Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ha ha, bảo vệ bọn họ? Cậu bảo vệ nổi sao!" Vương lão đầu trợn tròn hai mắt. Ngón tay to bè chỉ thẳng vào tôi, hai má giật giật vì tức giận. Nước mưa chảy dọc xuống mặt lão tựa hồ còn bốc lên hơi khói, vô cùng đáng sợ.
Đám lưu manh xung quanh bắt đầu dùng gậy sắt gõ xuống mặt đất. Những tiếng "chát, chát, chát" vang lên đều đặn như nhịp trống trận, khiến người ta không khỏi run rẩy.
Thấy cảnh này, sắc mặt hai cảnh sát Hàn San San và Hoắc Đại Đông đều khẽ biến. Bọn họ bất giác nhích lại, vây tôi vào giữa.
Dân xã hội đen thời nay tàng trữ súng ống rất phổ biến. Mấy vị cảnh sát hình sự đều sợ có kẻ đột nhiên bắn lén.
"Anh Vương, hà tất phải nổi nóng với vãn bối. Cậu ta đến đây cũng đâu phải cố tình khiêu khích. Mọi người đều muốn xem tình trạng của A Hằng, anh chặn cửa thế này thì sao giải quyết được việc, chắc anh cũng không muốn vậy đâu nhỉ?" Lâm Phi Du đứng ra hòa giải, khéo léo chắn ngang trước mặt Vương lão đầu.
"Được, thú vị đấy. Một thằng nhãi ranh từ đâu chui ra lại dám vênh váo trước mặt Vương Thành ta. Để xem mày bước qua cánh cửa này rồi có còn mạng mà đi ra không!" Vương lão đầu cười khẩy, trừng trừng nhìn tôi đăm đăm.
Vương lão đầu vừa dứt lời, xung quanh liền chìm vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Đám lưu manh đã ngừng gõ gậy sắt. Tiếng mưa rơi rả rích bỗng trở nên vô cùng rõ ràng.
Tôi liếc nhìn cánh cửa nhà xác, không hiểu lão ta có ý gì. Chẳng lẽ bên trong hung hiểm lắm sao?
"Em là quả táo nhỏ của anh, yêu em thế nào cũng không thấy nhiều..." Ngay giữa bầu không khí căng thẳng ấy, điện thoại của tôi chợt đổ chuông.
Tiếng nhạc chuông suýt chút nữa làm những người xung quanh ngã ngửa.
Tôi bối rối lôi chiếc điện thoại cục gạch quên để chế độ im lặng ra. Trong lòng thầm mắng Úc Tiểu Tuyết lại dám nghịch ngợm đổi nhạc chuông, lần sau tuyệt đối không cho con bé đụng vào điện thoại nữa.
Tôi vội liếc nhìn. Vốn định dập máy, nhưng lại thấy màn hình hiển thị người gọi đến chỉ có một chữ: "Chu".
Là mẹ gọi tới. Tôi đảo mắt nhìn đám người đang chằm chằm vào mình, mặt không đổi sắc áp điện thoại lên tai: "Mẹ, con đây. Chỗ con đang bận, có chuyện gì vậy?"
"Cảnh sát gọi điện đến báo Tiểu Nghĩa Thôn gặp tai ương, hiện tại rất nguy hiểm. Mẹ đã nhờ hỏi thăm chuyện bà ngoại, nhưng cảnh sát bảo vẫn chưa tìm thấy người, họ đang nỗ lực tìm kiếm. Con cứ yên tâm làm việc, đừng nghĩ đến chuyện đi thăm bà, cũng ngàn vạn lần đừng về thôn, nghe lời mẹ..." Đầu dây bên kia, giọng mẹ buồn bã vang lên.
"Mẹ, con biết Tiểu Nghĩa Thôn xong đời rồi, mẹ không cần viện cớ gạt con đâu. Rất nhiều chuyện chính con đã tận mắt chứng kiến. Hôm kia con mới từ trong đó thoát ra, giờ con đang ở trên huyện." Tôi không định giấu giếm. Nếu giấu, với tính bướng bỉnh của mẹ, e rằng bà sẽ chạy thẳng đến Tiểu Nghĩa Thôn mất.
"Hả? Con đang ở huyện à?"
Giọng mẹ nghẹn lại, có vẻ đang cố tiêu hóa thông tin tôi vừa nói. Tôi cũng không định giải thích nhiều. Những chuyện này nói ra chỉ khiến bà thêm lo lắng, bèn đáp: "Mẹ đừng lo quá, con đang bận chút việc. Tạm thế đã nhé, lát nữa con sẽ gọi lại."
