Kiêm Chức BOSS

Chương 85. Thảm cảnh người chơi

Vừa bước tới nơi, đập vào mắt hắn là cảnh Dhalarabeng đang thô bạo lôi xềnh xệch một tên dũng sĩ Cao Nguyên ra khỏi hàng ngũ.

“Thằng này không xài được, đổi đứa khác cho ta.”

Tên dũng sĩ Cao Nguyên kia mặt mày méo xệch, giọng tuyệt vọng: “Đại ca pa pa, đừng đuổi con đi mà, con mốc meo nửa tháng nay chưa được ra thực địa rồi. Làm ơn đi đại ca pa pa, con chỉ thiếu đúng năm ngàn kinh nghiệm nữa là tiến giai rồi.”

Dhalarabeng mặt lạnh như tiền, chẳng thèm đếm xỉa, cứ thế lôi tuột người ra ngoài.

Tiếp đó, gã lại chỉ mặt điểm tên hai đứa nỏ thủ quốc gia, kiên quyết yêu cầu đổi người.

Hai tên nỏ thủ quốc gia kia vốn dĩ mang khuôn mặt NPC đờ đẫn, vừa thấy mình bị loại, sắc mặt lập tức biến đổi xém ẵm giải Oscar.

Một tên gân cổ lên gào: “Chọn em đi mà anh, em mạnh lắm thiệt đó, có em đảm bảo một chấp hai!”

Tên còn lại thì lắc đầu quầy quậy: “Ta không phải người chơi, ta không phải người chơi mà! Ta là NPC hàng real, sao ngươi lại không tin ta chứ! Mụ nội tao diễn sâu thế này mà vẫn bị mày nhìn thấulà sao.”

Dhalarabeng chẳng mảy may động lòng. Thấy lôi không được người, gã dứt khoát gọi một viên thượng úy trong doanh trại tới, ra lệnh áp giải đám lính này đi.

“Này, tình huống gì vậy?” Mặc Phi ngạc nhiên lên tiếng.

Vừa thấy Mặc Phi xuất hiện, mấy tên lính kia như vớ được cọc: “Đại ca, anh chuẩn bị xuất quân làm nhiệm vụ phải không, mang em nó theo với, chọn em nó đi”

“Các người đều là người chơi à?” Mặc Phi hỏi.

Tên dũng sĩ Cao Nguyên bất lực gật đầu: “Đúng vậy, chúng tôi đều là người chơi.”

Một tên nỏ thủ quốc gia lại nổi đóa: “Ta mới không phải người chơi nhé, ta là NPC chính hiệu đấy!”

Tên nỏ thủ quốc gia còn lại dường như đã buông xuôi chấp nhận số phận: “Đám vương tử kia mang nặng định kiến với người chơi chúng em lắm, chửi chúng em là lũ tham sống sợ chết. Cha mạ tổ tông sống tụi bay, tụi này là lính đánh xa, tham sống sợ chết sai quái gì.”

Dhalarabeng hừ lạnh một tiếng: “Bớt lải nhải mấy lời vô nghĩa với tao đi. Đám chúng mày là chúa trốn việc. Tao lấy một ví dụ đơn giản nhất, phía trước có một cái hang tối om cần người đi dò đường, tao lệnh cho mày đi, mày có dám đi không?”

“Đi chứ, nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng đi nhé đại ca, em nó thề là em đi tuốt.”

Dhalarabeng cười phá lên, quay sang Mặc Phi hỏi: “Ông bạn tin không?”

Mặc Phi đương nhiên là không tin. Hắn cũng là người chơi, lạ gì cái tâm lý của đám game thủ. Tuy chưa từng nếm mùi chơi khuôn mẫu lính, nhưng hắn từng cày khuôn mẫu quái vật, cũng từng làm kiếp đàn em sai vặt cho kẻ khác, cũng từng sắm vai bia đỡ đạn với năng lực chiến đấu thảm hại. Kinh nghiệm xương máu hắn đúc kết được chính là... hễ ngửi thấy mùi nguy hiểm là phải lủi ngay ra sau, thấy có mạng để ăn là phải liều mạng xông lên cướp. Có thế mới mong thăng cấp tiến giai, mới không bị đám mạo hiểm giả chém bay đầu.

Quái nhỏ cũng vậy, lính lác cũng thế, năng lực chiến đấu đã yếu kém lại còn bị hệ thống trói buộc đủ đường, muốn thăng cấp mà không “tinh ranh” một chút thì sống sao nổi.

