Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 27. Trảm Quỷ Sắc Lệnh

Cuối cùng, tôi không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở cô gái vẫn đang ngồi xổm kiểm tra cho Trương Khai Phú: “Mau tránh xa gã ra, gã ta đã hết cứu nổi rồi.”

Người đàn ông vạm vỡ kia bỗng ném về phía tôi một nụ cười lạnh, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh ngạo mạn.

Còn cô gái kia tuy không buông lời trào phúng như người đàn ông, nhưng cô ta cũng khẽ lắc đầu mỉm cười. Bộ dạng tựa hồ như chẳng hề bận tâm đến những lời tôi vừa thốt ra, hay nói đúng hơn, cô ta đang ôm niềm tự tin mù quáng vào thứ pháp thuật của chính mình.

Tôi thở hắt ra một hơi đầy bất lực. Bản thân thầm nghĩ, kẻ chết cũng chẳng phải là mình, lão tử đây thậm chí còn đang bị còng quặt tay ra sau lưng kia kìa, cớ sao phải rước lấy bận tâm cơ chứ? Chẳng phải ở đó vẫn còn hai người đàn ông to xác rành rành ra đấy sao?

Quả nhiên những gì tôi dự liệu chẳng hề sai lệch. Sau khi Trương Khai Phú tỉnh lại, khóe miệng gã bắt đầu ứa ra thứ nước dãi nhớp nháp, trên môi nở một nụ cười tà dị ớn lạnh.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai mắt gã trợn trừng to như hai quả chuông đồng. Gã vươn đôi bàn tay hộ pháp ra, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, hung bạo bóp chặt lấy chiếc cổ gầy gò yếu ớt của cô gái!

Trương Khai Phú tựa như một con thú điên. Gã siết chặt những ngón tay tàn độc, gần như nhấc bổng cô ta lên không trung rồi lảo đảo đứng thẳng dậy.

Hai chân cô gái lơ lửng giữa không trung. Cô ta vùng vẫy giãy giụa kịch liệt nhưng chẳng thể nào chạm đất. Mặc cho cô ta hoảng loạn theo bản năng dùng mũi kiếm đâm loạn xạ vào mắt Trương Khai Phú!

Người đàn ông vạm vỡ kia cũng sững sờ mất một nhịp. Tuy nhiên, anh ta lập tức phản ứng lại, điên cuồng vung ra từng quyền nện thẳng vào mặt Trương Khai Phú!

Đội trưởng Hoắc cũng hốt hoảng lao tới, cố sức cạy hai bàn tay của Trương Khai Phú ra: “Tiểu Trương! Dừng tay lại ngay!”

Thế nhưng cái tên Trương Khai Phú kia chẳng biết lấy đâu ra thứ lực lượng kinh hồn bạt vía đến thế, gã sống chết cũng không chịu buông tay. Lực siết tàn bạo đến mức khiến cô gái kia hai mắt trợn trắng dã, cái lưỡi đỏ sẫm cùng nước bọt nhớp nháp đều trào cả ra ngoài.

“Dùng đá đi.” Tôi đứng cạnh, lạnh lùng lên tiếng.

Người đàn ông vạm vỡ nghe tôi nói vậy mới sực tỉnh, vớ lấy hòn đá bên cạnh phang thẳng vào đầu Trương Khai Phú. “Bốp” một tiếng, đầu gã ta vỡ toác, máu tươi bắn tóe đầy mặt.

Trương Khai Phú ngất lịm đi, mãi mới chịu nằm yên. Cô gái quỳ sụp trên mặt đất không ngừng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi giàn giụa tuôn rơi.

“Thiến! Em không sao chứ?!” Người đàn ông vạm vỡ vỗ vỗ lưng cô gái, lo lắng kiểm tra thương tích.

“Không sao... Rõ ràng em đã đuổi thứ dơ bẩn bám trên người gã ta đi rồi, nhưng...” Cô gái lắc đầu, rút khăn giấy lau nước mắt nước mũi trên mặt. Vẻ mặt vẫn còn chút bàng hoàng, không dám tin mình lại thất thủ.

“Anh Thiên, nếu không nhờ anh nhắc nhở, cô ta đã chết từ lâu rồi.” Úc Tiểu Tuyết có chút tức giận. Rõ ràng tôi là người cứu mạng, vậy mà việc đầu tiên cô ta làm không phải là cảm kích tôi, mà lại lo chỉnh đốn nhan sắc.

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng nhìn, nhưng trong lòng lại thấy nực cười.

‘Anh nói này Úc Tiểu Tuyết ơi là Úc Tiểu Tuyết, em ở trong thôn ngay cả trang điểm còn chưa từng thử, làm sao hiểu được mấy người đẹp thành phố quan tâm đến nhan sắc cỡ nào? Bọn họ thà đẹp chứ không cần mạng đâu! Thậm chí còn tiêm cả độc tố vào mặt để thu gọn cằm, em chưa thấy bao giờ đúng không? Mấy tin tức kiểu này ngày nào chẳng có, cho nên, em cũng đừng mong người đẹp nhà người ta treo lủng lẳng nước mắt nước mũi đến xin lỗi mình.’

Úc Tiểu Tuyết không biết tôi đang nghĩ gì. Thấy tôi mỉm cười nhìn em ấy, hai má bèn ửng đỏ.

Người đẹp lau xong nước mắt nước mũi, lại nghe Úc Tiểu Tuyết buông lời mỉa mai bèn ngượng ngùng lên tiếng: “Đa tạ người anh em này đã nhắc nhở, nếu không Triệu Thiến tôi lần này bỏ mạng tại đây rồi. Anh cứu tôi một mạng, tôi nhất định sẽ báo đáp.”

Nói xong, cô ta liếc nhìn Úc Tiểu Tuyết. Dẫu nét mặt không hề thay đổi, nhưng đừng thấy Úc Tiểu Tuyết chưa trải sự đời mà lầm, em ấy thừa biết đó là sự khiêu khích trắng trợn, lập tức trừng mắt lườm lại Triệu Thiến.

“Ha ha, chưa cần vội cảm ơn, là do tôi lo chuyện bao đồng thôi. Hơn nữa, cô tốt nhất nên bảo vị cảnh sát này còng tay kẻ đang nằm dưới đất lại đã, nếu không một lát nữa chẳng biết hai người còn mạng mà đi cảm tạ người khác hay không đâu.” Tôi chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với hai anh em nhà này, lời lẽ thốt ra cũng chẳng mấy khách sáo.

Triệu Thiến vẫn còn sợ hãi, liếc nhìn Trương Khai Phú đang ngất lịm, sau đó quay sang Đội trưởng Hoắc: “Đội trưởng Hoắc, từ lần trước đến nay đã ba tháng rồi nhỉ, ông vẫn khỏe chứ? Tình hình hiện tại ông cũng thấy rồi, ông xem có phải nên...”

“Tiểu Triệu, cô vẫn khỏe chứ. Khách sáo với Hoắc Đại Đông này làm gì, tôi còng tay Tiểu Trương lại ngay đây.” Nói xong, Đội trưởng Hoắc lấy còng số tám khóa chặt tay Trương Khai Phú lại.

“Xin hỏi Đội trưởng Hoắc, người anh em này đã phạm tội gì? Sao lại bị ông còng tay thế kia?” Triệu Thiến nhìn tôi rồi cất tiếng hỏi.