Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Sân Vi thoạt đầu sững sờ, đến khi nhìn thấy Trang Vô Đạo, trong đôi mắt đẹp mới ánh lên niềm vui khôn tả.
"Là tiểu sư thúc?"
Vừa dứt lời, có lẽ vì tâm trí chợt buông lỏng, Sân Vi liền lịm đi bất tỉnh.
Giọng Mục Thiên Thiên vang lên, âm thanh rền vang khác thường: "Không xé xác bọn chúng, ta sẽ không mang họ Mục! Để xem các ngươi còn cười nổi nữa không!"
Chỉ tiếc những tán tu còn sót lại đều là kẻ thức thời. Khi lão già trạc sáu mươi tuổi kia mất mạng dưới tay Mục Thiên Thiên, chúng đã sớm nhận ra tình thế bất ổn.
Lại thấy đồng bọn lặng lẽ biến mất ba kẻ, chúng càng không còn lòng dạ nào ham chiến, cuống cuồng thi triển độn pháp tháo chạy tứ phía. Mục Thiên Thiên vung đôi Tử Kim Uyên Ương Đao truy đuổi nửa khắc nhưng không bắt được ai, đành hậm hực trở vào trong động.
"Kết quả vẫn là họ Mục!"
Trang Vô Đạo một tay dùng Tiểu Hoàn Dương Châm Pháp trừ độc cho Sân Vi, vừa cười vừa trêu: "Hay là ngươi thật sự định đổi họ? Lấy luôn đạo hiệu là Cô Đơn xem sao? Mai này thiên hạ gọi ngươi là Cô Đơn tiên tử, mỗi bận đến Lâm Hải lại khiến một vị sư huynh muội gặp họa, Ngô Hoán quả không nói sai về ngươi. Lần này nếu Sân Vi có mệnh hệ gì, kẻ nào đó thật sự sẽ thành cô độc lẻ bóng."
Mục Thiên Thiên lạnh lùng liếc Trang Vô Đạo một cái, lạ thay nàng không hề phản bác hay nổi giận, chỉ đăm đăm nhìn vết thương của Sân Vi với vẻ mặt u buồn xót xa.
Trang Vô Đạo thoáng chút ngạc nhiên, thầm nghĩ cô nàng này lẽ nào đã thật sự đổi tính.
"Sân Vi nói ngươi phát cuồng, muốn tìm đường chết. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu thực sự muốn chết, tìm một sợi dây thừng thắt cổ hay nuốt viên độc dược chẳng phải sạch gọn hơn sao? Cớ sao lại chạy đến nơi này nạp mạng cho yêu thú? Đến lúc đó, dẫu ngươi có xinh đẹp như hoa cũng chỉ là một đống xác thối mà thôi."
"Ta vốn không muốn sống."
Đôi mắt Mục Thiên Thiên u tối vô hồn, tử khí trĩu nặng, cất lời mà không có lấy một tia sinh lực.
"Ngươi thì biết gì? Trước mặt bao nhiêu người, ta thua hắn, thua một cách thảm hại, sống tiếp còn có ý nghĩa gì nữa?"
"Thua một lần thì muốn chết?"
Trang Vô Đạo cảm thấy khó hiểu, cũng may lúc này Sân Vi đã từ từ hồi tỉnh, thì thầm giải thích vào tai y: "Là vị sư đệ mà nàng thầm thương trộm nhớ, người mà nàng luôn hết mực săn sóc. Nào ngờ kẻ đó lại trở mặt phũ phàng, chẳng chút dung tình. Nếu thua bằng thực lực thì thôi đi, đằng này gã sư đệ kia biết chắc nàng không nỡ xuống tay nặng nên mới thắng được một chiêu."
Nói đoạn, Sân Vi lại buồn rầu bổ sung: "Mục sư tỷ gia nhập sư môn mười năm, đây là lần đầu tiên nàng có người trong lòng, vốn đã tính chuyện kết làm đạo lữ với kẻ phụ bạc ấy."
Mục Thiên Thiên thấy Sân Vi không sao thì vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn. Nàng liếc xéo Sân Vi một cái nhưng cũng không ngăn cản.
Trang Vô Đạo cười khẩy, định bụng buông lời chế giễu nhưng rồi lại giữ im lặng. Y thực sự không hiểu nổi vì sao Mục Thiên Thiên lại đòi sống đòi chết chỉ vì chuyện tình ái nhỏ nhặt. Chính vì không hiểu nên y cũng chẳng biết nói gì cho phải.
Mục Thiên Thiên sớm nhận ra vẻ giễu cợt trên mặt y, hừ lạnh một tiếng: "Có gì cứ nói thẳng, đừng ở đó bóng gió mỉa mai."
"Không có gì, chỉ là lòng có chút bâng khuâng."
Trang Vô Đạo cười khẽ, tiếp tục vận châm cho Sân Vi: "Chỉ là nhớ lại thuở còn ở Việt Thành, ta từng thấy có kẻ vì muốn sống sót mà không tiếc quỳ gối cầu xin, khúm núm chiều ý đối phương với bộ dạng thấp hèn, chỉ mong giữ lại cái mạng nhỏ. Vậy mà lại có kẻ xem thường mạng sống của mình, thật hết biết nói sao."
"Ngươi muốn nói gì?" Mục Thiên Thiên cau mày cười lạnh: "Khúm núm chiều ý đối thủ, bộ dạng thấp hèn ư? Lại có hạng người như thế sao? Nếu là ta, thà chết chứ không chịu nỗi nhục lớn đến vậy."
"Nhưng ta thì sẽ."
Trang Vô Đạo thản nhiên đáp: "Bởi ta cần phải sống, còn có việc trọng đại chờ ta hoàn thành, còn có người quan trọng cần ta trông nom. Chuyện của ngươi ta không tiện can dự, cũng chẳng biết khuyên giải ra sao. Có điều trước khi tìm đến cái chết, ngươi nên nghĩ kỹ lại xem liệu kẻ đó có đáng để ngươi phí hoài tính mạng này hay không."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