Nhưng đặt vào vị trí hiện tại, với tư cách là một anh hùng cầm quân, hắn đương nhiên không đời nào muốn dưới trướng mình chứa chấp toàn cái loại người như vậy.

Nghĩ thông suốt, hắn cũng hiểu vì sao lính do người chơi đóng vai lại bị hắt hủi đến thế. Mấu chốt nằm ở chỗ lính NPC cực kỳ ngoan ngoãn, bảo chết là chết, tuân lệnh răm rắp 100%. Đem ra so sánh, người chơi rõ ràng gian xảo hơn nhiều. Sơ sẩy một chút, ai mà biết bọn chúng sẽ giở trò quỷ gì.

Hiểu rõ ngọn ngành, Mặc Phi cũng chẳng buồn mềm lòng.

“Xin lỗi.” Nói đoạn, hắn lắc đầu, phẩy tay một cái. Viên thượng úy trong doanh trại lập tức lôi xềnh xệch mấy kẻ kia đi.

“Má chúng mày lũ khốn nạn.”

“Anh có nhầm không đấy, em lạy anh rồi mà đại ca.”

“Đuỵt mạ mẹ bà ông mày éo thèm chơi nữa, game nhồn. Ông mày đi cày khuôn mẫu quái vật đây, đám vương tử heo chó tụi bay cứ đợi đấy, ngày ông mày thăng cấp thành BOSS ắt làm gỏi sạch bọn bây.”

Đám vương tử nghe chửi rủa chẳng mảy may bận tâm, có kẻ còn cười hô hố. Xem chừng cái cảnh tượng này không phải mới diễn ra ngày một ngày hai. Trái lại, viên thượng úy NPC vừa nghe thấy lời nhục mạ của tên nỏ thủ liền nổi trận lôi đình: “Thằng ranh con nhà ngươi dám hỗn xược với các vương tử, lôi cổ về doanh trại nện cho ta hai mươi roi!”

Lập tức, một đám lính tinh anh trong doanh trại hùng hổ xông lên, lôi tuột tên người chơi kia đi ăn đòn.

Đám người chơi còn lại thấy cảnh đó cũng im bặt, không dám ho he nửa lời. Ăn roi tuy sát thương không đáng kể, nhưng cái nỗi đau đớn kia ôi thôi khó tránh khỏi. Dù hệ thống đã giảm cảm giác đau xuống còn 30% cũng đủ khiến người ta nhăn mặt nhíu mày.

Mặc Phi không ngờ cái tước hiệu vương tử lại đi kèm với đặc quyền bá đạo này. Xem ra công ty trò chơi thực sự rất biết cách o bế cảm nhận của các “gia gia nạp tiền”.

Mặc Phi không rảnh rỗi cảm thán lâu, hắn cũng bắt tay vào công cuộc tuyển lính, và đương nhiên, tiêu chí hàng đầu là phải lọc sạch bóng dáng người chơi.

Hắn quan sát cách làm của các vương tử khác, cũng lượm lặt được vài mánh khóe. Người chơi thường có sở thích nặn mặt, thích chơi trội, trong khi NPC đại đa số đều mang khuôn mặt đại trà do hệ thống đúc ra ngẫu nhiên. Cho nên, cứ nhắm mấy tên có nhan sắc xuất chúng, hoặc dung mạo quái dị, mười phần thì đến chín phần rưỡi là người chơi. Còn về khoản tên tuổi, người chơi thường khoái đặt mấy cái tên độc lạ, kiểu như Sephiroth, James Bond, 100% là hàng fake.

Nếu tên là Henry, Sam gì đó, thì độ an toàn cao hơn chút đỉnh.

Tất nhiên, cũng có những tay chơi thích nhập vai sâu, đặt tên cực kỳ bình dân, ngụy trang kín kẽ, thậm chí lười nặn mặt, để mặc hệ thống tự tạo. Lúc này mới thực sự thử thách nhãn lực. Cử chỉ, động tác của người chơi và NPC có khác biệt, nhìn kỹ vẫn có thể phân ra được.

Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, có những người chơi tinh ranh đến mức ngụy trang và nhập vai hoàn hảo, nhất cử nhất động chẳng khác gì NPC thứ thiệt.

Đôi khi phải dùng đến đòn tâm lý chiến. Ví dụ như giả vờ muốn đuổi người ta đi, NPC thì sao cũng được, nhưng nếu kẻ đó nhảy dựng lên van xin thì đích thị là người chơi.