Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 414. Mệnh Thế Thần Thông 414

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Y thuật của tiểu sư thúc là do chính miệng Chân nhân ngợi khen, hẳn sẽ không đến nỗi nào. Thế nhưng sư thúc dù sao tuổi đời còn trẻ, kiến giải về ma độc có phần non kém cũng là lẽ thường tình."

"Đủ rồi!"

Ngô Hoán thay một bầu rượu khác, hừ lạnh một tiếng: "Chư vị ở đây bàn tán chuyện thị phi của kẻ khác, chi bằng cùng nhau nghĩ kỹ xem phải làm sao để gỡ lại mặt mũi cho Tuyên Linh Sơn nhất mạch chúng ta!"

Hắn vốn có uy thế trong đám đệ tử Luyện Khí cảnh, lời vừa dứt, tiếng bàn tán xôn xao chung quanh liền lắng xuống.

Hồi lâu sau mới có kẻ cười khổ cất lời: "Còn có thể nghĩ ra diệu kế gì nữa đây? Mấy ngày nay đối phương không phải kẻ mạnh hơn chúng ta một bậc thì cũng là kẻ có công pháp khắc chế. Mấy vị chân truyền gánh vác trọng trách giữ gìn thanh danh cho các anh, ai nấy đều ít nhiều mang thương tích, bọn tôi lại càng bó tay chịu trói."

Ngô Hoán nghe vậy cũng lặng thinh. Quy củ của đại hội trên núi dẫu tương tự đạo thí, đều theo thể thức khiêu chiến trên lôi đài, song kể từ khi bị các ngọn núi và các nhánh còn lại liên kết nhắm vào, đệ tử Tuyên Linh Sơn hễ có gan dạ xông lên tranh đoạt thứ hạng ắt sẽ bị đệ tử các ngọn núi khác chung sức đè bẹp. Thông thường chỉ vừa thắng được một hai trận liền có kẻ khác nhảy ra thách đấu.

Kẻ đó hoặc là có thực lực hơn hẳn một bậc, hoặc là sở hữu công pháp khắc chế, bằng không cũng dùng mưu mẹo khác. Chưa đầy nửa tháng, những gương mặt ưu tú của Tuyên Linh Sơn nhất mạch gần như đều thảm bại. Ngô Hoán cũng chỉ còn biết ngồi đây mượn rượu tiêu sầu.

"Vì thế mới cần phải tìm cách! Mấy ngày sau cuối chính là cơ hội duy nhất. Ta không tin đám chân truyền của bọn họ có thể ém mình đến phút chót mà không tranh giành thứ hạng!"

Lời vừa dứt, Ngô Hoán bỗng khựng lại, ánh mắt bị cảnh tượng trên đài cao chính giữa thu hút.

Bên cạnh Chưởng giáo chân nhân đang ngồi ở vị trí trung tâm xuất hiện thêm một bóng hình mà hắn vô cùng quen thuộc. Nhìn từ xa, gương mặt người ấy trắng bệch, ánh mắt lại ngập tràn vẻ lo âu chưa từng thấy.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sư tôn Vân Linh Nguyệt của hắn mấy mươi năm nay nào đã từng thất thố đến vậy?

"Vậy là Dạ sư huynh nhất quyết không chịu ra tay cứu giúp?"

Bên cạnh bảo tọa của Chưởng giáo, giọng điệu Vân Linh Nguyệt khô khốc và cứng nhắc lạ thường, đến nỗi chính y cũng cảm thấy xa lạ.

"Ly Trần chủ sơn lúc này không thể nào điều thêm nhân lực. Hay là Dạ Quân Quyền ngươi đã không còn xem Tuyên Linh Sơn của ta là một nhánh của Ly Trần nữa rồi?"

"Vân sư đệ, ngươi nói quá lời rồi!"

Vị Chưởng giáo đương nhiệm của Ly Trần Tông là Dạ Quân Quyền năm nay đã hai trăm sáu mươi bảy tuổi, song dung mạo vẫn như một trang thiếu niên, gương mặt hồng hào đang cười khổ đáp: "Ngươi với ta đều rõ lúc này Tuyên Linh Sơn dẫu không có Tiết Pháp chân nhân trấn giữ cũng vẫn an toàn. Chỉ cần hai ba vị Kim Đan chủ trì, đám yêu tu trong Thiên Nam Lâm Hải đừng hòng phá vỡ nổi Nam Minh Đô Thiên Thần Lôi Liệt Hỏa Kỳ Môn trận, chẳng thể làm tổn hại một ngọn cỏ cành cây nào của Tuyên Linh Sơn. Vân sư đệ nói ta không còn xem Tuyên Linh Sơn là một nhánh của Ly Trần, lời này có ý gì? Lẽ nào cứ phải làm to chuyện sư đệ mới vừa lòng sao?"

Vân Linh Nguyệt nghiến răng, giọng điệu dịu đi đôi chút: "Không phải Tuyên Linh Sơn, mà là mấy mươi tên đệ tử bất tài của Tuyên Linh Sơn nhất mạch chúng ta lúc này có lẽ còn đang lặn lội trong Lâm Hải. Ta chỉ e lần này bọn chúng dữ nhiều lành ít."

"Vậy sao?"

Dạ Quân Quyền tỏ vẻ đã hiểu rồi khẽ lắc đầu: "Ta nhớ rõ trước kỳ đại hội trên núi đã thông báo cho toàn tông. Trong thời gian diễn ra đại hội, Tuần Sơn đường cần chuyên tâm nội kiểm, tạm thời không thể lo liệu việc bên ngoài. Tất cả đệ tử đều không được tiến vào Lâm Hải, nếu không sống chết tự gánh, tông môn hoàn toàn không chịu trách nhiệm. Thông cáo này ta đã ban ra ba lần liền, cớ sao Tuyên Linh Sơn vẫn có đệ tử dám coi thường lệnh cấm của tông môn đến vậy?"

"Lẽ nào sư huynh đang nghi ngờ Tuyên Linh Sơn của ta?"

Vân Linh Nguyệt cười khẩy một tiếng: "Lệnh cấm này của tông môn trong nhị sơn thất mạch có ngọn núi nào thực sự xem trọng đâu? Còn nhớ sáu mươi sáu năm trước, khi ấy là ai vì đệ tử bị mắc kẹt ở Thiên Nam Lâm Hải mà suốt đêm tìm đến Tuyên Linh Sơn ta cầu xin cứu viện? Sư huynh định qua cầu rút ván sao?"

Gò má Dạ Quân Quyền khẽ giật. Sáu mươi sáu năm trước y nhớ mang máng quả có chuyện như vậy, song khi đó nào có yêu tu nào kéo đến tấn công.

Trầm ngâm giây lát, Dạ Quân Quyền mới thở dài một hơi: "Vân sư đệ, không phải Dạ Quân Quyền ta không muốn giúp mà thực sự là lực bất tòng tâm. Trước mắt đại hội trên núi vẫn là trọng yếu hơn cả, chư tông các phái bao nhiêu người đều đang quan sát. Việc tranh giành thứ hạng ở cảnh giới Trúc Cơ không thể thiếu Kim Đan trấn giữ, lấy đâu ra người mà điều đi nữa?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