Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 440. Mệnh Thế Thần Thông 440

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Mới rồi dù cách xa mấy chục dặm, ta vẫn nghe thấy tiếng non rung đất chuyển. Khi đó ta còn đang ngẫm, kẻ nào có thể bức được tiểu sư muội nhà ta liên tiếp vận dụng ba lượt Thanh Đế Trường Sinh, ắt hẳn chẳng phải hạng tầm thường."

Trong mắt nam tử này thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó dán mắt vào người Trang Vô Đạo, nhất là chiếc đạo bào y đang vận.

"Ngươi là đệ tử Ly Trần Tông, thuộc môn hạ nào của Tuyên Linh sơn?"

"Môn hạ Tiết Pháp chân nhân, Trang Vô Đạo bái kiến tiền bối."

Trang Vô Đạo khẽ thi lễ, trong lòng cũng đoán ra lai lịch của đôi nam nữ này, phần lớn là đến từ Xích Âm thành ở phía Tây Nam.

Tuy nhiên, khi đáp lời, ánh mắt y lại hướng về phía tay phải của nam tử, nơi đang nâng một khối gỗ cỡ nắm tay, màu đỏ rực như lửa, tựa hỏa ngọc thuần khiết không tỳ vết.

"Đây là Hỏa Ngô Tâm vạn năm, phải hơn một vạn hai ngàn năm, phẩm chất tuyệt hảo."

Tiếng Vân Nhi nhắc nhở, nhưng Trang Vô Đạo đã sớm nhận ra. Ngay sau đó, y lại chú ý thấy cánh tay trái của nam tử này trông hơi khô héo xanh xao, khác hẳn người thường, thậm chí còn thoang thoảng tử khí mục ruỗng.

"Đã là môn hạ của Tiết Pháp chân nhân, tại hạ không dám nhận hai chữ tiền bối. Ta tên Sư Mạn Chân, là đệ tử của Vũ chân nhân tại Xích Âm thành. Sư tôn cùng Tiết Pháp chân nhân vốn là bạn tâm giao, ngươi cứ gọi ta một tiếng sư huynh là được. Còn đây là Vũ Vân Cầm sư muội của ta."

Sư Mạn Chân vừa nói vừa tỏ vẻ khen ngợi: "Nghe tin Hoa Anh sư huynh gặp nạn, sư tôn vẫn hằng lo lắng cho Tiết Pháp chân nhân. Chẳng ngờ Tuyên Linh sơn đã có người kế thừa."

Trang Vô Đạo vốn dĩ da mặt dày, dẫu được khen ngợi như vậy cũng không thấy hổ thẹn, tất nhiên cũng chẳng lấy làm vui mừng. Giọng y vẫn thản nhiên: "Sư huynh quá khen, Vô Đạo không dám nhận."

"Xứng đáng, rất xứng đáng! Cứ nhìn cảnh tượng nơi này, rồi nhìn tiểu sư muội của ta, e rằng nàng không chỉ vận dụng Thanh Đế Trường Sinh ba lượt là xong đâu."

Sư Mạn Chân khoát tay, mắt lướt nhìn bốn phía: "Vũ sư muội tính tình xưa nay vốn kiêu ngạo, giữa đám tu sĩ đồng lứa khó tìm được đối thủ. Những năm gần đây, kẻ có tu vi kém nàng đến hai Trọng Lâu mà vẫn ép được nàng tung hết át chủ bài, cũng chỉ có mỗi Trang sư đệ ngươi. Chẳng phải ta khoác lác, Vũ sư muội của ta dẫu đặt giữa trăm vạn tu sĩ Luyện Khí cảnh khắp Thiên Nhất chư quốc, chắc chắn vẫn nằm trong năm hạng đầu, lại còn ghi danh trên Dĩnh Tài bảng, xếp thứ bốn trăm sáu mươi bảy."

Nghe đến đó, Trang Vô Đạo mới thực sự sững sờ. Y vừa mới giao đấu với một nhân vật trên Dĩnh Tài bảng sao?

Cùng một người xếp hạng thứ bốn trăm sáu mươi bảy đánh đến ngang tài ngang sức?

Nha đầu này tên là Vũ Vân Cầm? Là con gái của Vũ Húc Huyền, người được mệnh danh thiên hạ đệ thất tu vi, đệ tam thuật pháp?

Sư Mạn Chân lại cười nói: "Ta chẳng bận tâm hai vị vì lẽ gì mà xích mích. Ly Trần Tông cùng Xích Âm thành nhiều đời giao hảo, Tiết Pháp chân nhân và Vũ chân nhân cũng là bạn thâm giao. Vậy nên, dù hai vị có khúc mắc gì, cũng xin hãy bỏ qua cho nhau, đừng làm sứt mẻ hòa khí."

"Ta không quan tâm."

Vũ Vân Cầm chắp tay sau lưng, ánh mắt vẫn ngạo nghễ lạnh lùng, gương mặt lãnh đạm cất lời: "Nhưng còn tinh hạch Hoàng Liệt Điểu thì tính sao? Vật đó ta nhất quyết phải lấy, sư huynh có khuyên cũng bằng thừa, trừ phi bọn họ chịu nhường lại."

"Sư muội!"

Sư Mạn Chân nghe vậy liền cau mày, lộ vẻ khó xử, định nói lại thôi. Có điều hắn chẳng hề có ý ép buộc ba người Trang Vô Đạo, mà ngược lại đang lựa lời khuyên giải sư muội mình.

Trang Vô Đạo đã nhìn thấu đôi phần, ung dung lên tiếng: "Vũ sư muội thực lòng chỉ để tâm đến tinh hạch Hoàng Liệt Điểu này, phải không?"

Thấy Vũ Vân Cầm gật đầu, còn Sư Mạn Chân thì trầm ngâm suy tư, Trang Vô Đạo bèn nói tiếp: "Vậy thì chuyện này dễ thôi, hai vị chỉ cần đưa ra vật phẩm có giá trị tương đương để trao đổi là được. Dẫu sao, con Hoàng Liệt Điểu này chết dưới tay Mục Huyên sư điệt, mà chốn này suy cho cùng vẫn là Thiên Nam Lâm Hải."

Lời này ngụ ý rằng, Xích Âm thành dù là đồng minh của Ly Trần Tông, nhưng Thiên Nam Lâm Hải vẫn là lãnh địa của Ly Trần Tông. Hai người là ngoại nhân, không có đệ tử bản tông dẫn lối mà tự ý đặt chân đến đây, vốn đã phạm vào môn quy.

"Cách này hay lắm!"

Sư Mạn Chân mặt mày rạng rỡ, chẳng đợi Vũ Vân Cầm lên tiếng đã vội vàng chấp thuận. Hắn lấy ra một vật ném về phía Trang Vô Đạo.

"Pháp khí này do sư tôn ta tự tay luyện chế lúc nhàn rỗi. Tuy chỉ là món đồ chơi, song nó cũng đạt tới mười tám Trọng Pháp Cấm, chất liệu thượng đẳng, tiềm năng vô hạn, là một tuyệt phẩm hiếm có, chắc chắn đủ để đổi lấy tinh hạch Hoàng Liệt Điểu nhị giai này."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