnh giá khắc nghiệt của vùng Alterac. Khoác cả bộ lên người, tay lăm lăm trường kiếm và khiên, mức chịu tải vừa vặn dừng ở con số 68%.

Mặc Phi vặn vẹo gân cốt một chút, cảm giác khá trơn tru, ít nhất không bị cái sự cồng kềnh làm vướng víu.

Nhưng đợi đến ngày vác được thanh cự kiếm Trảm Long lên, e là cái bộ dạng chỉnh tề này khó mà giữ nổi. Nội trọng lượng của thanh kiếm đó đã bằng cả bộ trang bị trên người cộng lại. Đến lúc đó khéo lại phải cởi trần trùng trục mà đánh nhau.

Hắn bắt đầu nghi ngờ cái thằng flex chúa Phất Hiểu Thần Kiếm kia, ban đầu y chắc chắn cũng vì muốn ép mức tải xuống nên mới chơi trò hòa hợp với thiên nhiên.

Bước ra khỏi phòng, Mặc Phi đi thẳng một mạch đến doanh trại ngoài thành.

Lúc này, vô số vương tử đã tập hợp xong số mạo hiểm giả chiêu mộ được, rục rịch chuẩn bị xuất phát. Từng toán lính lác được gọi ra khỏi doanh trại, xếp thành đội hình chỉnh tề, răm rắp quy tụ dưới trướng các vương tử.

Mặc Phi đưa mắt quét một vòng. Đám lính này đại đa số đều mang chung một khuôn mặt, thần thái đờ đẫn y hệt nhau, đến cả cử chỉ động tác cũng như đúc cùng một khuôn, chẳng tìm ra lấy nửa điểm khác biệt.

Nhưng hắn lại tinh ý phát hiện ra một hiện tượng lạ. Có vài vương tử tỏ ra cực kỳ kén cá chọn canh với đám lính vừa chiêu mộ. Có lúc họ còn bắt lính tháo mũ giáp ra để săm soi, tra hỏi cặn kẽ, thỉnh thoảng lại lôi vài tên ra khỏi hàng, tống cổ ngược về doanh trại.

Mặc Phi thầm nghĩ, cái quái gì đang diễn ra vậy? Chẳng lẽ đám lính do hệ thống tự động tạo ra này lại có sự chênh lệch về thuộc tính hả?

Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy gã vương tử tên Dhalarabeng đang bận rộn tuyển lính, liền bước tới gần định lân la dò hỏi sự tình.