Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Triệu lão đầu đã trở thành Lệ quỷ. Lão liếc nhìn tôi một cái, phát hiện trên người tôi có âm khí nặng, lập tức muốn lao về phía tôi!

Tích Quân không để lão tiến lại gần tôi. Cô nhóc bay tới quấn lấy lão ta, vừa giáp mặt đã cào Triệu lão đầu suýt nữa hồn phi phách tán. Cô nhóc còn muốn há miệng ăn tươi nuốt sống, tôi trong lúc cấp bách liền bảo cô nhóc dừng lại. Đó là ông nội của Triệu Thiến, tôi đâu thể ra tay tàn độc được đúng không?

Tích Quân rất không tình nguyện. Nhưng mà Triệu lão đầu vừa biến thành Lệ quỷ chưa lâu, thực lực thật sự quá yếu, dính răng còn thấy chưa đủ. Cô nhóc cũng không nhất thiết phải ăn lão ta nên chỉ bóp chặt cổ Triệu lão đầu không buông.

Toàn bộ cơ thể Triệu lão đầu đều không thể giữ được nguyên hình. Lão chỉ như một luồng khói xanh, không ngừng giãy giụa.

Cứ để Tích Quân bóp cổ lão ta mãi cũng không phải là cách hay, nhỡ đâu lại gặp phải kẻ địch khác thì khó mà giải quyết. Tôi mở cửa xe, mở cốp sau xem có ô che mưa không, định dùng để thu hồn Triệu lão đầu lại. Kết quả lục tung cả lên cũng chẳng thấy nên đành phải bỏ cuộc.

Đoàng! Đoàng!

Lại là hai tiếng súng nổ. Không biết trong sơn trang đã xảy ra chuyện gì.

Tích Quân buông Triệu lão đầu ra. Triệu lão đầu lại khôi phục dáng vẻ hồn thể, chỉ là không dám lao về phía tôi nữa, bắt đầu lơ lửng bay vào trong trang viên.

Tôi cúp cuộc gọi từ Lôi Thanh, khởi động xe, lùi lại, sau đó đạp mạnh chân ga lao thẳng xe về phía trang viên Triệu gia!

Trang viên Triệu gia rối loạn hoàn toàn. Hàng trăm người chạy tán loạn tìm chỗ trốn, người thì chạy vào phòng khách, kẻ thì dứt khoát chui tọt vào nhà vệ sinh.

Tôi bóp còi inh ỏi, lao đến cửa đại sảnh. Vừa nhìn đã thấy Hàn San San sắc mặt nhợt nhạt, tay cầm súng, chĩa thẳng vào Triệu lão thái!

Còn trong đại sảnh, quan tài của Triệu lão đầu đã lăn sang một bên. Triệu lão đầu mặc áo thọ nằm sấp ngay ngưỡng cửa, trán đã bị bắn nát!

Triệu lão thái cười khùng khục vô cùng quỷ dị. Bà ta cầm một chiếc rìu cứu hỏa trong tay, trừng mắt nhìn chòng chọc Triệu Thiến, dường như hoàn toàn không phát hiện ra vết đạn bắn trên bụng mình!

Triệu Thiến sợ đến mức mặt mày trắng bệch. Cô ta đã bày sẵn vải đỏ, gạo trắng, tay cầm chuông đồng và Đào Mộc Kiếm. Nhưng rõ ràng lúc này mới định thi pháp thì chẳng có nửa điểm tác dụng.

Lôi Thanh tay trái cầm điện thoại, tay phải cầm gậy sắt, mặt mày tái mét. Gã ta cũng chưa từng thấy cảnh tượng thế này nên không dám bước lên. Mấy người anh em của gã đều sợ hãi ngồi xổm trên mặt đất, lại còn có một người trúng đạn đang lăn lộn kêu la.

