Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Sư Mạn Chân vốn chẳng để tâm, thấy Trang Vô Đạo khẳng khái như vậy thì không khỏi kinh ngạc, ánh mắt khẽ động. Tuy nhiên, trong lòng hắn vẫn còn đôi chút ngờ vực, đưa mắt đánh giá y một lượt từ đầu đến chân.
"Trang sư đệ không cần bắt mạch mà vẫn nhận ra ta trúng phải Hủ Cốt Phệ Tâm chưởng lực, xem ra y thuật cũng có nền tảng. Chỉ là không rõ sư đệ thụ giáo từ vị đại năng nào?"
Trang Vô Đạo chỉ mỉm cười không đáp, cũng chẳng mấy bận tâm đến lời dò xét kia. Tin hay không tùy tâm, đâu phải y nói thêm vài câu là có thể xoay chuyển được gì.
Y vốn không trông mong Sư Mạn Chân sẽ đặt trọn niềm tin vào một kẻ mới gặp lần đầu. Hôm nay coi như gieo một mầm duyên, chờ vài năm nữa khi tính mạng người này như ngọn đèn trước gió, dẫu là cọng rơm cứu mạng cuối cùng, hắn cũng sẽ cố mà níu lấy. Khi ấy, y thuật của y đã không còn vô danh như lúc này.
Mục Huyên đứng bên cạnh bất ngờ xen lời: "Y thuật của Trang sư đệ là do tự mình lĩnh hội, không có sư phụ chỉ dạy, nhưng từng được chính Tiết Pháp chân nhân ngợi khen."
Sư Mạn Chân nhíu mày, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc. Vừa nghe đến hai chữ "tự học", chút hứng thú ít ỏi trong hắn đã bay biến sạch, nhưng mấy chữ "được Tiết Pháp chân nhân ngợi khen" lại khiến giá trị của Trang Vô Đạo trong mắt hắn hoàn toàn thay đổi. Được một vị Nguyên Thần chân nhân khen ngợi, ắt hẳn phải có thực tài.
Trong lúc hắn còn đang lưỡng lự, Vũ Vân Cầm đã cất tiếng: "Sư huynh, cứ thử một phen xem sao! Chẳng phải y đã nói rồi đó thôi, có trị được chưởng lực của huynh hay không, lát nữa sẽ rõ. Nếu y thực sự có tài năng ấy thì tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Còn nếu chỉ là hạng ba hoa khoác lác, lúc đó muội và huynh sẽ tính sổ với y sau!"
Sư Mạn Chân dao động, nhưng nhìn khối gỗ tựa hỏa ngọc trong tay lại có vẻ khó xử: "Nhưng còn sư tôn thì sao? Khối Vạn Niên Hỏa Ngô Mộc Tâm này tuy là bảo vật hành mộc hiếm có, song hỏa linh khí lại vô cùng đậm đặc, đối với bệnh tình của sư tôn chắc chắn sẽ có công hiệu."
"Sư huynh nói năng hồ đồ gì vậy? Giờ phút này tính mạng của huynh mới là quan trọng nhất. Khối bảo vật này dẫu mang về cũng chỉ giúp phụ thân giảm bớt hàn độc, chứ đâu thể chữa tận gốc. Nếu dùng nó đổi lấy một mạng của huynh, há chẳng phải lợi hơn gấp bội sao? Một khối Mộc Tâm cỏn con sao sánh được với thương thế của huynh chứ? Phụ thân mà biết huynh cố chấp như vậy nhất định sẽ quở trách một trận!"
Vũ Vân Cầm giáo huấn Sư Mạn Chân xong liền xoay người, quắc mắt nhìn Trang Vô Đạo, giọng lạnh băng: "Ta không cầu thương thế của sư huynh sẽ thực sự thuyên giảm, nhưng nếu chưởng lực kia biến chứng xấu đi, hậu quả thế nào ngươi tự hiểu lấy."
Trang Vô Đạo đưa mắt nhìn vị nữ tử này, hóa ra tính nết của nàng ta cũng có điểm đáng trân trọng. Y vốn không định đoan chắc điều gì, song lúc này vẫn gật đầu: "Trang mỗ tuyệt đối không khiến hai vị thất vọng. Cách chữa của ta dẫu không thể trị dứt điểm ngay lập tức, cũng tuyệt đối không làm thương thế thêm trầm trọng. Chậm nhất là nửa canh giờ, kết quả sẽ rõ ràng."
"Vậy làm phiền sư đệ rồi!"
Sư Mạn Chân đắn đo hồi lâu, cuối cùng hít một hơi dài, làm lễ với Trang Vô Đạo: "Khi nãy sư muội ta nhất thời nóng nảy, mong sư đệ đừng bận lòng. Sư đệ ra tay cứu giúp, bất luận kết quả ra sao, Sư mỗ đều vô cùng cảm kích. Chỉ không rõ sư đệ định bắt đầu lúc nào? Có cần theo sư đệ trở về Tuyên Linh Sơn không? Giữa chốn rừng sâu này e là có chút bất tiện. Thông thường thầy thuốc dùng dược hay châm cứu đều cần nơi yên tĩnh, linh khí dồi dào."
"Không cần, ngay tại đây là được, chỉ mất khoảng một khắc đồng hồ mà thôi."
Trang Vô Đạo đảo mắt nhìn quanh rồi tiếp lời: "Nơi này cảnh vật rất hợp ý ta, lại có sẵn thứ ta cần, lân cận cũng không có yêu thú. Xin sư huynh cởi bỏ ngoại bào và trung y để ta thi châm giải độc. Còn về ba vị, cảnh tượng kế tiếp e là có chút không tiện, các vị có đứng lại quan sát hay không tùy ý, chỉ phiền hộ pháp cho chúng ta một lát."
Mục Huyên dường như không để tâm đến lời Trang Vô Đạo, vẫn chăm chú nhìn với vẻ tò mò. Còn Sân Vi thì gương mặt đã đỏ ửng, miệng lí nhí "Ta đi bày trận" rồi vội vã bước ra xa.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