Cúp điện thoại ngẩng đầu lên, tôi đã thấy Vương lão đầu Thành và Lâm Phi Du đứng gần đó lộ vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.
"Cậu từ Tiểu Nghĩa Thôn chui ra? Chu Tiên là gì của cậu?" Khuôn mặt đỏ gay vì tức giận của Vương Thành như bị dội một gáo nước đá, lập tức lạnh tanh.
"Là bà ngoại tôi." Tôi không định giấu giếm chuyện này. Dù sao chỉ cần người ta có lòng, điều tra một chút là ra ngay.
Lâm Phi Du hít một ngụm khí lạnh. Ánh mắt ông ta nhìn tôi lập tức thay đổi, lộ ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra: "Chậc chậc, anh Vương, anh nghe thấy chưa? Đây là cháu ngoại của Chu tiền bối đó."
Vương Thành mím môi. Một lúc lâu sau lão mới hừ lạnh: "Hừ, thấy sang bắt quàng làm họ thì đã sao, ai mà chẳng có họ hàng? Chuyện này mà không xử lý được, có là con trai ruột của bà ta đến cũng vô dụng! Vào đi!"
Thấy Vương Thành đã cho qua, tôi không đáp lời nữa mà đi theo Lâm Phi Du đến trước cửa nhà xác.
Hàn San San chẳng hiểu mô tê gì, nhưng Hoắc Đại Đông thì dường như có biết chút ít về tình hình ở Tiểu Nghĩa Thôn.
Cha con Vương Thành, Vương Đống cũng đi theo phía sau. Hai người họ muốn tận mắt chứng kiến quá trình khám nghiệm tử thi.
Tôi chưa từng thấy khám nghiệm tử thi bao giờ. Mới nghĩ đến thi thể thôi tôi đã thấy sống lưng ớn lạnh chứ đừng nói là khám nghiệm. Kẻ nào gan không đủ lớn thì căn bản chẳng dám nhìn.
Nhìn cánh cửa nhà xác đóng chặt, Hoắc Đại Đông tuy là đội trưởng nhưng cũng chẳng dám tiến lên mở. Anh ta căng thẳng đến mức tay run lẩy bẩy, bèn dồn ánh mắt cầu cứu sang Lâm Phi Du.
Trời mưa âm khí vượng, dễ gặp phải thứ dơ bẩn, đây vốn là thường thức. Ngẩng nhìn những hạt mưa nhỏ đã chuyển thành xối xả, tâm trạng ai nấy đều vô cùng đè nén.
Lâm Phi Du biết việc này có chút làm khó Hoắc Đại Đông nên chủ động bước ra trước cửa.
Đây vốn chỉ là loại cửa hợp kim nhôm thông thường, thế nhưng sau khi bị treo đầy răng chó và tạt máu chó, trông nó lại có phần dữ tợn.
Lâm Phi Du mở chiếc hộp bảo hiểm. Lão lấy một bó nhang màu đen được bọc trong lớp vải đỏ ra, châm lửa, lẩm nhẩm vài câu rồi cắm ở bên ngoài. Xong xuôi, lão không thèm ngoảnh đầu lại mà bảo: "Người không liên quan thì quay lưng đi."
"Quay lưng lại hết, nghe chưa?" Vương Đống thấy cha gật đầu liền xoay người truyền lệnh.
Không ai dám nhìn thêm nữa. Đám nữ quyến người nhà thì mặt mày trắng bệch. Bọn họ từng thấy thắp nhang đỏ, nhang vàng, nhưng thắp nhang đen thì đúng là chưa thấy bao giờ.
Thắp nhang đen nghĩa là sao? Đó là thứ chuyên dùng để cúng cho lệ quỷ. Nhang thông thường đối với chúng vô tác dụng, bởi lệ quỷ vốn chẳng thèm nể mặt người sống.
Châm lửa xong, nhang đen tỏa ra mùi hương trầm mặc, thoạt ngửi liền biết là hàng hảo hạng.
Trong lòng tôi thầm đánh giá Lâm lão đầu cao hơn một chút. Xem ra lão đầu này làm nghề giải phẫu thi thể, dính đầy âm khí mà vẫn sống nhăn răng đến tận bây giờ quả nhiên là có bản lĩnh. Tôi phải học lỏm mới được, sau này làm quen biết đâu lại kiếm chác được vài nén nhang đen từ lão, đắt một chút cũng chẳng sao.
