Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 103. Mệnh Thế Thần Thông 103

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Lần này y hơi do dự một chút, sau đó mới kích hoạt một tấm Bảo Cấm Phù. Trong phòng tức thì linh quang tỏa rạng, sáng rực chói mắt, từng đường phù văn huyền ảo khôn lường lập tức hiện ra từ trong lá phù.

Trang Vô Đạo khẽ điểm một ngón tay, dẫn linh quang bao phủ đôi găng tay Phá Giáp Chùy. Những linh văn lấp lánh giữa hư không cũng lập tức bị hút tới, tựa như dòng nước chảy xuôi vào bên trong đôi găng tay.

Vốn chỉ là đôi găng tay linh khí bình thường, lúc này bề ngoài đã ẩn hiện linh quang. Phẩm cấp của nó đã gia tăng đáng kể, đạt tới tầng thứ Tứ Trọng Pháp Cấm, uy lực của Phá Giáp thuật theo đó cũng tăng lên gần gấp đôi.

Trang Vô Đạo thầm than một tiếng. Bảo Cấm Phù này vốn rất quý giá, y định giữ lại để dùng cho pháp khí thích hợp hơn. Lá phù này do cao nhân luyện chế nên chất lượng tuyệt hảo, chỉ cần là linh khí dưới Bát Trọng Thiên Pháp Cấm đều có thể sử dụng. Phá Giáp Chùy của y tuy tốt, uy lực không tệ nhưng chất liệu lại hơi kém, nhiều nhất cũng chỉ có thể tế luyện đến Lục Trọng Thiên mà thôi.

Đôi Viêm Phong Ngoa của Trang Đồng sở dĩ có giá trị lên tới năm trăm lạng vàng chính là vì đôi giày da này có thể tế luyện đến tận trên Thập Lục Trọng Pháp Cấm, trở thành linh khí trung phẩm. Còn bộ nội giáp tơ bạc này chất liệu cũng xem như không tồi, cao nhất có thể nâng lên đến tầng thứ Cửu Trọng Pháp Cấm. Với tu sĩ Luyện Khí cảnh, cứ mỗi bốn Trọng Lâu thì thực lực có thể gia tăng một bậc, đối với linh khí cũng tương tự như vậy.

Bắt chước cách làm trước đó, Trang Vô Đạo kích hoạt tấm Bảo Cấm Phù còn lại, đưa các loại cấm văn ẩn chứa bên trong vào nội giáp tơ bạc. Bản thân pháp khí này vốn là Nhị Trọng Thiên Pháp Cấm, lúc này nhờ Bảo Cấm Phù tế luyện mà lập tức gia tăng lên tầng thứ Ngũ Trọng Pháp Cấm. Đẳng cấp này hơi cao, đã vượt quá năng lực của y một chút. May mà hiện tại y đã nội ngoại song tu, nội giáp này lại mặc trên người nên hoàn toàn có thể hộ thân.

---

Sau khi đeo găng tay, y cởi áo ngoài rồi mặc nội giáp tơ bạc vào, mang theo toàn bộ thương dược. Trang Vô Đạo ngẫm nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy chưa đủ nên lấy từ trong hòm ra một bộ tinh thiết khải giáp.

Đây là bộ tinh xảo nhất trong số năm mươi bộ thiết giáp mà Bắc Đường Uyển Nhi đã hứa tặng vài ngày trước. Do được pha thêm hắc thiết nên trên lớp giáp hiện rõ những đường vân màu đen. Bộ giáp này cũng do Bách Binh Đường rèn đúc, sức phòng ngự kinh người, đao kiếm khó lòng gây tổn thương.

Tuy trọng lượng hơi nặng, cộng thêm nội giáp tơ bạc thì hai lớp giáp nặng đến trăm cân, nhưng với khí lực hiện giờ của y thì chút sức nặng này chẳng hề gì, hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự linh hoạt.

Trang bị xong xuôi, Trang Vô Đạo mới vội vàng bước ra khỏi phòng, đi thẳng ra ngoài viện. Lúc này người của Kiếm Y Đường phần lớn đều đã được phái ra ngoài phố, muốn tập hợp lại cần có thời gian. Kiếm Y Đường vừa mới thành lập nên nhân tâm chưa ổn định, y lo rằng nếu dẫn theo những kẻ thực lực quá thấp sẽ chỉ thêm vướng chân vướng tay. Vì vậy y quyết định đơn độc đến đó tùy cơ ứng biến, không định dẫn thêm người theo.

Vừa bước ra khỏi đại viện, Trang Vô Đạo liền dốc sức lao đi. Hẻm Đông Thuyền cách tổng đà Kiếm Y Đường chỉ chừng hai ba dặm, với cước lực của y thì chỉ cần vài trăm hơi thở là có thể đến nơi. Trang Vô Đạo chỉ sợ mình đi chậm một bước, bọn Tần Phong sẽ gặp nguy hiểm.

---

Chẳng mấy chốc, y đã tới trước hẻm Đông Thuyền. Nơi đây đã tụ tập không ít người qua lại, tất cả đều vây quanh ngoài hẻm bàn tán xôn xao.

Trong Việt Thành, chuyện hỗn chiến bằng vũ khí xảy ra như cơm bữa, nhỏ thì dăm ba người, lớn thì hàng trăm mạng. Dân chúng trong thành đối với việc này đã quá quen thuộc, lại ít nhiều có luyện qua võ nghệ nên không hề sợ hãi. Thấy Trang Vô Đạo mặc một thân thiết giáp vân đen đi tới, đám đông lại càng thêm chỉ trỏ, kẻ cười cợt, người kinh ngạc.

"Người này là của Kiếm Y Đường ư?"

"Ta nhận ra rồi, đây là Phó đường chủ Kiếm Y Đường Trang Vô Đạo, nghe đồn là kẻ đã một mình giết chết Sử Hổ!"

"Một mình tới đây chẳng phải là đến nộp mạng sao? Ta vừa thấy trong hẻm này ít nhất cũng có ba năm trăm tên xông vào."

"Lũ người của Thiết Đao Xã kia cũng thật hung hãn. Chẳng phải chỉ là không buôn bán trên địa bàn của chúng nữa thôi sao? Thế mà đã muốn động đao giết người. Lúc ta vừa ra ngoài còn thấy mặt đất đằng kia đã nhuốm đỏ toàn máu!"

"Lần này có kịch hay để xem rồi, e là phải chết cả trăm mạng."

"Kịch hay cái gì? Con phố này của chúng ta nếu bị người của Thiết Đao Xã tiếp quản, ngươi nói xem chúng ta còn đường sống không? Kiếm Y Đường dù sao cũng còn chút tình người, còn tên Lận Tam kia là hạng người thế nào, lẽ nào ngươi không biết?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