Nhìn kỹ lại, nữ quỷ áo trắng kia không biết từ lúc nào đã bị tiểu lệ quỷ tôi nuôi dưỡng lôi ra khỏi cơ thể giống như kéo một con chó chết. Tiếp đó, nó há cái miệng đầy răng nhọn hoắt, cắn đứt một nửa khuôn mặt của nữ quỷ áo trắng!
Lệ quỷ áo trắng kia quằn quại như con rắn độc, không ngừng giãy giụa, thậm chí giương nanh múa vuốt định bắt tiểu lệ quỷ. Nhưng tiểu lệ quỷ không chút lưu tình, cắn rớt luôn toàn bộ đầu đối phương. Sau đó, giống như hút thạch rau câu, nó nuốt chửng cả nữ quỷ áo trắng vào bụng.
Xong xuôi, nó bắt đầu dùng tròng mắt đen ngòm đáng sợ trừng trừng nhìn tôi, lộ ra vẻ mặt muốn ăn thịt người.
Trong lòng tôi chợt lạnh. Lẽ nào lệ quỷ này vẫn chưa hoàn toàn bị tôi khống chế?
Thấy tôi lấy hũ phong hồn ra, tiểu lệ quỷ lập tức nhe răng trợn mắt, vẻ mặt cực kỳ hung tợn. Có lẽ bất cứ lúc nào nó cũng có thể nuốt chửng tôi giống như vừa nuốt nữ quỷ kia.
Mặt tôi hơi biến sắc. Tôi định niệm thần chú quát tháo nó. Dù sao cũng đã lập khế ước rồi.
Tiểu lệ quỷ liền không chịu thua kém, miệng lẩm bẩm quỷ ngữ, đồng thời tức giận quay đầu đi, làm ra vẻ phớt lờ tôi.
Tôi không hiểu nguyên nhân, tưởng rằng nó tức giận vì tôi đã đưa Thông Âm Phù cho Triệu Thiến.
"Ngươi không muốn về?" Tôi hơi mất hứng hỏi.
Tiểu lệ quỷ nhìn tôi gật đầu, nhe răng cười.
Tôi cảm thấy dường như tiểu lệ quỷ này bị nhốt trong hũ phong hồn đã quá bức bối rồi. Bây giờ mà nhốt lại nữa, ép quá có lẽ chuyện sẽ càng lớn hơn. Dù sao bề ngoài nó cũng chỉ là một tiểu loli. Vậy nên tôi đành cố tỏ ra nghiêm khắc: "Vậy ngươi nhớ kỹ, đừng ra tay với bạn bè bên cạnh ta. Thậm chí chạm vào một chút cũng không được."
Tiểu lệ quỷ gật đầu lia lịa. Sau đó nó bay thẳng đến, vươn cánh tay gầy gò ra.
Tôi giật nảy mình, tưởng nó định làm gì. Ai dè nó lại trèo hẳn lên vai tôi!
Tôi có chút kinh hãi nhìn cảnh tượng này xảy ra nhưng không dám nhúc nhích. Cho đến khi nó hoàn toàn nằm nhoài trên vai tôi, hai tay ôm lấy cổ, rồi gục đầu cọ vào bên cạnh đầu tôi!
"Ta với ngươi thân quen lắm sao?!" Trong lòng tôi oán thầm đến tột độ. Nhưng nó chẳng những dựa dẫm như thể thân thiết lắm, mà còn ra vẻ đương nhiên, cứ như đang về tổ của mình vậy.
Cũng may nó chẳng nặng tới nửa lạng. Nếu không ngoài mệt mỏi về tinh thần ra, thân xác tôi chắc cũng đủ ngắc ngoải rồi.
Vì sợ nó gây cản trở cho người khác, tôi đành nghiến răng xem như nó không tồn tại, tiếp tục ngồi ở ghế lái, quyết định cứ mặc kệ nó.