Thắp nhang đen vẫn chưa xong chuyện. Lâm Phi Du lại lấy ra một túi tro trắng rải đều trước cửa.
Đây là tro sao? Nếu là tro thì tôi hiểu, dùng để trừ tà phòng thi biến. Dù sao vào trong đó cũng nguy hiểm, rải thứ này là để tránh bị lây nhiễm thứ dơ bẩn.
Có điều chỗ tro này trắng quá, thoạt nhìn thấy âm u rợn người. Tôi hơi hoài nghi không biết đây có đúng là tro thật hay không, nhưng lão Lâm không có ý định giải thích nên tôi cũng chẳng tiện hỏi.
Làm xong mọi việc, Lâm Phi Du mới kéo cửa. Trong chớp mắt, một luồng âm phong như vừa được giải phóng, "vù" một tiếng thổi bay sạch lớp tro lão vừa rải!
Sắc mặt Lâm Phi Du tái nhợt hẳn đi. Mấy nén nhang đen kia tựa như làm bằng giấy, cháy nhanh một cách dị thường. Nếu trước khi mở cửa chúng tôi không thấy nhang cháy rất chậm, khéo còn tưởng lão mua phải hàng giả kém chất lượng!
Tôi quay đầu nhìn, hai viên cảnh sát hình sự phía sau đã quay lưng đi từ lúc nào. Bọn họ đứng khá gần, dường như cảm nhận được luồng âm khí phả vào gáy nên cả người run lẩy bẩy.
Hoắc Đại Đông tuy không lùi bước nhưng sắc mặt đã trắng bệch đến dọa người.
"Trong này bật điều hòa lạnh phết." Còn về phần Hàn San San, cô nàng này đầu óc chập mạch, bộ dạng lúc này cứ y như đang đi dạo phố, khỏi cần bàn tới làm gì.
Vương Đống chôn chân tại chỗ. Đừng thấy gã là dân lăn lộn giang hồ mà lầm, có những chuyện gã tuyệt đối không dám làm liều. Điển hình như việc bước qua cánh cửa trước mặt, đôi chân gã lúc này nặng trĩu tựa ngàn cân.
"Mở cửa rồi mà không dám vào à? Tiểu Lâm, cậu đừng nói là muốn lùi bước đấy nhé? Ta cũng chẳng ngại nói thật cho cậu biết, mấy tên đàn em của A Đống phụ khiêng xác A Hằng trước đó, giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện tâm thần kìa." Vương Thành lạnh lùng nói.
"Làm gì mà đáng sợ đến thế?" Hàn San San bĩu môi quái gở, nói xong liền sải bước đi thẳng vào trong. Tôi đưa tay ra kéo mà không kịp!
"Khoan đã!"
Sau cánh cửa là một hành lang dài vài mét. Lâm Phi Du vừa định lên tiếng ngăn cản thì Hàn San San đã lọt hẳn vào trong. Theo bản năng, tôi lao tới định kéo cô ta lại. Thế nhưng ngay lúc đó, vạt áo tôi chợt bị Tức phụ tỷ tỷ giật mạnh một cái!
"Tích Quân!" Không nói hai lời, tôi gầm nhẹ, lập tức rút nắp hũ phong hồn ra!
Tích Quân vô cùng linh hoạt, tốc độ nhanh hơn chúng tôi đến hai, ba lần. Trong chớp mắt, cô nhóc đã vọt lên chắn ngang trước mặt Hàn San San!
"Á!" Một tiếng thét chói tai từ bên trong vọng ra. Lúc tôi và Lâm Phi Du xông vào đã thấy Hàn San San quỳ sụp trên mặt đất. Ánh mắt cô trân trân bất động, nhìn chằm chằm vào chiếc giường sắt ở giữa phòng!
Trên giường sắt, thi thể gã đàn ông trung niên với cái đầu vỡ nát đang ngồi cứng đơ. Tư thế của thi thể rất thẳng, rất ngay ngắn, hai tay buông thõng, y hệt một học sinh tiểu học đang chăm chú nghe giảng.
Thế nhưng đôi mắt gã lại trợn trắng dã. Bờ môi thâm đen hé mở nửa chừng, tựa như đang nghênh đón đám người chúng tôi bước vào.
"A Hằng!" Nhìn bộ dạng đáng sợ của con trai, Vương Thành giàn giụa nước mắt, không đành lòng nhìn thẳng.
