Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong đại sảnh, thi thể Triệu lão đầu vẫn đang run rẩy nhè nhẹ, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể chống người đứng dậy, có vẻ Lệ quỷ mượn xác ban nãy vẫn còn tàn lưu bên trong.
Mà Triệu lão đầu đã lâu không vào âm gian nên đã dần dần biến thành Lệ quỷ. Chẳng biết từ lúc nào, lão đã lảng vảng bên cạnh thi thể, muốn ép con Lệ quỷ trong cơ thể mình ra ngoài.
Thấy Triệu lão đầu muốn giành lại cơ thể của mình, Hải lão lắc đầu. Lão ta và Triệu lão đầu cũng có quen biết cũ. Nhìn bạn già chết không được yên ổn, trong lòng lão ta rất buồn bã: "Bạn già một đời, thấy ông ta như vậy, ta thật sự rất khó chịu."
"Ông nội!" Triệu Thiến đã thi pháp, dùng nước mắt bò lau qua mắt nên nhìn thấy ông nội mình đang bay lơ lửng ở đó. Sự đau buồn trong lòng cô ta có thể tưởng tượng được.
Cô ta vừa định chạy qua liền bị tôi cản lại.
"Haiz, Triệu Châu à Triệu Châu, nhìn xem chuyện mà ngươi gây ra đi. Cha ngươi thành ra thế này, ngươi cảm thấy dễ chịu lắm sao?" Lâm Phi Du thở dài một hơi.
Triệu Châu cắn răng, ngoảnh mặt đi: "Ở trong nhà, cha không xem trọng tôi nhất! Từ nhỏ đến lớn tôi ăn mắng không ít. Ông ấy cái gì cũng muốn để lại cho anh cả, tôi hận ông ấy!"
"Nhưng hổ dữ không ăn thịt con, ông ấy cũng chưa từng nghĩ tới chuyện làm hại ngươi mà. Thật là oan nghiệt, vậy mà ngươi lại khiến ông ấy không được vào âm gian, trở thành cô hồn dã quỷ sao?" Hải lão nói một câu, trong tay lấy ra một hình nhân giấy, miệng lẩm bẩm đọc chú. Lão ta tiện tay viết tên Triệu lão đầu lên hình nhân giấy rồi gọi lớn: "Lão huynh đệ, cơ thể của ông ở đây."
Triệu lão đầu ngoảnh đầu lại, mơ hồ bước tới. Lão nhìn hình nhân giấy một cái rồi biến mất trước mặt Hải lão.
"Chú, chú phải nể tình nghĩa năm xưa với cha cháu mà giúp đỡ chúng cháu với." Triệu Hy và Triệu Viện đều khóc bù lu bù loa. Bọn họ cầu xin Hải lão hỗ trợ, không thể để cha mình không xuống được địa phủ.
Triệu Châu ngẫm nghĩ lại những lời của Hải lão, trầm mặc không nói. Sau đó gã nhớ tới những chuyện ngày trước, nước mắt già nua tuôn rơi.
"Biết rồi, các ngươi không nói thì người làm trưởng bối đây không hiểu chắc." Hải lão thở vắn than dài. Lão ta nhìn trái phải một chút, liền thấy bàn thờ mà Triệu Thiến vừa bày ban nãy.
"Tiểu Lâm, con trong nhà kia để phần cậu đấy. Triệu Thiến, cho mượn bàn thờ của cháu một lát, Hải lão muốn thỉnh Quỷ sai." Hải lão nói với Lâm Phi Du và Triệu Thiến một câu. Lão ta đặt hình nhân giấy đang run rẩy lên phía trước, bày biện lại bàn thờ thần, sau đó thắp nhang, chế tác phù chú, miệng lẩm bẩm đọc chú.
Lâm Phi Du gật đầu, đi về phía đại sảnh: "Anh Hải, anh không nói thì tôi cũng..."
Chưa đợi ông ta lấy đồ nghề ra, Tích Quân đã lao lên, dăm ba cái đã lôi được con Lệ quỷ trong thi thể ra ngoài. Cô nhóc còn liếc nhìn tôi một cái. Đợi sau khi tôi gật đầu, cô nhóc liền không khách sáo thôn phệ. Đối với cô nhóc mà nói, đây là món ngon có thể nâng cao năng lượng của bản thân, cô nhóc sẽ không nhường cho người khác đâu.
"Hạ tiểu huynh đệ, cậu không thể để Chú Lâm của cậu trổ tài trước một chút sao?" Lâm Phi Du sững sờ nhìn tôi, cười khổ không thôi.
"Lâm lão, lát nữa còn có con lớn đang chờ ông đi đấu pháp đấy. Loại đồ vật nhỏ bé này sao có thể để chủ lực như ông ra tay bây giờ được?" Tôi cười nói.
