Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 1. Mệnh Đề Âm Hồn

Chương sau

Năm 1989, đó là một thời kỳ thời tiết thất thường. Mẹ trên đường vội vã đến bệnh viện lại đi lạc, giữa đêm hôm khuya khoắt đã sinh ra tôi ngay tại bãi tha ma.

Người đời thường bảo, kẻ sinh ra mang cái mạng hèn mọn như chó bãi rác, về sau ắt sẽ hóa rồng hóa hổ.

Thế nhưng sau khi chào đời, tôi lại liên tục ốm đau bệnh tật một cách khó hiểu. Ngay cả những bệnh viện lớn cũng đành bó tay. Giấy báo bệnh nguy kịch nhiều đến mức tôi có thể xếp lại, đóng thành vở bài tập.

Để giữ lại mạng sống cho tôi, mẹ đã đi lạy lục khắp nơi, thử đủ mọi phương thuốc dân gian, mẹo vặt, mãi mới tìm được một thầy phong thủy biết bấm đốt ngón tay.

Thầy phán rằng, ngay từ trước khi chào đời, tôi đã bị kẻ khác rắp tâm tính kế hãm hại. Năm âm, tháng âm, giờ âm, đất âm, lại thêm lệ quỷ đỡ đẻ, bẩm sinh âm khí mù mịt, dễ bề chiêu gọi tà ma. Thầy còn bảo cái mạng này gọi là Âm thi quỷ mệnh, hoàn toàn vô phương cứu chữa. Dẫu có dốc cạn mọi cách thì tôi cũng tuyệt đối không sống qua nổi bảy tuổi. Chết đi rồi, kẻ mang tâm thuật bất chính kia sẽ nuôi dưỡng tôi thành Huyết y tiểu quỷ, sai khiến đi hại người.

Mẹ nghe xong thì chết lặng. Nghĩ đến cảnh đứa con dứt ruột đẻ ra sau khi chết lại biến thành ác quỷ đi hại người, bà uất nghẹn, toàn thân run rẩy sởn gai ốc, vội vàng dập đầu van xin ông thầy cứu mạng. Gã thầy bói kia vốn còn chút lòng trắc ẩn, nhưng vừa bấm đốt ngón tay tính toán xong bèn vội vã xách tay nải cắm cổ bỏ chạy như ma đuổi.

Mẹ khóc đến mức ngất lịm đi không biết bao nhiêu lần. Hồi lâu sau, bà mới chợt nhớ đến bà ngoại - người mang bản lĩnh xua đuổi tà ma, trừ bệnh vãn tật.

Bà ngoại từng là một thần bà tiếng tăm lẫy lừng. Năm xưa, khi phong trào Cách mạng Văn hóa nổ ra nhằm càn quét mọi thế lực ngưu quỷ xà thần, để tránh né làn sóng đấu tố, bà đã trốn biệt vào chốn rừng thiêng nước độc, bặt vô âm tín.

Tính mẹ vốn quật cường. Chẳng chút chần chừ, bà bế thốc đứa con đang thoi thóp trên tay, lần theo con đường mòn năm xưa bà ngoại từng đi để tiến vào rừng sâu núi thẳm. Suốt ba ngày ba đêm nếm đủ mọi đắng cay khổ cực, may mắn thay trời cao có mắt, mãi mới tìm được nơi bà ngoại nương thân.

Bà ngoại đón lấy đứa cháu trai từ tay mẹ, mừng rỡ đến mức nước mắt tuôn rơi lã chã. Thế nhưng ngay sau đó, vừa bấm đốt ngón tay tính toán, bà lập tức dậm chân chửi ầm lên:

“Thằng súc sinh khốn khiếp phương nào, dám hại mạng đứa cháu ngoại bảo bối của ta!”

