"Có thể âm khí của anh khá nặng, dễ trêu chọc đến những thứ đó. Lát nữa đến huyện thì ở nhà tôi đi. Phong thủy căn nhà của tôi từng được cao nhân bài trí qua. Tự bản thân tôi cũng chôn giấu rất nhiều bảo vật có thể trấn tà, những thứ quỷ quái đó không dám bén mảng đến đâu. Hơn nữa Úc Tiểu Tuyết là một cô gái độc thân, anh không thể để em ấy ở phòng khách sạn một mình được chứ? Thứ mà anh chọc phải lợi hại như vậy, bọn chúng không làm tổn thương được anh thì cũng sẽ làm tổn thương Úc Tiểu Tuyết." Triệu Thiến nói, hai má vẫn còn nóng hổi.

"Cô cũng nhìn thấy vị trên vai tôi rồi đấy, tôi chỉ sợ quấy rầy người nhà cô." Tôi ngại ngùng nói. Nghĩ cũng biết Triệu gia là đại gia tộc, người chắc chắn rất đông. Trong tay tôi còn đang cầm chiếc vali da của bà ngoại, trên người lại nuôi thêm một con tiểu lệ quỷ, không thể cứ vác cái bộ dạng như vậy đi đến nhà người ta được.

Nhưng sự an toàn của Úc Tiểu Tuyết quả thật là điều tôi phải cân nhắc. Thông Âm Phù của tôi hiện tại cơ bản đã mất tác dụng, của Úc Tiểu Tuyết cũng chẳng khá hơn là bao. Vừa nãy nữ quỷ áo trắng còn ngồi ngay cạnh em ấy. Giờ tôi hoặc là phải để em ấy tránh xa mình ra, hoặc là phải bảo vệ em ấy thật tốt.

"Không... không sao đâu, đó là do anh nuôi mà. Hơn nữa, tôi cũng ở một mình, không sống chung với người nhà. Anh hai mới xuất ngũ về, công việc bận rộn, lại suốt ngày tụ tập uống rượu với đám bạn bè xấu, bất kể hạng người gì cũng dẫn về nhà. Chỗ của anh ấy ồn ào lắm, căn bản không ở được đâu. Anh cứ cùng Úc Tiểu Tuyết đến chỗ tôi đi, coi như đây là lời mời của một người bạn, không được sao?" Triệu Thiến mong đợi nhìn tôi.

Lời đã nói đến nước này rồi, tôi cũng không thể từ chối thêm nữa, đành gật đầu: "Được thôi, cứ coi như lời mời giữa bạn bè với nhau. Nhưng công việc bắt quỷ gì đó mà cô nói lúc nãy, tôi chưa nhận lời đâu nhé. Cô cũng thấy rồi đấy, ban nãy tôi suýt chút nữa thì bị quỷ mượn xác rồi."

“Được rồi, tôi biết rồi.” Thấy tôi kiên quyết không nhận lời, Triệu Thiến có chút thất vọng. Nhưng ngay sau đó không biết vì lý do gì, cô ta lại phì cười rạng rỡ.

Có vẻ như việc tôi đồng ý cùng cô ta về nhà được xem là một cơ hội. Vì thế tâm trạng cô ta mới trở nên vui vẻ.

Lúc xe lăn bánh, chuông điện thoại của Triệu Thiến vang lên. Triệu Hợp đi phía trước thấy bên này lái quá chậm nên gọi tới hỏi thăm tình hình.

Triệu Thiến kể chuyện gặp phải lệ quỷ áo trắng khiến Triệu Hợp giật mình hoảng hốt. Tuy nhiên, khi nghe nói tôi đã ra tay giải quyết, anh ta lập tức yên tâm. Anh ta không định quay xe lại nữa mà hẹn mọi người vào thành phố gặp nhau.

Từ đây đến thành phố còn cách mấy chục kilomet. Dọc đường lái xe, tôi lác đác nhìn thấy từ xa có vài con lệ quỷ nam nữ mặc áo trắng, thậm chí cả áo hoa đang chực chờ chặn xe mình lại. Trong lòng tôi vô cùng bực bội: Xem ra âm khí nặng nề thật chẳng biết kêu oan ở đâu. Không có tức phụ tỷ tỷ trấn áp, đám quỷ quái này thi nhau tìm tới.

May mà trên vai tôi vẫn còn một con lệ quỷ loli đang nằm sấp.

Cứ hễ thấy trên đường có quỷ định cản xe, nó lập tức nhe hàm răng sắc nhọn ra, dọa đám lệ quỷ kia sợ hãi không dám bám theo.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm: Chỉ là chẳng biết chuyện này là phúc hay họa.

Tôi có chút hoài niệm sự yên bình khi tức phụ tỷ tỷ còn ở đây. Nhưng mà tôi cảm thấy chưa chắc nàng đã nhớ đến mình, ví như ban nãy còn mắng tôi là “đồ ngốc”. Có vẻ như nàng vẫn luôn hiện diện, chỉ là không muốn hoặc không thể bảo vệ tôi mà thôi.

Rất nhanh chúng tôi đã lái xe vào thành phố. Đội trưởng Hoắc tỉnh lại. Tuy người ngợm rã rời ốm yếu nhưng anh ta vẫn còn nhận ra người quen. Sau khi biết rõ đầu đuôi sự việc, anh ta liên tục nói lời cảm ơn chúng tôi, còn bảo hối hận vì đã không nghe lời tôi.

Đưa anh ta đến bệnh viện xong, chúng tôi cùng lên chiếc xe SUV rời đi. Triệu Hợp quen đường quen sá, tìm một nhà hàng tên là Đại Như Ý để ăn cơm.

Bởi vì ai nấy đều mệt lử nên bữa ăn diễn ra qua loa đại khái. Chỉ có Úc Tiểu Tuyết là hăng hái bừng bừng. Dù sao thì suốt dọc đường về thành phố em ấy đều ngủ say sưa, ngay cả quỷ ngồi cạnh bên mà cũng chẳng hề hay biết.

Ăn xong ở nhà hàng Đại Như Ý, Triệu Hợp hỏi chúng tôi định ở đâu. Kết quả Triệu Thiến bảo sẽ cho chúng tôi ở cùng cô ta. Triệu Hợp tuy cảm thấy em gái mình ở chung với người lạ có chút không ổn, nhưng thấy Triệu Thiến kiên quyết, cộng thêm việc có cả Úc Tiểu Tuyết ở cùng, anh ta bèn không nói thêm gì nữa.

Hải lão có nhà ở ngay trong huyện. Lão chỉ dặn chúng tôi lần sau ghé chỗ lão uống trà, để lại số điện thoại liên lạc rồi rời đi.

Chúng tôi lái xe đến tiểu khu Long Uyên sang trọng bậc nhất huyện. Nhà ở đây đều là dạng biệt thự nhỏ thiết kế cổng ngõ riêng biệt, mỗi căn rộng hơn hai trăm mét vuông, cao hai tầng.

Loại biệt thự này tuy giá một mét vuông chưa vượt qua mười ngàn nhưng bèo nhất cũng tầm bảy tám ngàn. So với mức giá trung bình chỉ khoảng hai ba ngàn trong huyện thì đã trông vô cùng bề thế rồi.