Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 439. Mệnh Thế Thần Thông 439

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tinh Hỏa Thần Điệp y có thể dùng liên tiếp ba lượt, hoặc dồn lại một lượt tung ra cả ba, đây mới là lượt thứ hai.

Song chỉ với sức mạnh của Thạch Minh Tinh Diễm thì vẫn còn kém xa mới đủ để đối phó "Thanh Đế Trường Sinh". Tay phải Trang Vô Đạo phình lớn, ngay khi một cây chùy gỗ khổng lồ bổ ngang trời tới, y cũng đột nhiên tung ra một chưởng hung hãn.

"Ngụy Vô Song, Đại Liệt Thạch!"

Chưởng này tung ra, Trang Vô Đạo không dám nương tay chút nào mà dốc toàn bộ sức lực, uy lực đạt tới hai trăm Tượng cuồng bạo xông tới.

Khi chùy chưởng chạm nhau, cây chùy gỗ trong nháy mắt bị chấn thành tro bụi. Ngay cả thiếu nữ kia dù thân mang Thanh Đế chi lực cũng chẳng kham nổi, mắt ánh lên vẻ kinh hoàng, cả người lướt lui hơn năm mươi trượng.

Trang Vô Đạo còn thê thảm hơn, thân thể quay cuồng kéo đứt toàn bộ dây leo hóa đá dưới chân, bị hất văng xa gần trăm trượng mới gượng đứng vững. Cũng may Ngưu Ma Bá Thể của y đã luyện tới tầng thứ hai, toàn thân tựa như thép ròng.

Lúc này ngoài gân cốt tê dại, hai cánh tay âm ỉ đau nhức thì y chẳng hề hấn gì. Nhờ đó, Trang Vô Đạo cũng thoát khỏi sự đeo bám của thiếu nữ. Thanh Đế Trường Sinh dẫu mạnh mẽ đến đâu cũng khó lòng làm gì được y.

Sau khi cả hai tách ra, đôi bên đều không hẹn mà cùng ngừng tay, không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.

Khoảnh khắc thiếu nữ bị đẩy lui, dây leo quấn quanh người nàng đều đứt lìa từng đoạn. Trang Vô Đạo không phải kẻ mù, ngược lại tu vi càng cao thì thị lực càng tinh tường, tất nhiên đã nhìn thấy rõ mồn một.

Thiếu nữ đỏ bừng mặt, vội lấy một chiếc pháp y từ không gian pháp khí khoác lên người. Đôi mắt tím nhạt của nàng thoáng vẻ e thẹn nhưng vẫn lạnh lùng nhìn xoáy vào Trang Vô Đạo.

Im lặng vài hơi thở, thiếu nữ dường như gạt đi vẻ ngượng ngùng, quay đầu hừ lạnh: "Ngươi vậy mà vẫn còn huyền thuật thần thông?"

Rõ ràng ánh mắt Trang Vô Đạo nhìn sang rất lạnh băng, chẳng vương chút tà niệm, thế mà nàng lại luôn cảm thấy ánh nhìn của thiếu niên này như muốn lột trần mình thêm lần nữa.

"May mắn còn giữ lại vài chiêu!"

Trang Vô Đạo thản nhiên đáp. Vẻ ngoài y bình thản nhưng thực ra da đầu thầm tê rần, đối với thiếu nữ này đã kiêng dè tột bậc. Lúc này y vẫn còn một chiêu Cầm Long Chấn Hổ và một lượt Tinh Hỏa Thần Điệp chưa dùng hết, nhưng đối phương ai biết còn giữ lá bài tẩy nào khác hay không?

Thiếu nữ dung nhan tuyệt mỹ, dáng hình tha thướt, đôi gò bồng đảo trắng nõn khiến người khác phải tim đập chân run. Thế nhưng trong mắt Trang Vô Đạo, y tuyệt đối không dám coi nàng như một nữ nhân tầm thường, lại càng chẳng nảy sinh mảy may ý nghĩ dung tục.

"Ý ngươi là vẫn còn sức?"

Thiếu nữ dường như đã hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, lạnh giọng hỏi: "Ngươi ngỡ mình đã nắm chắc phần thắng?"

"Không dám!"

Trang Vô Đạo lắc đầu, giọng vẫn bình thản: "Nhưng nếu cô nương đã sỉ nhục Tuyên Linh Sơn nhất mạch của ta, Trang Vô Đạo ta không thể lùi bước. Thực lực giữa ta và ngươi ngang nhau, thắng bại ra sao phải giao đấu mới tỏ."

Y vẫn không ra tay, lặng lẽ chờ đợi thời gian bảy hơi thở của "Thanh Đế Trường Sinh" qua đi. Thiếu nữ kia dường như cũng biết chỉ bằng đôi chùy gỗ thì khó lòng làm gì được Trang Vô Đạo vốn có tốc độ vượt trội, nên cũng không vội động thủ.

Trên người nàng hiện thêm một lớp Âm Giáp Thần Cương cùng vài linh thuật phụ trợ để phòng thân, giúp thân pháp thêm mau lẹ và gia tăng sức mạnh. Trang Vô Đạo cứ thế lặng nhìn không hề ngăn cản, cho đến khi thời gian bảy hơi thở đã hết.

Vân nhi bỗng lên tiếng nhắc nhở: "Tình hình không ổn, có người đến! Hẳn là tu sĩ Trúc Cơ."

Lòng Trang Vô Đạo chợt chùng xuống, định lao đi nhưng lại khựng lại. Thiếu nữ kia cũng chau mày, chưa vội ra tay.

Chỉ một thoáng sau, một nam tử tầm ba mươi tuổi, vận đạo bào đỏ thẫm xuyên rừng mà tới, xuất hiện cách đó vài trăm trượng. Người này ngũ quan đoan chính, dáng người cao lớn nhưng toát lên vẻ thanh thoát, mang lại cảm giác rất dễ chịu.

Trông thấy đám người tại đây, hắn nhướng mày rồi đưa mắt nhìn quanh với vẻ mặt đăm chiêu.

Cảnh tượng nơi này vô cùng ngổn ngang, ngoài tro tàn ra thì khắp nơi đều là mảnh vụn người đá cùng vô số dây leo đứt gãy.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