Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 413. Mệnh Thế Thần Thông 413

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trừ phi có viện trợ từ bên ngoài, hoặc tìm ra cách phá trận khác. Nhưng vế trước nào dễ thành công, còn phá trận lại chẳng hề đơn giản như thế.

"Ta làm sao biết được? Hay là thật sự nổi điên, muốn tự tìm đường chết."

Trang Vô Đạo lắc đầu, y hiểu rõ tình cảnh hiện tại của bản thân vô cùng ngặt nghèo. Ly Trần chư sơn trong ngoài đều bị phong tỏa, đồng nghĩa với việc yêu thú trong biển rừng sẽ càng thêm lộng hành. Mà Trang Vô Đạo lại cần phải thu mình ẩn náu, hành sự muôn phần cẩn trọng hơn.

Cơn lũ yêu cầm kia không biết khi nào mới dẹp yên, đồng nghĩa với việc trong khoảng thời gian này, vùng lân cận sẽ chẳng có tu sĩ Kim Đan hay Trúc Cơ nào lai vãng. Một khi gặp phải hiểm nguy, bị bầy yêu thú đông đảo bủa vây, thì quả thật là lên trời không lối, xuống đất chẳng còn đường, muốn cầu cứu cũng không xong.

Còn về Mục Huyên Sân Vi kia...

Trang Vô Đạo khẽ chau mày, thân hình vẫn lướt nhanh về hướng đông nam. Vô số yêu cầm tụ tập bên ngoài Ly Trần chư sơn, đối với y mà nói, lại là một cơ hội tuyệt vời để thám thính rừng Hỏa Ngô.

※※※※

Gần như cùng lúc đó, tại đại giáo trường dưới chân Ly Trần bản sơn, hàng chục vạn đệ tử tề tựu, không khí vẫn náo nhiệt ồn ã như thường lệ.

Trong giáo trường đặt ba trăm lôi đài, mấy trăm vị đệ tử Ly Trần đang kịch chiến. Dưới lôi đài, tiếng hoan hô cổ vũ vang dội từng hồi tựa sấm dậy. Dẫu trên bầu trời, Nam Minh Đô Thiên Thần Lôi Liệt Hỏa Kỳ Môn Trận đã hoàn toàn triển khai cũng không mảy may ảnh hưởng đến không khí bên dưới.

Nhưng trong số các đệ tử nơi đây, chẳng phải ai nấy đều vui mừng phấn chấn.

Ở góc phía đông nam, sau tấm bia đá khắc ba chữ triện "Tuyên Linh Sơn", hơn một vạn đệ tử Tuyên Linh Sơn kẻ đứng người ngồi, không khí nặng nề ngột ngạt đến cực điểm. Hầu hết mọi người đều mặt mày xám ngoét, ánh mắt lộ rõ vẻ căm phẫn.

Ngô Hoán ngồi giữa đám sư huynh đệ, thần sắc bơ phờ, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ liên tục nốc từng ngụm rượu lớn. Trước ngực hắn vẫn còn quấn lớp băng vải dày cộm, máu tươi không ngừng thấm ra. Những vị đệ tử chân truyền bên cạnh thần sắc cũng chẳng khá hơn là bao. Kẻ thì nghiến răng ken két, mắt ngập vẻ căm hờn; người thì siết chặt nắm tay, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.

"Hay thật, năm nay bọn chúng cố tình chĩa mũi dùi vào mỗi Tuyên Linh Sơn chúng ta hay sao?"

"Bọn Minh Thúy Phong này quả đúng là đáng chết! Nhưng Tuyên Linh Sơn nhất mạch ta vốn là tử địch với chúng. Hoàng Cực Phong và Minh Thúy Phong bắt tay nhau thì cũng đành, Tuyệt Trần Phong thì nước đôi, lại còn vớ được Lý Dục làm đệ tử. Có lợi ích như vậy, bọn chúng đối đầu với chúng ta cũng chẳng có gì lạ. Nhưng Kỳ Dương Phong kia, cớ sao cũng muốn nhúng tay vào vũng nước đục này?"

"Quả là nỗi nhục lớn chưa từng thấy! Nếu Hoa Anh sư thúc còn ở đây, há để bọn chúng ngang nhiên sỉ nhục chúng ta đến thế?"

"Năm nay vị chân nhân ấy chẳng phải còn thu nhận một môn đồ nữa sao? Cớ sao chẳng thấy tăm hơi đâu cả? Kẻ nhát gan như thế cũng xứng làm đệ tử bí truyền của Ly Trần ta ư?"

"Cẩn ngôn! Chân nhân thu nhận Trang Vô Đạo ắt hẳn có dụng ý sâu xa, há để các ngươi tùy tiện phỉ báng?"

"Tuy nói là vậy, nhưng ta vẫn thấy bất bình thay cho Cổ sư đệ. Tư chất như thế, tâm tính nhường kia, điểm nào mà chẳng hơn Trang Vô Đạo gấp trăm lần? Vậy mà chỉ có thể làm đệ tử của Lục sư thúc, hai mươi năm sau mới có tư cách nhận chân truyền."

Ngô Hoán nghe những lời bàn tán xung quanh, chỉ cảm thấy khối uất hận kìm nén trong lồng ngực càng thêm dâng trào như muốn nổ tung. Hắn tiếp tục nốc từng ngụm rượu lớn, mong sao xua tan được cơn giận cùng oán khí trong lòng. Rượu có thể giải sầu, cũng có thể khiến tâm trí mụ mị đi. Có lẽ sau khi say mềm, hắn sẽ quên đi nỗi tủi nhục này, quên đi những ý niệm vinh nhục đã hằn sâu vào xương tủy, và cả sự phản bội kia nữa.

Trong lòng tự nhủ đừng bận tâm, nhưng khi nghe nhắc đến ba chữ "Kỳ Dương Phong", hắn vẫn không kìm được mà liếc nhìn về phía đài đá ở trung tâm giáo trường. Vừa trông thấy một bóng người trên đó, hai tay Ngô Hoán bất giác siết chặt, bóp nát cả bầu rượu!

"Nhắc tới Trang Vô Đạo, đêm đó Tiêu Nghiên bảo y thuật của hắn cũng thường thôi, chỉ là danh hão, rốt cuộc là thật hay giả?"

"Chuyện này thì không rõ, nhưng ta biết mấy hôm trước Ngô sư huynh quả thật từng cùng nàng ta và Vũ Văn Nguyên Châu đến Bán Nguyệt Lâu."

"Vậy là thật sao? Vũ Văn Nguyên Châu hiện giờ vẫn sống nhăn, rồng bay hổ nhảy, chẳng có chút gì khác thường. Một tháng qua, hắn liên tiếp thách đấu mười tám người, trong đó có tới mười sáu người là đệ tử Tuyên Linh Sơn nhất mạch ta! Ta ngược lại thà rằng Trang sư thúc chẩn đoán sai, để ma độc trong người tên kia cả đời không trừ được mới hả dạ."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