Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 442. Mệnh Thế Thần Thông 442

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Mấy năm trở lại đây, kẻ có thể khiến sư muội nàng cúi đầu nhận lỗi chỉ có duy nhất Trang sư đệ.

Nụ cười của Sư Mạn Chân ẩn chứa ý tứ sâu xa: "Sư muội xưa nay vốn chẳng để ai vào mắt, người có thể khiến nàng phải nhìn bằng con mắt khác, mấy năm qua ngoại trừ sư tôn cùng số ít người ra, thì chỉ có một mình Trang sư đệ mà thôi."

"Sư huynh nói đủ chưa!"

Vũ Vân Cầm nhíu hàng lông mày lá liễu, bất mãn cất lời: "Ta chỉ cảm thấy thực lực của ngươi không tệ, là một đối thủ xứng tầm mà thôi. Mai này nếu có dịp, ta chẳng ngại cùng ngươi so tài một phen, đối với ta ắt hẳn sẽ rất hữu ích. Chỉ là lần này ta chuẩn bị chưa chu toàn, lần tới ngươi phải coi chừng đấy."

Trang Vô Đạo hoàn toàn chẳng để tâm, y trầm ngâm suy tư nhìn cánh tay trái của Sư Mạn Chân rồi ngập ngừng hỏi: "Sư huynh trước kia từng trúng phải luồng chưởng lực của Hủ Cốt Phệ Tâm Chưởng đúng không?"

Hủ Cốt Phệ Tâm Chưởng cũng là một môn công pháp được xếp vào hàng Thánh Linh nhị phẩm giống như Ngưu Ma Nguyên Bá Thể. Nhưng đây lại là một loại ma công, cần phải tu luyện ở những nơi tử khí ngút trời, oán khí dày đặc. Khi tu luyện, người học tựa như rơi xuống hầm băng, toàn thân rữa nát, mỗi ngày đều phải dùng máu tươi của người có dương khí thịnh hoặc máu yêu thú đực từ nhị giai trở lên để tẩm luyện.

Dù quá trình tu luyện đau đớn khôn tả, nhưng tiến triển lại vô cùng mau lẹ. Một người sở hữu linh căn tam phẩm thường chỉ cần mười năm là có thể bước vào Luyện Khí cảnh.

Chỉ hiềm nỗi công pháp này cực kỳ khó kiếm, các tông phái chính đạo trong thiên hạ luôn ra sức truy lùng và tiêu hủy những pháp môn ma đạo còn lưu truyền. Hơn nữa, Hủ Cốt Thi Sát lại càng hiếm thấy, thông thường chỉ có thể tìm được ở những cổ chiến trường tích tụ hơn mười vạn tử thi suốt vạn năm trở lên.

Tuy nhiên một khi luyện thành, uy lực của nó vô cùng lớn, hai bàn tay rực cháy sát diễm, ẩn chứa chưởng lực Hủ Cốt Phệ Tâm độc địa. Kẻ trúng chưởng cho dù công phu cao cường, tâm mạch không bị tổn thương tức thời, chưa đến mức toàn thân rữa nát mà chết ngay tại trận, thì sau đó cũng bị chưởng lực bám riết không buông, khiến xương cốt huyết nhục dần dần mục ruỗng.

Nếu nói Đại Suất Bi Thủ của Trang Vô Đạo thiên về bá đạo, thì Hủ Cốt Phệ Tâm Chưởng này lại cực kỳ âm độc.

"Ừm?"

Sư Mạn Chân thoáng kinh ngạc, vẻ mặt nghiêm lại rồi gật đầu: "Không ngờ Trang sư đệ còn am tường y lý. Bảy năm trước ta quả thật từng trúng Hủ Cốt Phệ Tâm Chưởng. Vì khi đó đang ở tận phương Bắc xa xôi, không kịp thời cứu chữa nên chưởng lực đã thấm sâu vào chân nguyên, quyện lại khó lòng phân tách, không còn cách nào chữa trị dứt điểm. Cũng may mỗi năm đều có các vị tu sĩ Kim Đan trong môn giúp ta thanh lọc kinh mạch, trong vòng ba mươi đến năm mươi năm tới chắc không đáng lo ngại."

Vũ Vân Cầm lặng thinh không nói, ánh mắt nghi hoặc nhìn Trang Vô Đạo từ đầu đến chân. Nàng không hiểu vì sao y đột nhiên nhắc tới chuyện này, rốt cuộc là có ý đồ gì.

"Quả thật trong vòng ba mươi đến năm mươi năm không có gì đáng ngại ư? Ta e là chưa chắc. Nếu không mau chóng trị liệu, chỉ sợ thọ mệnh của sư huynh không kéo dài quá bảy năm nữa. Tình hình thực sự thế nào, sư huynh ắt tự mình biết rõ."

Thấy sắc mặt Sư Mạn Chân biến đổi, Vũ Vân Cầm cũng thất sắc, ánh mắt Trang Vô Đạo lại chuyển về phía tay phải của hắn: "Ta có cách giúp sư huynh chữa trị dứt điểm chưởng lực trong vòng nửa năm, chẳng qua cần dùng Vạn Niên Hỏa Ngô Mộc Tâm này để đánh đổi. Vật này quả thật có chút tác dụng với ta."

Mấy lời sau, Trang Vô Đạo nói hết sức cẩn trọng. Y không muốn hai người này cho rằng mình đang ép buộc, lợi dụng lúc người gặp khó khăn để trục lợi hay nói năng hàm hồ. Thực tế, khối Vạn Niên Hỏa Ngô Mộc Tâm này đối với y vô cùng thiết yếu.

"Ngươi chữa được?"

Sư Mạn Chân càng thêm kinh ngạc, hắn phì cười lắc đầu: "Sư đệ đừng nói đùa, vì chưởng lực trên người mà ta đã từng mời danh y bốn phương. Ngay cả sư tôn cũng từng mời bốn vị tiền bối Kim Đan cảnh tinh thông đan dược chi thuật, nhưng cuối cùng các vị ấy cũng đành bó tay. Dù là Tuyệt Hiên của Ly Trần Tông cũng nói không có cách nào, chỉ có thể trì hoãn."

Trang Vô Đạo thầm thở dài, y biết vị này chẳng dễ gì tin lời mình, nhưng y quyết phải có được khối Vạn Niên Hỏa Ngô Mộc Tâm kia.

"Tuyệt Hiên sư bá có thể trừ bỏ chưởng lực cho ngươi hay không thì ta không biết, chuyện đó cũng chẳng can hệ gì tới ta. Người là người, ta là ta. Nếu ngươi chấp thuận, ta sẽ lập tức ra tay trừ bỏ một phần chưởng lực cho ngươi xem. Trang mỗ có bản lĩnh đó hay không, đến lúc đó ắt sẽ rõ. Dĩ nhiên, nếu sư huynh không tin thì chuyện này xem như chưa từng nhắc tới."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