"Ừm, thằng nhóc cậu nói cũng đúng, biết điều đấy!" Lâm Phi Du gật đầu cười rộ lên.
Đang lúc trêu đùa, Hải lão bỗng tặc lưỡi một cái. Sắc mặt ông chợt trắng bệch, lắc đầu bảo: "Không xong rồi, ta đã hỏi âm ty và Thổ Địa cai quản vùng này. Thổ Địa bảo, vị âm sai được phái đi dẫn anh Triệu trước đó mãi chưa thấy về âm gian. Hiện tại, âm ty đã giáng tội xuống. Thổ Địa cũng khó xử, chẳng những không chịu phái Quỷ sai lên nữa, mà còn muốn bắt luôn những người liên quan mang đi xét xử."
Đám người nhà vừa nghe xong liền gào khóc ầm ĩ. Ngay cả Triệu Thiến cũng lã chã rơi lệ, khóc lóc tèm lem nước mắt nước mũi lên người tôi.
Lâm Phi Du không giỏi mấy chuyện Âm Dương gia câu thông với âm ty, bèn lên tiếng hỏi: "Anh Hải, anh thấy rồi đấy, người nhà đang rối tinh cả lên, chín giờ sáng mai lại phải đưa tang. Anh nói xem nên làm thế nào? Mọi người đều đang trông cậy vào anh."
"Chịu thôi, bên dưới đang giận lắm. Nhưng phía âm ty báo rằng Quỷ sai vẫn chưa tiêu tán, trừ phi chúng ta tìm được vị Quỷ sai đó thay họ." Hải lão lắc đầu, dáo dác nhìn quanh như đang tìm kiếm.
Nghe ông ấy nói vậy, tôi cũng đưa mắt tìm thử. Quét một vòng, tầm mắt tôi dừng lại trên người Triệu Châu: "Này, Ngô Chính Hoa bắt hồn cha ông đi rồi, thế vị Quỷ sai đi cạnh ông cụ đâu?"
Triệu Châu đang khóc sụt sùi, nghe tôi hỏi bèn đáp: "Chúng tôi đâu dám động đến Quỷ sai, cứ để mặc ông ta lảng vảng quanh đây thôi. Ngô sư phụ bảo âm khí của Quỷ sai rất yếu, ban nãy vẫn còn trốn ở góc tường đằng kia kìa."
Nói đoạn, gã chỉ tay về phía góc khuất trong đại sảnh.
Tôi nhìn theo hướng đó, chợt phát hiện Tích Quân đang gặm nhấm thứ gì đó. Vừa nhìn rõ, tôi đã trợn tròn mắt, gai ốc nổi rần rần.
Vị Quỷ sai kia đã bị Tích Quân ăn chỉ còn thừa lại nửa cái chân!
"Tích Quân ơi là Tích Quân! Ngươi làm thế này là hại chết ta rồi!" Gân xanh trên trán nổi ngoằn ngoèo, tôi trừng mắt nhìn Tích Quân.
Tích Quân trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn tôi, lén giấu nửa cái chân Quỷ sai đi. Dù sao với cô nhóc, cứ là quỷ thì đều ăn được hết, rảnh đâu mà phân biệt âm hồn hay Quỷ sai. Quỷ sai kia lại mang âm khí lành lạnh, ngửi thôi đã thấy thơm, ngon là cái chắc.
Hải lão và Lâm lão đều nhìn thấy Tích Quân. Cảnh tượng tên Quỷ sai bị cô nhóc ăn thịt hiển nhiên đã lọt trọn vào mắt hai người. Dù âm khí của Quỷ sai ít đến đáng thương, nhưng với đạo hạnh cỡ tuổi họ thì vẫn có thể lờ mờ nhìn ra. Vậy nên, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán hai lão già.
"Chuyện... chuyện này không đùa được đâu." Hải lão nhìn Tích Quân, lại nhìn sang tôi, đầu lắc như đánh trống bỏi.
Lâm Phi Du cũng cuống cuồng giậm chân, cấm khẩu không dám ho he.
Tôi quay sang đám người Triệu gia, thấy họ đều đang ngơ ngác nhìn mình mà chẳng hiểu mô tê gì. Trong lòng tôi chợt hoảng hốt. Tên Quỷ sai này bị tiểu quỷ nhà tôi ăn mất rồi, Triệu lão đầu chắc chắn không xuống được âm ty nữa. Biết chuyện này, chẳng phải họ sẽ chửi chết tôi sao?
Tôi vội kéo Hải lão sang một bên, ngượng ngùng hỏi khẽ: "Hải lão, nếu Quỷ sai đó chết rồi thì sao?"