Ngô Chính Hoa không biết đã chạy đi đâu, còn Triệu Châu lại đứng một bên, bày ra dáng vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vợ chồng Triệu Hy đều sững sờ, cứ như đang nằm mơ vậy. Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, trước sau cũng chỉ mới một hai phút mà thôi.

Đối mặt với hành động điên cuồng của Triệu lão thái, tay cầm súng của Hàn San San đã sớm run lẩy bẩy, họng súng đã nhắm chuẩn vào đầu bà cụ!

"Đừng nổ súng! Đó là mẹ tôi! Ối giời ơi mẹ ơi!" Triệu Viện ở bên cạnh sốt ruột giậm chân. Đánh gãy xương vẫn liền gân, cho dù mẹ mụ ta có không thích mụ ta đến đâu thì đó vẫn là mẹ mụ ta cơ mà.

"San San! Cô mau dừng tay! Tỉnh lại đi!" Triệu Hy chạy tới muốn cản Hàn San San lại.

"Đừng qua đây!" Hàn San San lại tựa như nhập ma. Thấy Triệu Hy chạy về phía mình, cô ta lập tức chĩa nòng súng vào ông ta!

"Dừng tay!" Tôi ngăn cản Hàn San San tiếp tục nổ súng, bảo Tích Quân đi bắt con Lệ quỷ trong cơ thể Triệu lão thái ra ngoài.

Triệu lão thái hai mắt trắng dã, nhìn thấy Tích Quân mặc áo đỏ lao về phía mình, miệng lẩm bẩm chửi rủa gì đó.

Tích Quân căn bản không để ý. Cô nhóc trực tiếp chạy tới lôi con Lệ quỷ trên người bà cụ ra, đè xuống đất cắn xé.

Lệ quỷ kia toàn thân đỏ đen, dáng vẻ xấp xỉ con quỷ của Vương Hằng trong nhà xác. Nhìn qua liền biết nó hung ác vô cùng. Nhưng mà sau khi thực lực của Tích Quân tăng mạnh, cô nhóc đã không còn để nó vào mắt. Cô nhóc lại có thể bóp nát cơ thể đối phương tách ra làm nhiều mảnh, hơn nữa còn không hề cố kỵ há miệng nhai ngấu nghiến.

Hiện giờ trong lòng cô nhóc chỉ còn lại khát vọng với đồ ăn ngon.

Nhìn con Lệ quỷ bị lôi ra khỏi cơ thể rồi bị đè xuống đất cắn nuốt, Triệu Châu mặc dù vẫn đang giả vờ ngu ngơ, nhưng tôi đã thấp thoáng thấy trên mặt con trai gã là Triệu Nghị chợt lộ ra một vẻ âm u.

Triệu lão thái sau khi không còn bị Lệ quỷ mượn xác thì ngã gục trong vũng máu.

Hàn San San vẫn nắm chặt súng chĩa về phía Triệu Hy và đám người phía sau. Ngay cả Triệu Thiến nhìn cô ta cũng tưởng cô ta đã bị quỷ nhập.

Chỉ có tôi biết trên người cô ta có mang theo bùa chú của tôi. Trừ phi là quỷ vật lợi hại hơn cả Tích Quân, bằng không muốn nhập vào cơ thể cô ta tuyệt đối là chuyện không thể nào. Trừ phi có kẻ biết được sinh thần bát tự của cô ta, dùng Mệnh Phù để thi pháp, xua quỷ mượn xác.

Tôi vội vàng đi tới ôm chầm lấy cô ta, đồng thời dễ dàng đoạt lấy khẩu súng trong tay cô ta. Hàn San San sững sờ nhìn tôi. Sau khi phát hiện ra là tôi, cảm xúc căng thẳng của cô ta mới dịu xuống, người cũng tỉnh táo lại: "Hạ Nhất Thiên, tôi giết người rồi, hình như tôi giết người rồi..."

"Bà cụ vẫn chưa chết, người bên kia cũng chưa chết đâu, cô đừng lo lắng!" Tôi vội vàng nói với cô ta.

