Ấy vậy mà ngay lúc bước đến giữa cầu, Trương Khai Phú bỗng cười khẩy một tiếng. Gã quay sang nhìn tôi chằm chằm: “Hắc, thế mà mày dám sủa là người trong thôn chết sạch cả rồi. Mẹ kiếp, lẽ nào mày bị điếc không nghe thấy gì sao!”

Ánh mắt tôi nhìn Trương Khai Phú lúc này chẳng khác nào đang nhìn một cái thi thể. Trong lòng tôi lặng lẽ thở dài một hơi: Mình biết ngay mà, thứ đó đến rồi.

Đội trưởng Hoắc khẽ nhíu mày, dường như ông ta cũng đã lờ mờ nhận ra có điểm chẳng lành.

Tôi lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo Đội trưởng Hoắc: “Nếu không muốn chết, thì tuyệt đối đừng nhìn xuống gầm cầu.”

Dẫu sao thì viên cảnh sát hình sự này trước đó cũng đã từng ra mặt ngăn cản tên cảnh sát hỗ trợ kia giở thói côn đồ với tôi.

Đội trưởng Hoắc khẽ ngẩn người, ông ta nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, tựa hồ như muốn đào bới ra một tia manh mối nào đó từ sâu trong ánh mắt tôi.

“Ngàn đóa hoa, vạn đóa hoa, bay bay bay, lả tả rơi… đắp lại đắp, đắp người tuyết, chẳng sợ lạnh, chẳng sợ rét...”

Trương Khai Phú hống hách nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống mặt đất: “Tự mày vểnh tai lên mà nghe đi, cả một đám trẻ con đang nô đùa ở dưới đó kìa!”

Tôi trơ mắt nhìn bãi nước bọt đục ngầu kia làm dấy lên từng đợt chấn động, khuấy đảo âm khí lan tràn ra khắp bốn phía. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi biết tỏng Trương Khai Phú đã triệt để xong đời rồi.

Nước bọt của con người vốn mang tác dụng xua đuổi tà ma. Những bậc cao nhân đắc đạo chỉ cần ngưng tụ dương khí, nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ sức khiến lũ quỷ hồn bỏng rát.

Trương Khai Phú dẫu chẳng phải cao nhân gì cho cam, nhưng bãi nước bọt của gã vẫn thành công đánh thức bản tính hung hãn của những “thứ” ẩn nấp bên dưới. Sau khi lớp âm khí trên bề mặt bị phá vỡ, luồng âm khí đen ngòm dưới đáy sông trong chớp mắt đã cuộn trào dữ dội, mang theo thanh thế hung tàn gấp bội ập thẳng về phía chúng tôi.

Đội trưởng Hoắc vội vàng vươn tay định kéo gã lại: “Tiểu Trương! Tuyệt đối đừng nhìn xuống gầm cầu!”

Nào ngờ Trương Khai Phú lúc này tựa như kẻ bị quỷ nhập tràng. Sau khi lỡ trừng mắt nhìn thấy thứ dơ bẩn bên dưới, gã liền điên cuồng quờ quạng, múa tay múa chân loạn xạ.

Hai mắt gã trợn trừng trắng dã, hai bàn tay bấu chặt lấy lan can cầu mà giãy giụa kịch liệt. Khuôn mặt gã vặn vẹo đến biến dạng, cái đầu càng lúc càng xoay vặn điên cuồng theo những góc độ kỳ dị đến khó tin. Hồi lâu sau, gã tựa như một kẻ phát điên, gieo mình nhảy tọt xuống gầm cầu.

Đội trưởng Hoắc căn bản chẳng thể nào giữ nổi gã. Thế nhưng ông ta cũng đâu phải dạng lính mới tay mơ. Ông ta lập tức lên nòng khẩu súng lục, chĩa thẳng lên bầu trời bắn liên tiếp ba phát đạn chát chúa.

Tiếng súng nổ vang rền vốn có thể kinh động quỷ thần.

Ban đầu tôi còn lầm tưởng ông ta định nổ súng bắn người. Nhưng khi tận mắt chứng kiến tiếng nổ đinh tai nhức óc kia đánh tan đi lớp âm khí dày đặc, tôi mới lờ mờ nhận ra vị Đội trưởng Hoắc này quả thật không phải hạng người tầm thường. Ít ra thì ông ta cũng am hiểu chút ít về chuyện quỷ thần âm hồn.

Nhưng mà Đội trưởng Hoắc ơi là Đội trưởng Hoắc, ông cũng đâu thể nổ súng bừa bãi ba phát như thế được! Đây nào phải là dọa quỷ, đây rõ ràng là nổ súng báo tang mà!

Quả nhiên, chỉ trong một chớp mắt, vô số âm quỷ đen ngòm từ dưới đáy sông đồng loạt nhô đầu lên. Bọn chúng tàn nhẫn lôi tuột Trương Khai Phú - kẻ vẫn đang vùng vẫy giãy giụa điên cuồng - chìm nghỉm xuống dòng nước lạnh lẽo!

Ngay lúc Đội trưởng Hoắc bị dọa cho sợ đến mức sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, từ phía ngoài thôn bỗng xuất hiện một nam một nữ bước tới. Cô gái nọ một tay cầm thanh kiếm đồng tiền, tay kia cầm chiếc chuông sắt. Cô ta vừa lẩm nhẩm niệm chú, vừa múa kiếm dứt khoát tiến lại gần.

Người đàn ông đi cùng có vóc dáng cao to vạm vỡ, thân hình cực kỳ rắn chắc. Anh ta sải vài bước dài đã chạy lên cầu, thuận tay vung một nắm tiền giấy rải lả tả xuống mặt sông. Đồng thời, anh ta còn rút ra một bó nhang, châm lửa đốt rồi cắm thẳng lên thành cầu.

“Chư vị qua đường, dâng chút vàng bạc bồi tội, thắp nhang mượn đường, xin các vị giơ cao đánh khẽ cho.”

Dứt lời, người đàn ông bèn gieo mình nhảy ùm xuống sông. Chưa đầy vài nhịp thở, anh ta đã lôi xềnh xệch Trương Khai Phú lên bờ, bộ dạng chẳng khác nào đang lôi một con chó chết.

Ánh mắt Đội trưởng Hoắc lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ. Ông ta trân trân nhìn người đàn ông kia, miệng ú ớ chẳng thốt nên lời.

Cô gái xinh đẹp trạc hai mươi tuổi tay cầm kiếm, tay lắc chuông cũng thong thả bước đến bên cạnh Trương Khai Phú. Ngay sau đó, cô ta kề mũi kiếm lên trán gã, dõng dạc hô lớn:

“Thái Thượng sắc lệnh, trên thỉnh Ngũ Phương Ngũ Đế, dưới thỉnh Trảm Quỷ Đại Tướng. Phàm là âm hồn dã quỷ, tuyệt đối không được nán lại chốn này! Bách giải lập tức rời đi! Cấp cấp như luật lệnh!”

Tiếng chuông “đinh đang” vang lên lanh lảnh. Trương Khai Phú lờ mờ tỉnh lại, trên môi cô gái nọ lập tức nở một nụ cười đắc ý.

Tôi liếc mắt nhìn luồng hắc khí nhàn nhạt trên mặt Trương Khai Phú vừa tan đi đã tụ lại, rồi lại đưa mắt nhìn xuống gầm cầu, con đường vừa được mở ra nay đã khôi phục lại dáng vẻ âm u như cũ. Hàng chân mày tôi khẽ nhíu chặt.