"Bên âm ty chắc chắn sẽ tìm cậu đòi mạng! Tiêu rồi, tiêu rồi, chuyện này phải làm sao đây?" Sắc mặt Hải lão trắng bệch, sợ đến mất mật.
"Dù sao thì cũng ăn mất rồi, lẽ nào hết cách cứu vãn?" Tôi gặng hỏi.
Hải lão vắt óc suy nghĩ một hồi rồi thở dài: "Haiz, chuyện này cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu cậu. Trước mắt, ta sẽ cố gắng nói khéo với bên dưới giúp cậu. Nhưng con tiểu quỷ cậu nuôi... sao lại rước cái họa tày đình này cơ chứ? Chậm nhất là ba ngày nữa, âm ty sẽ cử người tới bắt cậu. Ta thấy vị Quỷ sai này có vẻ mang lai lịch không vừa đâu. Tới lúc đó cậu cứ nhún nhường xin lỗi, cùng lắm họ đưa ra điều kiện gì thì cứ đồng ý. Tuyệt đối đừng có cãi cọ chống đối, nhớ kỹ đấy."
"Đa tạ Hải lão. Vậy tôi đành cung kính chờ âm ty đại giá quang lâm thôi." Tôi cảm ơn ông ấy, sau đó gọi Tích Quân quay về.
Nào ngờ Tích Quân lôi nốt nửa cái chân đang cất giấu ra ăn sạch sành sanh rồi mới miễn cưỡng quay về. Lúc cô nhóc chui vào, tôi chợt phát hiện hũ phong hồn đã rạn nứt đến bờ vực vỡ vụn. Chắc vì nguyên nhân này nên Tích Quân mới tự ý chạy ra ngoài kiếm ăn. Trách thì chỉ có thể trách tôi đã tính toán sai lầm.
"Sự việc đã đến nước này rồi, chúng ta vẫn nên ra ngọn núi phía sau thôi. Xem thử lão gia hỏa Ngô Chính Hoa kia đang giở trò gì." Lâm Phi Du đề nghị.
"Ừm, đành vậy. Ta sẽ thu giữ hồn phách của anh Triệu cẩn thận, từ từ siêu độ oán khí trước. Đợi thương lượng ổn thỏa với âm ty, may ra vẫn có thể đưa ông ấy xuống dưới. Hai ngày tới, ta sẽ túc trực ở trang viên này."
Nói xong, Hải lão rút một chiếc hộp đen từ balo leo núi ra, cẩn thận đặt hình nhân giấy chứa hồn Triệu lão đầu vào trong rồi dán bùa chú niêm phong.
Hải lão và Triệu gia vốn có giao tình sâu đậm, họ hàng thân thích đều rất tin tưởng ông ấy. Nếu Hải lão đã nói vậy thì mọi người cứ thế làm theo.
"Vậy chú đi cẩn thận nhé. Tên Ngô Chính Hoa này vô cùng âm hiểm, đạo pháp lại cao cường." Triệu Hy đứng bên cạnh dặn dò.
"Không sao, năm xưa ta từng đụng độ gã ta một lần rồi, gã chẳng làm gì được ta đâu. Hiện tại lại có chú Lâm của ngươi ở đây, càng không thành vấn đề. Giả sử hai lão già bọn ta đều không trị được gã, thì chẳng phải vẫn còn Hạ tiểu huynh đệ đây sao." Hải lão vừa nói vừa giao chiếc hộp cho Triệu Hy: "Ngươi là con cả, giao hồn phách của cha ngươi cho ngươi giữ đấy. Ngươi phải cắt cử người nhang khói cẩn thận, sau đó lo khâm liệm thi hài, chín giờ sáng mai đúng giờ đưa tang."
"Dạ vâng thưa chú." Triệu Hy run rẩy ôm lấy chiếc hộp chứa hồn phách cha mình, mặt mày trắng nhợt.
Nói gì thì nói, cha ông ta giờ đã thành Lệ quỷ, sợ hãi là chuyện đương nhiên. Nhỡ đâu sơ sảy làm bong lá bùa niêm phong thì biết tính sao?
Đám họ hàng xung quanh cũng sợ đến xanh xám mặt mày. Bọn họ muốn lùi ra xa Triệu Hy một chút nhưng lại sượng sùng không dám bước.
"Ra ngọn núi phía sau thì để con dẫn đường cho."
Triệu Thiến đề nghị, thực chất là muốn báo thù cho ông nội mình. Trong lòng tôi biết rõ chuyện này. Nhưng mà bây giờ đang là ban đêm, chúng tôi lại không rành đường sá, thêm vào đó tôi cũng không yên tâm về cô ta nên lên tiếng bảo: "Hải lão, Lâm lão, cứ để Triệu Thiến và Triệu Nghị dẫn đường đi. Hàn San San ở lại đây đợi chi viện, Đội trưởng Hoắc chắc cũng sắp đến rồi."
