Đi mãi chẳng biết đã bao lâu. Triệu Thiến tay cầm chiếc la bàn phong thủy bằng đồng, bàn tay đã run lẩy bẩy, thế mà chúng tôi vẫn chưa thể thoát khỏi khu rừng. Đáng lý ra la bàn dùng để định vị phương hướng, không thể nào đi mãi không ra. Quả nhiên mọi thứ ở đây thật sự quá mức tà môn.

Tôi biết chúng tôi đã gặp phải quỷ đả tường, giờ chỉ còn chờ xem Triệu Thiến giải quyết chuyện này ra sao.

Triệu Thiến cũng đã nhận ra vấn đề, cô nói: “Khá khen cho trò quỷ đả tường!”

Cô lập tức lấy vải đỏ, gạo trắng, lập thành hương án, bắt đầu thắp nhang làm phép.

Triệu Hợp đứng cạnh phụ giúp bày biện bàn thờ, sắp xếp tiền vàng mã và dâng lên đồ cúng tế.

Úc Tiểu Tuyết nép sát vào người tôi, gắt gao nắm chặt tay tôi không buông. Em ấy bĩu môi hất cằm về phía cách đó không xa, ra hiệu cho tôi nhìn:

“Anh... anh Thiên... anh nhìn kìa...”

Tôi đưa mắt nhìn theo hướng Úc Tiểu Tuyết chỉ, trong lòng chợt lạnh toát, giật thót một cái. Một người đàn bà mặc áo đỏ, xõa mái tóc đen dài đang đứng lặng lẽ giữa rừng cây, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, trái tim đập thình thịch liên hồi. Giữa ban ngày ban mặt mà lại gặp quỷ, thứ này rốt cuộc hung ác đến nhường nào cơ chứ?

Triệu Thiến và Triệu Hợp đều không nhìn thấy, Đội trưởng Hoắc lại càng mù tịt. Giờ phút này, ông ta chỉ mượn cớ đặt Trương Khai Phú xuống để tranh thủ nghỉ ngơi.

Đôi mắt của ả nữ quỷ áo đỏ trắng dã đến đáng sợ, trên khuôn mặt gầy guộc chằng chịt những vết chém rách toác. Tôi không biết ả đã chết thê thảm thế nào, nhưng dám chắc trước khi tắt thở, ả đã phải chịu vô vàn sự tra tấn dằn vặt.

Nữ quỷ tiến đến đứng ngay trước mặt Đội trưởng Hoắc. Ả dò xét ông ta từ trên xuống dưới, hồi lâu sau mới chậm rãi bước về phía tôi và Úc Tiểu Tuyết.

Tim tôi đập loạn xạ, nhưng vẫn cố nén nỗi sợ, giả vờ quay mặt đi hướng khác. Đôi chân Úc Tiểu Tuyết run lẩy bẩy, em ấy gần như rúc hẳn vào trong vòng tay tôi.

Có lẽ do tôi bẩm sinh mang âm khí nặng nề nên khuôn mặt nữ quỷ kề sát rạt vào mặt tôi. Tôi thậm chí có thể nhìn rõ từng vết thương rỉ máu kinh tởm trên mặt ả, nhưng vẫn cố cắn răng nuốt ngược nỗi kinh hoàng vào trong, tuyệt nhiên không phát ra nửa tiếng động.

Úc Tiểu Tuyết đã sợ hãi nhắm nghiền hai mắt từ lâu, dứt khoát rúc chặt vào lòng tôi, điều này cũng gián tiếp giúp dương khí của tôi tăng lên không ít.

Thấy tức phụ tỷ tỷ không kéo vạt áo mình, tôi hiểu ngay bản thân sẽ không gặp nguy hiểm. Hơn nữa, Úc Tiểu Tuyết đang nép trong vòng tay tôi, thân hình thiếu nữ mềm mại, cảm giác chân thực này đâu phải lúc nào cũng có diễm phúc được trải nghiệm?

