Chính vì uất ức chuyện trượt ngã sứt đầu mẻ trán mà chẳng có ai thèm đỡ dậy, có lần tôi đã ấm ức cằn nhằn với bà:
“Bà ngoại, bà cứ bảo cháu có cô dâu nuôi từ bé, là người vợ cháu cưới hỏi đàng hoàng, thế nhưng thực tế cháu còn chưa từng được nhìn thấy một lần. Cháu ngã sấp mặt xuống đất cũng chẳng có ai đỡ. Rõ ràng chỉ là cái danh bù nhìn! Sau này nếu cháu tìm được người mình thích, cháu nhất định sẽ cưới người đó làm vợ thật sự!”
Tôi vẫn nhớ như in, sắc mặt bà ngoại khi đó bỗng dưng biến đổi trầm trọng. Bà vội vàng quát tôi không được ăn nói xằng bậy, còn dặn dò thêm rằng sau này dẫu có gặp được người mình yêu thương đi chăng nữa, tôi cũng chỉ được phép nạp thiếp, tuyệt đối không được rước về làm vợ chính thức.
Bản tính bướng bỉnh trỗi dậy, tất nhiên tôi làm sao cam lòng chịu đựng điều đó:
“Chỉ được nạp thiếp chứ không được cưới làm vợ, vậy thử hỏi trên đời này có cô gái nhà đàng hoàng nào lại tình nguyện làm thiếp cơ chứ?”
Bà ngoại vốn luôn hiền từ điềm tĩnh, thấy tôi cứng đầu cãi lại bèn lập tức dọa cho tôi một phen sững sờ.
Ngay sau đó tôi đã lập tức nếm mùi đau khổ. Chẳng hiểu từ đâu, từng trận âm phong buốt lạnh như cắt da cắt thịt đột ngột rít gào thổi thốc về phía tôi. Giờ phút này nhớ lại, quả thật ngày hôm ấy tôi suýt chút nữa đã bị dọa đến hồn xiêu phách lạc, chỉ biết co giò bỏ chạy đến ôm rịt lấy bà ngoại.
Mãi đến khi bà ngoại bắt tôi phải thốt lên câu “Tôi chỉ đùa thôi”, cái cảm giác lạnh lẽo u ám rợn người ấy mới chịu tan biến.
Vậy nên kể từ ngày định mệnh đó, tôi bắt đầu nhận thức rõ ràng được rằng, sát ngay bên cạnh mình thực sự đang tồn tại một “thứ” mà mắt thường không thể nhìn thấy. Sự chấn động tâm lý nặng nề ấy đã dằn vặt tôi, khiến tôi trằn trọc mất ngủ suốt bao nhiêu đêm ròng rã.
Về phần lần đầu tiên thực sự nhìn thấy cô ấy, trong ký ức của tôi, có lẽ đó là vào năm tôi mười hai tuổi, ngay lúc mới lên thị trấn nhập học.
Cái nóng rực lửa của mùa hè phương Nam bao trùm lấy không gian. Khu thị trấn nhỏ bé ngột ngạt chẳng khác nào một cái lồng hấp. Đám nhóc học sinh chúng tôi sau mỗi buổi tan trường thường thích lén lút rủ nhau ra mấy con sông, con suối quanh vùng để tắm mát.
Ngày hôm ấy, Trương Nhất Đản và tôi, tụ tập thêm sáu bảy đứa trẻ lớp bên cạnh, nghe theo lời xúi giục của một cậu nhóc tên là Hoàng Đông để ra con sông nhỏ gần nhà cậu ta thi bơi.
Trương Nhất Đản cũng giống hệt tôi, đều là những đứa trẻ xuất thân từ Tiểu Nghĩa Thôn - nơi bà ngoại đang sinh sống. Tên khai sinh của cậu ta vốn là Trương Nguyên Nghĩa. Thuở nhỏ vì tính nết bựa bựa, lại rất khoái tồng ngồng cởi truồng chạy khắp xóm, đám bạn nối khố phát hiện một bên “trứng” của cậu ta to bất thường, che khuất cả bên còn lại nên mới đặt luôn biệt danh là Trương Nhất Đản tức là một trứng. Dẫu vậy, cậu ta chẳng những không hề cảm thấy xấu hổ mà còn tỏ ra vô cùng tự hào với cái tên ấy.
Bản tính ngốc nghếch vô tư lự cũng mang lại không ít lợi ích, giúp Trương Nhất Đản kết giao được với rất nhiều bạn bè cùng khối.
Trái ngược hoàn toàn với cậu ta, tôi kế thừa trọn vẹn sự bướng bỉnh khó thuần từ mẹ. Dẫu vậy, nhờ được bà ngoại cưu mang nuôi nấng và uốn nắn, phong thái làm việc của tôi đã phai nhạt đi phần nào sự bốc đồng, thay vào đó là sự điềm tĩnh, không kiêu không vội. Chính vì sự già dặn trước tuổi ấy, tôi và đám bạn bè đồng trang lứa gần như chẳng có lấy một tiếng nói chung.
Thế nhưng Trương Nhất Đản lại cực kỳ lanh lợi. Sống cạnh nhau từ thuở cởi truồng tắm mưa, tai nghe mắt thấy đủ điều kỳ dị, cậu ta thừa hiểu bản thân tôi nổi tiếng là một kẻ mang số mệnh tà môn, gặp phải tai ương hiểm nghèo đến mấy rồi cũng phùng hung hóa cát. Do đó, cậu ta cứ bám dính lấy tôi không buông. Mấy chuyện đi bơi lội phá làng phá xóm thế này, hiển nhiên cậu ta tuyệt đối không thể bỏ tôi ở lại.
Băng qua khu vườn cây ăn quả rậm rạp um tùm, đám trẻ ranh chúng tôi đã đặt chân đến bờ con sông nhỏ nằm cách nhà Hoàng Đông không xa.
Dòng suối này vốn là một nhánh tẻ bắt nguồn từ phía Việt Nam chảy sang. Mặt nước tĩnh lặng êm đềm nhưng dòng chảy lại cực kỳ rộng lớn và thâm sâu cùng cốc. Thế nhưng chừng đó sự hiểm nguy cũng chẳng đủ sức làm khó lũ rái cá bơi lội giỏi giang như chúng tôi.
Vừa mới đến nơi, cả đám đã nhanh nhẹn lột sạch sành sanh quần áo trên người.
Tôi cũng lụi cụi cởi đồ chuẩn bị lội xuống sông. Thế nhưng quần áo mới cởi được một nửa, một luồng âm phong lạnh toát bất chợt thốc thẳng vào gáy khiến tôi rùng mình run rẩy.
Kể từ khi biết nhận thức đến nay, những hiện tượng kỳ quái thế này hiếm khi xuất hiện. Nhưng mỗi khi có biến, toàn thân tôi lại vô thức dựng đứng gai ốc, thần kinh căng như dây đàn để đề phòng nguy hiểm.
Đưa mắt nhìn thấy hai ba đứa nhóc đã nhảy ùm xuống nước, hò hét nô đùa cực kỳ sảng khoái giữa dòng sông phẳng lặng, dưới cái nắng hầm hập cháy da cháy thịt thế này, dẫu cho tính tình tôi có điềm đạm đến mấy cũng đành phải sinh lòng bực bội nóng nảy.
Trương Nhất Đản lúc này đã trần truồng không mảnh vải che thân. Cậu ta lôi kéo tay tôi, hối thúc:
“Anh Thiên, tụi mình cũng xuống đi!”