Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Chất độc trong người Sân Vi đã bị Trang Vô Đạo dùng Tiểu Hoàn Dương Châm Pháp rút đi quá nửa. Số còn lại, giải độc đan của tông môn hoàn toàn có thể tiêu trừ.
Chỉ riêng vết thương nơi ngực nàng vẫn còn chút dư độc chưa gột sạch.
Trang Vô Đạo liếc nhìn, thầm kinh ngạc trước đôi gò bồng đảo đầy đặn của Sân Vi. Cảm thấy bản thân không tiện tiếp tục ra tay, y bèn ném hai bình thuốc cho Mục Huyên.
"Nàng là nữ tử, ta không tiện. Bình trắng là Thanh Tịnh Linh Lộ, dùng để tẩy rửa ma độc trên vết thương. Bình đỏ là Hóa Độc Hợp Huyết Tán, chuyên trị độc thương, dùng để bôi ngoài da."
Nói đoạn, Trang Vô Đạo bước ra ngoài động. Để tránh hiềm nghi, y cố ý đi xa đến trăm trượng, sau đó mới mang vẻ mặt chán chường nhìn về phía đông nam.
"Ban nãy Kiếm chủ có nghĩ đến mình không?"
"Không có, chỉ là nhất thời cảm khái mà thôi."
Trang Vô Đạo khẽ cười, thần sắc như không có chuyện gì, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa đôi chút bi thương.
Y còn nhớ rõ thuở ấy cùng Tần Phong, hai kẻ dọc đường chuyên rình mò móc túi, vì đói quá làm càn mà lén lút vượt ranh giới, chẳng may bị một đối thủ đương thời tóm được. Đúng lúc đó, y hay tin mẫu thân lâm bệnh nặng, tình thế nguy kịch.
Lúc ấy y quả thực đã khúm núm luồn cúi, quỳ xuống đất van xin kẻ kia tha mạng, chỉ thiếu điều nhận hắn làm cha mẹ. Sau cùng vẫn là Tần Phong phải nằm rạp xuống đất liếm gót giày đối phương, hai người mới có thể thoát nạn.
Vậy mà cuối cùng, y vẫn chỉ kịp nhìn mặt mẫu thân lần cuối.
Sau này y thường nghĩ đến bao nhiêu chữ giá như: giá như lúc ấy đừng ra ngoài, giá như có thể nhẫn nhịn một chút không lấn sang địa bàn của kẻ địch, giá như có thể về sớm một bước để chạy tiền mời danh y châm cứu, sắc thuốc phụng dưỡng lúc bà lâm bệnh. Liệu mẫu thân có sớm lìa bỏ cõi đời này đến vậy chăng?
Tiếc thay trên đời này xưa nay vốn chẳng có hai chữ giá như.
"Vân Nhi, ngươi có biết điều ta tâm đắc nhất khi đó là gì không?"
"Là sinh mạng quý giá ư?"
"Không phải, là vĩnh viễn không cho kẻ địch cơ hội lật ngược thế cờ! Tuyệt đối không được mềm lòng. Diệt cỏ phải diệt tận gốc, giết người phải thẳng tay! Chỉ tiếc là..."
Sau khi mẫu thân qua đời được một đêm, Trang Vô Đạo cùng Tần Phong liền tụ tập hơn mười tay chân, chặn giết kẻ địch kia trong một con hẻm nhỏ.
Y không hề làm nhục hắn, nhưng tên đối thủ này vĩnh viễn không còn thấy được ánh mặt trời ngày hôm sau nữa.
Chỉ tiếc rằng mẫu thân có lẽ đã nhìn thấu lòng dạ y, nên trước lúc lâm chung mới dặn dò những lời ấy.
"Liệt nhi, ta biết mấy năm nay lệ khí trong lòng ngươi ngày càng sâu, hành sự cũng thường không từ thủ đoạn. Nguyên do đều ở ta, ta không thể trách ngươi, cũng biết ngày sau không thể ước thúc ngươi được nữa. Nhưng Liệt nhi cần ghi nhớ, hai nhà Thẩm Trang chúng ta thế hệ đều làm việc thiện tích đức, lấy hai chữ Đức Tín truyền gia. Ta không cầu ngươi có thể làm rạng danh môn phong, chỉ cầu ngươi sau này nơi nào có thể khoan dung thì hãy khoan dung, hành sự đừng quá mức cực đoan, cũng chớ nên phẫn thế tật tục."
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, chợt nghe Vân Nhi tỏ vẻ không đồng tình: "Kiếm chủ, ngươi thật mâu thuẫn và cũng thật kỳ lạ, vừa nói lòng dạ phải sắt đá, ra tay phải độc địa, vậy mà bản thân lại chẳng thể làm được."
Trang Vô Đạo bỗng cười ha hả, nét bi thương trong mắt tan biến, thần thái lại trở nên ung dung tiêu sái.
※※※※
Mục Huyên giúp Sân Vi tẩy rửa ma độc trên vết thương mất hơn một canh giờ.
Khi Trang Vô Đạo quay lại sơn động, y thấy cả hai nữ tử đều đã thay y phục mới. Đó không phải loại linh y có khả năng bảo vệ thân thể mà chỉ là trang phục thường ngày.
Trông thì có vẻ gọn gàng sạch sẽ, Trang Vô Đạo bất giác thầm lắc đầu. Y phục cũ của hai người tuy rách nát nhưng ít nhiều vẫn còn sót lại chút khả năng tự vệ, còn thứ y phục vải thường này chỉ cần xé nhẹ là rách toạc.
Nơi đây là chốn Thiên Nam Lâm Hải sâu hàng vạn dặm, hung địa yêu thú đầy rẫy, thế mà họ vẫn còn câu nệ tiểu tiết đến vậy.
Tuy nhiên Trang Vô Đạo cũng chẳng buồn nói nhiều, ngược lại thấy rất tò mò về hướng chạy trốn của hai người. Cớ sao họ không chạy về phía Ly Trần Tông mà lại lệch về hướng đông?
"Chuyện này ngươi phải hỏi nàng!"
Mục Huyên tức tối liếc Sân Vi, giọng điệu yếu ớt: "Ta cản đường truy đuổi cho nàng, bảo nàng trốn trước. Rốt cuộc sau hai lần dùng Thiên Lý Di Quang Thuật, nàng lại chẳng đến điểm hẹn mà chạy tới nơi này, còn dẫn dụ cả đám người kia tới đây!"
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