Triệu Thiến ở bên ngoài xe đã nhìn thấy cảnh tôi thả tiểu lệ quỷ ra, cũng thấy cảnh nó nằm rạp trên vai tôi. Chẳng qua cô ta không dám vào trong. Đồ nghề bắt quỷ của cô ta cũng để ở cốp sau xe, cho nên chỉ biết luống cuống tay chân đứng nhìn.
Đến tận khi tôi giải quyết xong lệ quỷ áo trắng, cô ta mới chạy vào: "Anh Thiên! Anh không sao chứ? Đều tại tôi lấy Thông Âm Phù quan trọng trên tay anh!"
"Không sao... Á... Hắt xì!" Tôi cảm thấy đầu óc choáng váng. Hình như tôi bị cảm lạnh rồi.
Vừa nãy suýt chút nữa đã bị con quỷ lợi hại kia mượn xác thành công. Nếu không phải tiểu lệ quỷ kịp thời lôi nó ra khỏi cơ thể trước khi quá trình mượn xác hoàn tất, phỏng chừng tôi sẽ phải đến thẳng nhà xác bệnh viện lớn mà thuê phòng rồi.
"Con quỷ này rất lợi hại, không có Thông Âm Phù mà vẫn có thể nhìn thấy, không phải âm hồn bình thường." Tôi thở hắt ra một hơi nặng nhọc, nổ máy xe.
"Anh Thiên, anh không có đồ hộ thân sao? Chẳng hạn như đồi mồi, bạch ngọc khai quang ấy? Nếu có mấy thứ này, không những có thể tránh được bọn chúng, mà bọn chúng nếu không có chuyện gì cũng chẳng dám tùy tiện tìm tới cửa." Triệu Thiến lục lọi ngăn chứa đồ ở ghế lái phụ một chút, lấy ra thuốc cảm cúm, hoảng hốt đưa thêm một chai nước cho tôi.
Lúc đưa thuốc cho tôi, cô ta rõ ràng đã liếc nhìn con lệ quỷ áo đỏ đang nằm bẹp trên cổ tôi. Tay cô ta run lẩy bẩy, còn nuốt nước bọt cái ực, suýt chút nữa sợ hãi khóc thét lên.
"Tôi ngay cả quỷ còn chưa từng thấy, làm gì có mấy món đó?" Tôi hiểu bản thân bẩm sinh đã âm khí nặng nề, chuyên chiêu dụ lệ quỷ. Chỉ có điều trước kia có tức phụ tỷ tỷ bảo vệ nên quỷ thần vẫn luôn né tránh.
Nhưng không hiểu tại sao, lần này tức phụ tỷ tỷ lại xảy ra vấn đề, không dọa lui được lệ quỷ. Tôi đoán có thể là do chuyện ở chỗ bà ngoại trước đó đã khiến nàng tổn thương nguyên khí.
Tôi không dám nói thẳng, đành uống thuốc, tu một ngụm nước nuốt xuống rồi đưa trả chai cho Triệu Thiến.
Triệu Thiến nhận lấy chai nước, lại liếc nhìn tiểu lệ quỷ áo đỏ. Tiểu lệ quỷ thấy bị Triệu Thiến chú ý bèn vô cảm quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Răng Triệu Thiến va vào nhau lập cập, phát ra tiếng cộc cộc.
"Không được dọa người! Cô ấy có thể nhìn thấy ngươi, ngươi còn dọa cô ấy nữa ta sẽ nhốt ngươi lại!" Tôi quát một câu, tiểu lệ quỷ mới chịu quay đầu đi, tiếp tục quấn lấy trên cổ tôi.
Triệu Thiến thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lúc đặt chai nước về chỗ cũ, hai má cô ta lại đỏ bừng lên một cách khó hiểu.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc là hiểu ngay vấn đề. Chai nước khoáng ban nãy đã mở nắp, rõ ràng là Triệu Thiến đã tự mình uống. Cô ta nhất thời luống cuống nên quên mất, thành ra hai chúng tôi vừa gián tiếp hôn nhau.