Hồi lâu sau, dường như cũng chẳng có hứng thú gì với tôi, nữ quỷ xoay người, dán mắt vào Trương Khai Phú đang nằm bất tỉnh.

Khi ả từ từ tiến lại gần Trương Khai Phú, tình hình liền xoay chuyển đột ngột.

Tức phụ tỷ tỷ bắt đầu giật mạnh vạt áo tôi.

Tôi lập tức cảm thấy tức phụ tỷ tỷ đang thiên vị: ‘Ban nãy nữ quỷ dí sát mặt ta, cô không thèm kéo, bây giờ đến lượt Trương Khai Phú thì cô lại cuống cuồng lên. Ta thật sự muốn xem xem chuyện gì sẽ xảy ra.’

Thực ra Trương Khai Phú chỉ bị âm hồn dưới đáy sông câu mất một tia hồn phách nên mới hóa điên. Hiện tại gã chỉ đang ngất lịm đi. Phỏng chừng tìm một nơi nắng gắt phơi khoảng một tiếng đồng hồ là gã sẽ tỉnh lại, mặc dù sau này chắc chắn gã chẳng thể nào làm một người bình thường được nữa.

Nhưng nhìn dáng vẻ của nữ quỷ lúc này, rõ ràng ả đang muốn mượn xác. Trên người phàm luôn mang nặng dương khí. Giữa ban ngày ban mặt, quỷ mượn xác là chuyện không tưởng. Cách thức đơn giản nhất hiện giờ, đương nhiên chẳng có gì ngoài việc nhắm vào những kẻ đang hôn mê hoặc ngủ say.

Triệu Thiến và Triệu Hợp đương nhiên không biết chúng tôi có Thông Âm Phù, có thể nhìn thấy âm hồn lệ quỷ. Lúc này họ đang dồn hết tâm trí vào việc làm phép nên chẳng hề hay biết gì.

“Cạch... cạch...”

Trương Khai Phú phát ra một âm thanh quỷ dị, đôi tay đang bị còng cũng khẽ vặn vẹo. Động tĩnh này khiến Đội trưởng Hoắc bừng tỉnh trong chớp mắt. Ông ta vội bước tới kiểm tra tình hình của gã.

Nhưng Đội trưởng Hoắc vừa mới đứng dậy, toàn thân Trương Khai Phú đã bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Gã điên cuồng rút tay khỏi còng số tám. Một lần, hai lần... đến lần thứ ba, một vết rách đẫm máu kinh hoàng hiện ra.

Triệu Thiến chết lặng. Đội trưởng Hoắc cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Con người... lại có thể tàn nhẫn với chính bản thân mình đến mức này sao?

“Rắc!”

Bàn tay Trương Khai Phú rơi phịch xuống đất! Máu tươi nháy mắt tuôn trào như suối!

“Á!” Úc Tiểu Tuyết kinh ngạc kêu lên, sợ hãi nhắm nghiền đôi mắt.

Đội trưởng Hoắc trợn trừng hai mắt. Cảnh tượng trước mắt đã vượt xa khỏi sức tưởng tượng của ông ta.

Triệu Hợp sững sờ, tôi cũng sững người theo. Ả nữ quỷ này thật sự quá tàn độc. Ban đầu tôi còn tưởng ả chỉ mượn xác tạm thời. Dưới sự trói buộc của còng tay, chắc chắn ả sẽ chẳng làm gì được chúng tôi. Nào ngờ ả lại tàn nhẫn bẻ gãy luôn cả bàn tay của thi thể.

“Khẹc... khẹc... khẹc... khẹc...”

Trương Khai Phú thở hắt ra từng ngụm khí trắng xóa. Thân hình gã vặn vẹo một cách quỷ dị, xoắn lại như bánh quẩy. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên trong suốt quá trình khiến đám người chúng tôi dựng đứng cả tóc gáy.