Mẹ còn tưởng bà ngoại đang chửi mình, sợ hãi đến mức ngã bệt xuống đất, bật khóc nức nở uất nghẹn. Dĩ nhiên, đó chỉ là lời mẹ kể lại sau này. Với tính cách trầm ổn thường ngày của bà ngoại, sự thật có đúng như vậy hay không thì chẳng ai kiểm chứng được. Thế nhưng, mỗi lần nghe mẹ thêm mắm dặm muối kể chuyện, trong lòng tôi lại dâng lên một sự sùng bái mãnh liệt dành cho người bà uy dũng năm xưa. Có lẽ, đó cũng chính là lý do khiến tôi luôn thích gần gũi với bà ngoại.

Biết rõ tôi đã bị kẻ gian hạ ác chú, bà ngoại lập tức lập đàn làm phép. Dẫu vậy, mục đích của việc này chẳng phải để xua đuổi tà ma hay chữa bệnh, mà là bà đã “tự ý quyết định” cưới cho tôi một cô dâu nuôi từ bé.

Mặc kệ phương pháp của bà ngoại đúng hay sai, kể từ đó tôi quả thực không còn ốm đau bệnh tật gì nữa, trôi qua những tháng ngày sống yên ổn.

Chắc hẳn nhiều người sẽ mắng tôi không biết điều, cớ sao lại dùng cụm từ “tự ý quyết định” vô ơn như thế. Phải biết rằng giữa thời buổi này, đàn ông ba bốn chục tuổi đầu còn chưa từng nắm tay con gái nhan nhản ra đấy. Thằng oắt con nhà cậu lông cánh còn chưa mọc chỉnh tề đã có sẵn vợ rước tận cửa, còn tư cách gì mà đòi oán thán?

Thực ra tôi cũng có nỗi cay đắng dằn vặt riêng. Người cô dâu nuôi từ bé này hoàn toàn khác biệt so với những gì mọi người mường tượng. Chẳng phải vì cô ấy xấu xí, cũng chẳng phải do thân tàn ma dại già nua cằn cỗi, mà nguyên nhân sâu xa là suốt ngần ấy năm trời... tôi căn bản chưa từng nhìn thấy diện mạo của cô ấy!

Thế nhưng bà ngoại lại bảo: Cô ấy vẫn luôn ở ngay bên cạnh tôi.

Mãi về sau, khi nhà hàng xóm lắp ăng-ten chảo, bắt được tín hiệu của vài ba đài truyền hình, nhờ xem nhiều phim cổ trang nên tôi mới dần hiểu rõ cái danh phận cô dâu nuôi từ bé rốt cuộc là như thế nào.

Cô dâu nuôi từ bé vốn là hệ quả của một cuộc hôn nhân sắp đặt đầy méo mó thời phong kiến. Những gia đình bần nông không nuôi nổi con gái đành ngậm đắng nuốt cay bán đi cho những gia đình phú hộ để làm vợ những đứa trẻ vắt mũi chưa sạch. Khoảng cách tuổi tác thường rất lớn, thân phận vừa như vợ lại vừa như chị gái. Tuy vậy, những đứa trẻ được cưới cô dâu nuôi từ bé thường sẽ được chăm sóc cực kỳ chu đáo.

Nhưng vị cô dâu nuôi từ bé mà tôi cưới lại tàng hình, chuyện này quả thật quá sức tà môn!

Một thằng nhóc mới bảy tám tuổi đầu như tôi lúc bấy giờ đã mơ hồ cảm thấy: Nếu bản thân thực sự có một tức phụ tỷ tỷ, thì dù thế nào đi chăng nữa, bà cũng phải cho cháu được nhìn thấy mặt mũi chứ?

Thế là tôi bèn bám riết lấy bà ngoại, gặng hỏi đủ thứ chuyện xoay quanh vị tức phụ tỷ tỷ vô hình kia. Ngặt nỗi, bà ngoại chẳng bao giờ chịu trả lời thẳng, chỉ hướng ánh mắt về khoảng không vắng lặng bên cạnh tôi mà mỉm cười dịu dàng, khiến người ta hoàn toàn không thể mò ra manh mối.

Chương sau