"Sau đó, bọn chúng khiêng Huyết Vân Quan đến phong ấn tại một tử trấn có âm khí nặng nề nhất. Còn về phần Chu lão thái, thi thể của bà phỏng chừng cũng đã bị Huyết Vân Quan triệu hồi về rồi." Hải lão lại lắc đầu, ánh mắt lão xẹt qua một tia không cam lòng.

"Huyết Vân Quan rốt cuộc là thứ quỷ quái gì? Có phải chỉ cần phá được Huyết Vân Quan thì bà ngoại tôi sẽ bình an vô sự không?" Tôi vẫn ôm một tia hy vọng mỏng manh rằng mọi chuyện vẫn còn đường cứu vãn, bèn cất giọng hỏi khẽ.

"Ha ha, không thể nào đâu. Trong số mấy người bạn già của ta có một người chuyên làm nghề đóng quan tài, lão ta rất rành về món đồ chơi thượng cổ vô cùng lợi hại này. Huyết Vân Quan đáng sợ lắm, một khi đã bị nó giam giữ linh hồn, thì dẫu có cách xa cả ngàn dặm, lúc chết đi cũng sẽ tự động chạy về nằm lại trong quan tài. Hơn nữa, nghe đồn cỗ quan tài này còn là một vật sống. Về hình thái biểu hiện cụ thể ra sao thì lão bạn già của ta cũng chẳng thể nào nắm rõ được.

Tóm lại, khi huyết quan mở ra, chạy được bao xa thì hãy cố mà chạy cho thật xa. Hơn nữa, dẫu Huyết Vân Quan có đặt chễm chệ ngay trước mặt, cậu cũng chẳng thể làm gì được nó đâu. Ngoài việc sở hữu toàn bộ bản lĩnh của người nằm bên trong, nó còn có khả năng chỉ huy âm hồn, lệ quỷ xung quanh tấn công bất cứ kẻ nào dám bén mảng lại gần.

Hồi đó ấy à, mấy lão già sắp xuống lỗ như chúng ta cũng nghe danh sự tích của Chu lão ma tiền bối, cảm thấy bà ấy cũng được xem là nhân vật tiêu biểu cho những kẻ xuất thân từ tiểu môn tiểu đạo như chúng ta. Thế là bèn không tự lượng sức mình, muốn chạy đến xem thử liệu có thể cứu người trước khi Huyết Vân Quan kịp phát huy tác dụng hay không. Nhưng cuối cùng thì sao?

Huyết Vân Quan còn chưa thấy bóng dáng đâu, lại chuốc lấy kết cục trộm gà không xong còn mất nắm gạo. Chết mất mấy người, chỉ còn sót lại mỗi mình ta là may mắn men theo một con đường nhỏ bỏ hoang ở tử trấn mà trốn thoát về đây. Cho đến tận bây giờ, chủ thể của Huyết Vân Quan đã quy vị, căn bản là không còn ai có khả năng phá giải được nó nữa. Chẳng lẽ cậu cho rằng, chỉ dựa vào sức của một mình cậu mà có thể đánh thắng được Chu lão ma sao? Chưa kể đến vô số lệ quỷ chết oan uổng đang lởn vởn khắp tử trấn kia nữa?"

Hải lão thở vắn than dài, lão đưa tay vỗ vỗ lên vai tôi: "Đó chính là lý do vì sao bọn chúng có thể yên tâm đặt Huyết Vân Quan ở tử trấn. Cái Huyết Vân Quan này ấy à, tuyệt đối không thể phá giải được đâu."

Những lời giãi bày của lão cuối cùng mới giúp tôi hiểu rõ ngọn nguồn của toàn bộ sự việc. Xem ra Hải lão chẳng những không phải là kẻ hại chết bà ngoại, mà ngược lại, lão thậm chí còn từng liều mạng đi cứu bà. Hiểu lầm này quả thực là quá lớn rồi. Tôi vô cùng áy náy, bèn cất giọng ngượng ngùng: "Hải lão, nếu không nhờ ông giải thích, trước đó tôi còn suýt tưởng chính ông là người đã hại chết bà ngoại. Thật sự vô cùng xin lỗi ông."

"Quan tâm ắt sẽ bị loạn mà. Huống hồ tuổi đời cậu còn quá trẻ, rất nhiều chuyện xảy ra cùng những tình tiết ngọn nguồn lại trùng hợp đến mức khó tin. Cậu sinh lòng nghi ngờ cũng là chuyện hết sức bình thường, không cần phải để trong lòng đâu." Hải lão không hề tỏ ra chút cao ngạo nào, lão nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa sự quan tâm hệt như đang nhìn một hậu bối trong nhà.

Nghĩ đến việc di thể của bà ngoại lại bị nhốt chung với Huyết Vân Quan tại tử trấn, trong lòng tôi trào dâng một nỗi uất hận tột cùng. Đã bao lâu rồi không gặp, nào ngờ lần chia xa ấy lại trở thành lời vĩnh biệt. Bà ngoại đã qua đời mà vẫn chẳng thể nhắm mắt xuôi tay, thi thể còn bị phong ấn tại một nơi u ám như tử trấn.

Kể từ ngày cất tiếng khóc chào đời, tôi vốn chỉ là một sinh mệnh thoi thóp, lay lắt sống qua ngày. Việc tôi có thể sống sót cho đến tận bây giờ, tất thảy đều là nhờ ân đức của bà ngoại ban cho. Chính vì vậy, dẫu có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, dẫu phía trước có là muôn ngàn hiểm nguy gian khó, tôi cũng nhất định phải tự tay phá nát cái Huyết Vân Quan này.

Còn về phần những kẻ đã nhúng tay vào cái chết của bà ngoại... tôi sẽ tự mình tìm đến, lôi từng đứa một, đạp đổ từng cánh cửa nhà bọn chúng để tiễn tất cả xuống địa ngục. Dẫu cho tôi có phải gánh lấy thứ nhân quả dơ bẩn vĩnh viễn chẳng thể gột rửa được đi chăng nữa!

Mối huyết cừu này, tôi tuyệt đối không đội trời chung!

Trên đường đến Kháng Long Thôn, có sự giúp đỡ của Hải lão, dẫu chúng tôi gặp thêm vài âm hồn nhưng vẫn đi lại không chút cố kỵ. Bọn chúng giống như không nhìn thấy chúng tôi, chỉ sững sờ đứng yên tại chỗ.

Mãi cho đến khi tới vị trí la bàn phong thủy của Triệu Thiến, chúng tôi mới xốc lại mười hai phần tinh thần. Chỗ đó chính là nơi Âm Binh Quá Cảnh.

"Ô, đây chẳng phải la bàn phong thủy của cháu sao Triệu Thiến, sao lại rơi ở đây thế?" Hải lão cười nói, chỉ tay về chiếc la bàn đằng xa.

Triệu Thiến lập tức lúng túng, chạy tới nhặt lên: "Âm Binh Quá Cảnh, cháu suýt chút nữa không chạy thoát được."

"Ha ha, không sao, thực ra đám âm binh đó cũng không nhắm vào các người. Chúng chỉ phụng mệnh canh giữ ở đây thôi. Hơn nữa số lượng tuy nhiều nhưng cũng khá hạn chế, với ta mà nói không thành vấn đề." Hải lão vui vẻ đáp, ngay sau đó lấy ra một xấp hình nhân giấy dày cộp từ trong ba lô leo núi, tôi nhìn mà cũng không biết rốt cuộc có bao nhiêu cái.