Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Người bị thương kia Trang Vô Đạo cũng vừa vặn nhận ra, là một thuộc hạ của Thanh Lang Tiết Trí, hình như tên gọi La Cẩu Nhi.
Lũ du côn trên đường phố Việt Thành, nếu không xuất thân từ nhà nghèo khó thì cũng là cô nhi hành khất, rất ít kẻ có tên họ đàng hoàng. Nay kẻ này đang làm tiểu đầu mục trong Kiếm Y đường, quản lý hơn mười người, nhờ nể mặt Tiết Trí nên cũng rất được coi trọng.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Lòng Trang Vô Đạo hơi chùng xuống. Đại viện này vẫn yên tĩnh, không nghe tiếng binh khí chém giết, lại có tu sĩ Luyện Khí cảnh tọa trấn, La Cẩu Nhi tuyệt đối không thể bị thương ở gần đây được. Nhưng đối phương đã náo loạn đến tận chỗ y, tình hình chắc chắn đã vô cùng nghiêm trọng.
"Tham kiến Trang phó đường chủ!"
La Cẩu Nhi mặt mày hoảng hốt, vừa vào cửa liền quỳ rạp xuống: "Sáng nay đường chủ dẫn bọn ta đến hẻm Đông Thuyền xem một mảnh đất trống. Ngài nói nếu mối làm ăn này thành công, Kiếm Y đường chúng ta sau này ắt sẽ ngày thu đấu vàng. Nào ngờ vừa đến nơi đã bị Phong Tam của Thiết Đao Xã dẫn người bao vây. Hắn nói vì mấy người mà đường chủ mới thu nhận gần đây nên muốn đòi một lời công đạo. Đôi bên không hợp ý liền xảy ra xung đột. Huynh trưởng của ta bị bọn chúng đánh trọng thương tại chỗ, xem chừng khó lòng qua khỏi, lại còn bị vây chặt không cách nào thoát thân. Chỉ có ta nhanh chân, phụng lệnh đường chủ chạy thoát ra trước. Xin phó đường chủ kịp thời ra tay tương trợ, cứu huynh trưởng của ta một phen!"
"Huynh trưởng" trong miệng La Cẩu Nhi dĩ nhiên không phải Tần Phong, mà chính là Thanh Lang Tiết Trí. Hắn ăn nói khá lưu loát, dù lòng như lửa đốt nhưng vẫn trình bày đầu đuôi sự việc rõ ràng mạch lạc.
Ánh mắt Trang Vô Đạo biến ảo bất định. Nhìn những vết thương sâu hoắm gần như chạm xương trên người La Cẩu Nhi, y có thể hình dung lúc kẻ này phá vòng vây từ hẻm Đông Thuyền thoát ra đã hung hiểm đến mức nào.
Thực lực của Tiết Trí vốn còn hơn cả Tần Phong, ngay cả hắn cũng bị thương thập tử nhất sinh, vậy thì Tần Phong hiện giờ ra sao? Nghĩ đến đây, lòng y không khỏi nóng như lửa đốt. Tên Phong Tam này lại tinh ranh đến thế, không ngờ có thể nhanh chóng nhìn ra ý đồ của Tần Phong, quả thực đã xem thường hắn rồi.
Mặt Trang Vô Đạo sa sầm, không nói một lời mà sải bước ra cửa. Nhưng khi vừa bước qua ngưỡng cửa, y lại như nghĩ ra điều gì đó mà dừng bước, nghi hoặc hỏi: "Hai vị cung phụng do Bắc Đường gia mời đến đang ở trong viện, trước khi các ngươi đến chỗ ta, đã báo cho họ chưa?"
La Cẩu Nhi im lặng không đáp, ánh mắt hơi lảng tránh. Mấy người còn lại thì nhìn nhau, một kẻ trong đó cung kính đáp: "Bẩm Phó đường chủ, hai vị cung phụng cả buổi sáng nay đều đang bày bố linh trận. Cách đây không lâu vì kiệt sức, nói là chân nguyên cạn kiệt nên cần điều tức tĩnh dưỡng hai ba canh giờ, dặn dò trong khoảng thời gian này tốt nhất không nên làm phiền."
Trang Vô Đạo nhíu mày. Y từng nghe nói việc bày bố linh trận, dù là thô sơ nhất cũng vô cùng hao tổn tâm lực. Hai vị Luyện Khí cung phụng do Bắc Đường gia cho mượn này những ngày qua quả thực rất chăm chỉ, cũng rất vất vả, nhưng sao mọi chuyện lại trùng hợp đến thế?
Thực lực y nay đã đại tiến, tự tin dù gặp phải tu sĩ Luyện Khí cũng có thể đánh một trận, hơn nữa phần thắng rất lớn. Phong Tam của Thiết Đao Xã kia y vốn không để vào mắt, kẻ này tuy cũng là Luyện Khí nhất trọng lâu, nhưng y chắc chắn có thể đánh gục hắn dưới chưởng chỉ trong vài hiệp.
Tuy vậy, Trang Vô Đạo luôn cảm thấy chuyện này e rằng không đơn giản như vẻ bề ngoài. Tại sao thời cơ lại trùng khớp như vậy?
Trầm ngâm một lát, tâm trạng Trang Vô Đạo dần bình tĩnh lại. Tần Phong bị vây, y không thể không cứu, nhưng trước đó vẫn cần phải đề phòng đôi chút.
"Mau đi mời vài vị đại phu về chữa thương cho La Cẩu Nhi, càng nhiều người càng tốt. Các loại kim sang dược cũng cần chuẩn bị sẵn sàng. Ngoài ra, hãy chọn vài người giỏi thân pháp và Bôn Đằng thuật, lập tức đến Bắc Đường gia và phủ Tuần Thành Đô Úy báo tin! Nhớ chia ra các đường mà đi để tránh bị chặn giết. Những người còn lại tự đi tìm các thủ lĩnh trong viện, cùng nhau giữ vững đại viện này là được."
Nghe thấy ba chữ "Bắc Đường gia", lại thấy Trang Vô Đạo phân phó có trật tự rõ ràng, hơn nữa không yêu cầu phải vội vã đến hẻm Đông Thuyền liều mạng, vẻ mặt của đám bang chúng quả nhiên đều thả lỏng hơn nhiều.
Dặn dò xong, Trang Vô Đạo quay người trở lại phòng. Từ chiếc hòm gỗ đỏ đựng đồ lặt vặt đặt ở góc phòng, y lấy ra bộ nội giáp bằng tơ bạc và hai tấm Phù Bảo Cấm Phù. Còn món Phá Giáp chùy của y thì lúc nào cũng được mang theo bên mình.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