"Anh..." Vương Đống kinh hãi tột độ, giọng điệu run rẩy. Đêm qua anh trai gã vẫn còn nằm thẳng đơ, thế mà bây giờ lại thi biến!
Tích Quân chắn trước mặt Hàn San San, nhe nanh nhăn mặt. Đôi con ngươi đen kịt tràn ngập lệ khí.
Hàn San San sợ đến mức bật khóc, nước mắt giàn giụa không thốt nên lời. Tôi lôi cô ta dậy, hận không thể cho ngay một bạt tai: "Ngu xuẩn thì tự rước họa vào thân! Bây giờ đã hiểu chưa!"
"Hu hu..." Cô nàng khóc lóc ỉ ôi, suýt bị dọa cho ngu người. Chẳng qua điều khiến tôi yên tâm là cô ta vẫn chưa phát điên. Nếu ban nãy Tích Quân không kịp thời cản lại luồng âm tà khí sôi sục ập tới kia, e rằng lúc này chỉ có nước tống cô ta vào bệnh viện tâm thần.
Tích Quân không lao tới lôi con lệ quỷ ra ngoài mà chỉ đứng giằng co với nó. Điều này khiến tôi dấy lên chút lo lắng. Xem ra con lệ quỷ này rất khó đối phó, đến cả Tích Quân cũng phải e dè.
Chẳng biết từ lúc nào, Hoắc Đại Đông đã lăm lăm khẩu súng lục trên tay. Anh ta nhắm thẳng vào đầu Vương Hằng, nhưng hai tay lại run rẩy dữ dội. Nhìn bộ dạng đó, tôi đoán chừng đạn khó mà trúng đích.
"Lâm lão, ông nói xem giờ phải làm sao? Đi hay ở?" Tôi quay sang hỏi Lâm Phi Du.
Cả Lâm Phi Du và Vương Thành đều chứng kiến cảnh tôi thả lệ quỷ, cũng nhìn thấy Tích Quân đang che chắn phía trước. Chỉ là hiện tại, mọi sự chú ý của bọn họ đều bị thi thể thi biến của Vương Hằng thu hút, căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến con quỷ tôi đang nuôi.
"Hết cách rồi. Con quỷ này cực kỳ lợi hại, oán khí tỏa ra nồng nặc ai cũng cảm nhận được. Tối qua lúc khiêng tới nó vẫn còn bị phong ấn, giờ thì bùa phong ấn đã bị phá giải triệt để rồi. Tiểu Lâm, không phải anh Vương nói gở đâu, e là hai người chúng ta hợp lực cũng chưa chắc đuổi được nó đi! Cho dù có ném một, hai mạng người vào để nhét nó vô hắc quan thì đã sao, chỉ sợ nhét vào rồi cũng chẳng khiêng đi nổi." Vương Thành quay sang nói với Lâm Phi Du, ánh mắt bắt đầu dồn về phía tôi.
Tôi im lặng. Nếu Tích Quân không xơi tái được nó thì tôi cũng mù tịt mấy trò đuổi quỷ này, thành thử chỉ đành nhíu mày.
Vương Thành và Lâm Phi Du đều đã lực bất tòng tâm. Thấy tôi nhíu mày, bọn họ còn tưởng tôi đang vắt óc nghĩ kế nên cứ trơ mắt ra chờ tôi quyết định.
Đến nước này thì tôi cạn lời. Giờ phút quan trọng, hai ông già các người nhìn thằng ranh con như tôi làm cái quái gì cơ chứ? Hai người còn chẳng giải quyết được lại đi trông cậy vào tôi sao? Thật sự tưởng tôi là bà ngoại tôi chắc?
Lệ quỷ có khả năng giằng co với Tích Quân, đây là lần đầu tiên tôi thấy. Đứng quan sát một hồi, thấy thi thể Vương Hằng vẫn ngồi im bất động, nhất thời chưa nghĩ ra cách gì, tôi bèn lên tiếng đề nghị: "Lâm lão này... hay là ông thắp thêm vài nén nhang đen nữa đi? Thử mời nó ra thương lượng xem sao?"
Nhưng tôi vừa dứt lời, bên tai đã truyền đến tiếng hai hàm răng va vào nhau lập cập. Tôi tự nhủ giờ này ai mà còn run lẩy bẩy đến mức đó. Vừa ngoảnh đầu lại nhìn, liền thấy đôi môi thâm sì đang hé mở của Vương Hằng bỗng đột ngột cử động...