"Thế nào cũng được, nhưng phải cẩn thận một chút, mỗi người cầm một cái hình nhân giấy này đi." Hải lão vừa nói vừa lấy hình nhân giấy tránh quỷ dùng vào lúc ở Tiểu Nghĩa Thôn ra, chia cho mỗi người chúng tôi một cái.
Đợi một lát, bên ngoài trang viên đã truyền đến tiếng còi xe cảnh sát. Hoắc Đại Đông cũng dẫn theo mấy người chạy tới. Tối lửa tắt đèn thế này, phỏng chừng anh ta cũng vừa mới tỉnh ngủ.
Bàn giao qua loa một chút, đoàn năm người chúng tôi liền tiến về phía sau núi.
Tên Ngô Chính Hoa này chắc chắn đã dựng sẵn sân khấu ở ngọn núi phía sau, đang đợi chúng tôi lên sàn diễn. Nhưng mà dù thế nào đi chăng nữa, tôi quyết không thể tha cho lão già khốn khiếp này. Vậy nên mặc dù biết rõ trên đó hiểm nguy bủa vây, tôi cũng không lo được nhiều đến thế, huống hồ chúng tôi có tận ba người.
"Lão già này phỏng chừng vẫn đinh ninh rằng Nho môn pháp thuật của lão có thể khắc chế gắt gao Hạ tiểu huynh đệ. Có lẽ lão chẳng ngờ tới chuyện chúng ta sẽ đến đâu, hắc hắc."
Trên đường đi, Lâm Phi Du hoàn toàn không cảm thấy Ngô Chính Hoa là một kẻ khó nhằn.
"Đông người chính là lợi thế của chúng ta. Nhưng mà vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Đừng quên, người khác không biết nhưng chúng ta lại rõ mồn một. Lão già này trước kia từng xuất sư từ Mao Sơn. Tuy chỉ học được chút da lông, nhưng thủ đoạn của lão thực sự rất ghê gớm. Nếu đơn đả độc đấu, có khi ta còn phải bỏ chạy cơ đấy." Hãi lão nhíu mày, gián tiếp gõ nhịp nhắc nhở Lâm Phi Du, chỉ e lão ta khinh địch.
Đạo pháp của Hải lão lợi hại hơn Lâm Phi Du, điều này tôi cũng có thể nhìn ra được. Dẫu sao Hải lão cũng có thể an toàn bước ra từ Dẫn Phượng Trấn, ngay cả người từ trên thành phố phái xuống cũng phải dẫn lão ta theo mới dám đến Tiểu Nghĩa Thôn điều tra. Sự lợi hại đó có thể thấy rõ.
Mưa bụi lất phất vẫn rơi không ngừng. Đi qua trang viên khoảng một hai cây số, cây cối bắt đầu dần dần nhiều lên. Sau khi âm khí trong rừng dâng cao, Triệu Thiến lạnh đến mức có chút run rẩy. Tôi cởi áo khoác ngoài ra, khoác lên người cô ta.
Triệu Thiến đỏ mặt nhìn tôi, còn muốn nói vài lời cảm ơn thì Hải lão đã lên tiếng cảnh báo chúng tôi trước: "Vào núi rồi, mọi người phải cẩn thận đấy. Lát nữa có gặp chuyện gì cũng đừng hoảng hốt."
"Huyền môn đối phó với hạng người thế này thì phải làm sao?" Tôi tò mò hỏi. Thành thật mà nói, kinh nghiệm đấu với quỷ thì tôi có, nhưng kinh nghiệm đấu pháp thì hoàn toàn bằng không.
Bởi vậy một đám người cứ thế đi lên, kiểu gì cũng phải có mục đích đúng không? Đâu thể xách đao thương gậy gộc lên đập cho một trận tối tăm mặt mũi được? Giết người là phạm pháp đấy! Ông Lâm Phi Du đây vẫn còn là cảnh sát cơ mà!
Lâm Phi Du ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Thông thường thì... đều là mạnh ai nấy thi pháp..."
Tôi vừa nghe liền ngẩn người. Thế nào gọi là mạnh ai nấy thi pháp?
Hải lão cười khà khà, thấy tôi không hiểu bèn nói: "Tiểu Lâm nói không rõ sao? Vậy thì cậu cứ đứng chờ xem là được. Cậu cũng không cần ra tay đâu. Chuyện của thế hệ chúng tôi thì để thế hệ chúng tôi đi giải quyết. Đám thanh niên các cậu chỉ cần đứng nhìn là được rồi."