Hàn San San ôm chặt lấy tôi. Tôi muốn đẩy cũng không đẩy ra được, thật không biết rốt cuộc cô ta luyện thuật cầm nã hay là đô vật nữa!

Nhưng mà Hàn San San cũng coi như có tiến bộ. Hôm nay trong nhà xác cô ta ngay cả súng còn không dám rút ra, vậy mà hôm nay lại nổ liền năm phát súng. Mặc dù cứ thấy người là bắn loạn xạ vì hoảng loạn, nhưng cũng đã tốt hơn trước rất nhiều rồi. Không chừng lần sau cô ta sẽ không run nữa.

Cũng không biết đầu óc cô ta làm bằng cái gì nữa.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau gọi bác sĩ cầm máu! Đến bệnh viện mau!" Tôi hét lớn với Triệu Hy.

Triệu Hy lúc này mới phản ứng lại, chạy đi gọi bác sĩ trong trang viên. Lát sau, một nhóm bác sĩ bị Triệu Hy và đám người thân Nhậm gia áp giải, đành cắn răng chạy tới tiến hành cấp cứu cho Triệu lão thái. Sau đó không biết ai đã chạy đi lái xe cứu thương tới, mọi người luống cuống tay chân đưa Triệu lão thái đến bệnh viện.

Đúng lúc này, ở phía bãi đỗ xe có hai bóng người quen thuộc vội vàng đi tới. Tôi vừa nhìn sang thì phát hiện lại là Hải lão và Lâm Phi Du.

Hải lão thần sắc ngưng trọng. Vừa thấy tôi từ xa, lão ta liền hỏi: "Sao thế? Sao tự dưng lại có tiếng súng nổ?"

Tôi có chút vui mừng. Hai người họ đều là người trong Huyền môn mà tôi quen biết, xem ra là viện binh tới rồi. Tôi bèn hỏi: "Hải lão quay về lúc nào vậy?"

"Ta đến lúc hơn một giờ đêm, vẫn luôn chờ ở bãi đỗ xe bên ngoài. Còn chưa kịp ngủ đủ giấc trên xe thì đã bị tiếng súng làm giật mình tỉnh dậy rồi." Hải lão đáp.

"Còn không phải tại thằng nhóc Hoắc Đại Đông kia sao, nhìn xem nó hành hai cái thân già này ra nông nỗi nào rồi." Lâm Phi Du nhổ nước bọt mắng một câu.

Tầm nhìn của Hoắc Đại Đông thật sự không tồi. Anh ta nghe nói tôi gọi Hàn San San tới liền biết trang viên Triệu gia sẽ xảy ra chuyện, nên đã sớm nhắc nhở Lâm Phi Du và Hải lão đợi sẵn bên ngoài trang viên.

"Tiểu Hàn, bây giờ tình hình thế nào rồi?" Lâm Phi Du nhìn ngó trái phải. Triệu lão thái đã được khiêng lên cáng cứu thương. Mặc dù lão cũng đoán ra được phần nào, nhưng vẫn cần người giải thích một chút.

"Tôi không biết đâu... Tôi vừa mới ra ngoài lấy nước cho Thiến Thiến, lúc quay lại đã thấy Triệu lão trong quan tài ngồi bật dậy. Lão ta phá nắp quan tài muốn tập kích Thiến Thiến. Sau đó Lôi Thanh đứng ở cửa đã kéo Thiến Thiến đi. Thấy Triệu lão suýt chút nữa thì vồ được Thiến Thiến, tôi liền nổ súng. Tôi vừa bước ra khỏi cửa thì thấy bà cụ cầm một cây rìu định chém Triệu Thiến từ phía sau, thế là tôi lại nổ súng..." Hàn San San vẫn còn sợ hãi đáp.

"Vậy còn tên nhóc này thì sao?" Tôi chỉ vào tên A Tiêu đang nằm sấp trên mặt đất cạnh Lôi Thanh.

"Đây... là do tôi lỡ tay bắn trúng. Ai bảo anh ta cứ lượn lờ lảng vảng trước mặt tôi làm gì." Hàn San San thè lưỡi. Trông anh ta mặt mày dữ tợn thế kia, ai biết là người tốt hay kẻ xấu chứ?

Với Hàn San San, tôi hoàn toàn cạn lời rồi.

Hải lão nhíu mày, ngẫm nghĩ kỹ lại những lời Hàn San San vừa nói, còn Lâm Phi Du thì bắt đầu dùng nghiệp vụ chuyên môn đi kiểm tra thi thể.

Hết lần này tới lần khác muốn ra tay với Triệu Thiến, sự nhẫn nhịn của tôi đã tới giới hạn. Tôi không suy nghĩ nhiều, bước tới tung một cước đạp ngã Triệu Châu đang định bỏ chạy. Tôi chĩa thẳng mặt Triệu Châu lúc gã còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, mắng xối xả: "Lão thất phu Ngô Chính Hoa kia đâu rồi! Nếu không nói thì hôm nay tôi sẽ cho ông chết không nhắm mắt ở đây!"

Triệu Châu sửng sốt. Gã không ngờ tôi lại dám trực tiếp tung cước đạp gã, nhưng nhìn thấy sắc mặt khó coi của tôi, gã vẫn cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi.

"Không nói phải không? Tích Quân, vặn cổ con trai gã xuống cho ta!" Tôi gọi Tích Quân tới. Tích Quân rất nhanh đã lao đến trước mặt Triệu Nghị, vươn hai tay ra!

"Khoan đã! Tôi nói! Để tôi nói!" Triệu Nghị khuất phục rồi. Tên nhóc này không phải là cha mình, chẳng có bản lĩnh gánh vác chuyện này: "Ngô sư phụ nói với cha tôi rằng, ông ta đã đến ngọn núi ở phía sau trang viên tọa trấn. Ông ta nói sẽ chờ cậu ở đó."

"Triệu Châu! Thằng nhóc nhà ngươi cũng quá bất nghĩa rồi, lại dám cấu kết với tu sĩ Huyền môn nơi khác để đối phó với chính cha mẹ đẻ của mình sao?" Hải lão thở phì phò mắng lớn.

"Anh Hải, anh nói ai cơ?" Lâm Phi Du vẫn còn hơi ngơ ngác.

"Còn ai vào đây nữa? Chính là cái tên Ngô Hoa lúc còn trẻ dựa vào Khu Quỷ thuật của Mao Sơn để tạo danh tiếng ở các khu vực lân cận ấy!" Hải lão sa sầm mặt.

"Là cái gã đó sao! Nghe nói gã đã bị đuổi khỏi huyện chúng ta, sau đó cải tà quy chính, đổi tên thành Ngô Chính Hoa rồi gia nhập Nho môn rồi mà?" Lâm Phi Du hít vào một ngụm khí lạnh.

"Ai mà biết được chứ, có khi lại ngựa quen đường cũ rồi." Hải lão nghiến răng nghiến lợi.

Đám người thân vừa nghe xong, ngay cả Hải lão và Lâm lão đều đã nói như vậy thì làm sao có thể là giả được? Bọn họ nhao nhao trợn mắt lườm Triệu Châu. Trong đó Triệu Hy và Triệu Viện là có phản ứng lớn nhất. Triệu Hy giật lấy cây gậy của Lôi Thanh, còn Triệu Viện thì vơ luôn cái chổi. Cả hai người đều đã nếm mùi đau khổ vì Triệu Châu nên làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho gã.

"Chú Hải, chú đừng có nói bậy! Tôi chưa làm gì cả. Đừng tưởng chú lớn tuổi thì có thể đổ oan cho tôi!" Triệu Châu không ngờ Hải lão và Lâm Phi Du đều đã tới, chuyện này dường như không giống với trong kế hoạch chút nào. Thế nên lúc nãy tôi hỏi gã cũng chẳng dám trả lời.

Trước đó, toàn bộ sản nghiệp của Triệu gia đều đã được ký tên sang cho gã. Vốn dĩ gã còn định giết chết Triệu Thiến để cắt đứt truyền thừa của Triệu lão đầu, sau đó lại đổ tội cho mẹ ruột của mình, để bà ấy an hưởng tuổi già trong tù. Nếu tôi thực sự dám xuất hiện, gã sẽ dẫn dụ tôi đến sau núi để Ngô Chính Hoa giải quyết tôi.

Đến lúc đó nhổ cỏ tận gốc, gã có thể yên tâm kê cao gối ngủ mà tiếp quản toàn bộ chuyện làm ăn của Triệu gia. Không ngờ tính toán lại sai bét, bỗng dưng xuất hiện một Hàn San San cầm súng phá hỏng kế hoạch của gã, hơn nữa Hải lão và Lâm Phi Du lại cũng tới. Vậy nên gã mới không dám nói ra chuyện Ngô Chính Hoa đang chờ chúng tôi ở sau núi, chỉ e sợ sau này chọc giận Ngô Chính Hoa.

"Triệu Châu! Cha mẹ nuôi mày ngần ấy năm! Vậy mà mày lại đối xử với họ như thế sao?" Triệu Hy cầm gậy vung thẳng về phía Triệu Châu. Chỉ một gậy đã đánh gã gục xuống đất.

"Anh An! Anh còn đứng nhìn cái gì nữa! Đây căn bản không phải là anh trai tôi! Anh cứ đánh chết gã đi! Chết rồi tôi chịu trách nhiệm!" Triệu Viện cũng rất hung hãn. Cô ta vung chổi thọc tới tấp, miệng không ngừng la hét đòi giết. Chồng cô ta là Liêu An cũng đã tới. Thấy cô ta kêu la, anh ta cũng nhào tới đánh Triệu Châu.

Những người họ hàng khác đều căm phẫn sục sôi. Người chưa kịp ra tay cũng đứng bên cạnh lớn tiếng hô hào đánh chết Triệu Châu.

"Được rồi, được rồi! Tất cả dừng tay lại! Còn có ý thức pháp luật không hả?" Lâm Phi Du là cảnh sát, đương nhiên không thể giương mắt nhìn người ta bị đánh chết ở đây nên đã lên tiếng can ngăn.

Triệu Châu thoi thóp bò dậy, vô cùng cảm kích nhìn Lâm Phi Du.

"Thằng ranh con, không muốn bị đánh chết ở đây thì tốt nhất là ngoan ngoãn dẫn đường cho chúng ta. Chúng ta lập tức đi gặp lão già kia! Năm xưa bị đuổi ra khỏi vùng này, bây giờ lại còn có mặt mũi quay về! Tiểu Lâm, cậu có đi không?" Hải lão nhổ toẹt một bãi nước bọt, xoa xoa tay.

"Đã đến nước này rồi, anh Hải còn nói lời dư thừa làm gì? Phải rồi, Hạ tiểu huynh đệ, cậu có hứng thú cùng hai lão già chúng tôi đi một chuyến ra ngọn núi phía sau không?" Lâm Phi Du bị Hải lão khơi dậy bầu máu nóng. Lần này lão ta vốn dĩ đến để đấu pháp, không ra oai trước mặt vãn bối là tôi đây sao mà được? Hôm qua ở nhà xác vì trời xui đất khiến mà bị thằng nhóc Vương gia phá hỏng đạo pháp, một chút thực lực cũng chưa kịp phát huy, lão ta đã cảm thấy nghẹn khuất lắm rồi.

"Khoan đã, ở đây vẫn còn một con nữa." Tôi nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía đại sảnh.