Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi thất thần rời khỏi cửa phòng tắm, đi tới cuối hành lang.

Đạo tràng được bài trí đơn giản nhưng bố cục lại sáng sủa, rõ ràng là bút tích của cao thủ. Đạo cụ trên bàn thờ rất đầy đủ, ngay cả những thứ không liên quan đến phong thủy sư cũng có.

Tôi nhớ ra sư phụ của Triệu Thiến ngoài người ông nội dạy vỡ lòng, thì còn có một vị nữ cư sĩ. Xem ra một phần đồ vật ở đây là của người nữ cư sĩ kia.

Nữ cư sĩ này không từ mà biệt, rốt cuộc đã đi đâu cơ chứ? Lại còn để lại nhiều đồ vật như thế này.

Nhưng có Tống Uyển Nghi ở đây, tôi cũng không tiện tò mò những thứ này. Tôi xếp gọn đống bùa chú tôi vẽ, sắp xếp lại đạo cụ trên bàn thờ. Sau đó, tôi thắp mười hai nén nhang đèn loại tốt, bắt đầu lẩm nhẩm chú văn.

Đọc đến đoạn cuối, tôi dùng con dao mổ mới tinh để sẵn ở đây rạch ngón giữa. Tôi dùng tinh huyết bắt đầu chép lại vài dòng chú văn vào trong hũ phong hồn. Quá trình này giống hệt lúc thu phục Tích Quân, chỉ có chú ngữ là hơi khác một chút.

“Đến đây, huyết thực.” Tôi nhìn Tống Uyển Nghi đang quỳ ngồi bên cạnh, hơi ngại ngùng chìa ngón giữa ra. Nếu đổi lại là Tích Quân, tôi hoàn toàn chẳng thấy áp lực gì.

Nhưng Tống Uyển Nghi lại là một nữ quỷ trạc tuổi Triệu Thiến và Úc Tiểu Tuyết. Cô ta còn là một vị sơn thần chưa được sắc phong. Cái kiểu cho ăn giống như đút cho gà vịt này có vẻ hơi sai sai, khiến tôi cũng thấy mất tự nhiên.

Tống Uyển Nghi im lặng quỳ ngồi cạnh tôi. Cô ta dùng đôi mắt đen kịt điểm một vòng đỏ ửng nhìn tôi, trên mặt không chút vui buồn.

Điều này khiến tôi vẫn đang vươn ngón tay giữa không trung cảm thấy hơi khó xử.

Cô ta chưa từng hút tinh huyết của người khác bao giờ. Vốn là Sơn quỷ, những thứ cô ta có thể ăn thực sự rất nhiều. Linh khí trên núi cũng đủ duy trì hoạt động ngày thường của cô ta, vậy nên cô ta không thèm khát tinh huyết con người cũng chẳng có gì lạ.

Do đó, việc trực tiếp hút tinh huyết là một trải nghiệm cực kỳ mới mẻ đối với cô ta.

Cô ta nhìn một chút, cuối cùng vươn hai tay nắm lấy tay tôi. Ngẫm nghĩ một lát, đôi môi đỏ mọng mới khẽ mở, chạm nhẹ vào giọt máu đang rỉ ra từ ngón giữa của tôi.

Môi của Uyển Nghi có màu đỏ sẫm. Khác với Tích Quân, màu sắc này cũng có chút không giống với lệ quỷ thông thường. Rõ ràng cô ta lợi hại hơn nhiều. Khoảnh khắc đôi môi đỏ mọng chạm vào tinh huyết của tôi, cô ta dường như cảm nhận được một luồng hơi nóng từ môi lan tỏa khắp tâm trí. Đôi mắt cô ta lập tức sáng bừng lên.

Cô ta kéo tay tôi qua, bắt đầu hút lấy hút để. Tôi có thể cảm nhận được máu tươi đang không ngừng chảy ra khỏi cơ thể. Tối qua khí huyết của tôi đã hao hụt rất nhiều, từ trên núi về lại phải đút tinh huyết cho cô ta. Nhất thời, tôi cảm thấy hơi choáng váng.

Nhưng Tống Uyển Nghi hình như đã ăn quen bén mùi. Lúc tôi theo bản năng rút tay về, trong mắt cô ta lộ ra một tia lưu luyến. Có vẻ cô ta rất không cam lòng.

Tôi sực nhớ lại chuyện suýt bị cô ta dùng hồn linh câu hồn trước đó, đầu óc lập tức tỉnh táo hơn hẳn. Tôi liền quát: “Lệnh dừng!”

Tống Uyển Nghi bấy giờ mới giật mình bừng tỉnh. Dường như cô ta cũng hiểu ra vừa rồi bản thân đã vô thức dùng thuật pháp để quyến rũ tôi tiếp tục cung cấp máu.

Nhưng một kẻ tinh ranh như cô ta rất nhanh đã che giấu sự hoảng hốt này. Cô ta thò đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm láp vết thương trên ngón tay giữa của tôi, liếm sạch vết máu cuối cùng còn sót lại.

Khung cảnh dịu dàng hệt như những cặp tình nhân đang âu yếm nhau, khiến tôi nổi hết da gà. Tống Uyển Nghi này nhìn qua thì giống một tiểu thư khuê các, nhưng thực tế đôi khi những hành động của cô ta lại khiến người ta ớn lạnh sống lưng. Sự quyến rũ ngấm sâu vào trong xương tủy khiến cô ta mỗi lúc câu hồn dường như chẳng cần thi pháp, hoàn toàn chỉ dựa vào nhất cử nhất động là đã có thể làm được.

Tôi cố nén sự rạo rực trong lòng, loại bỏ những suy nghĩ đen tối. Khi tâm trí đã tỉnh táo, tôi thắp nhang đèn lần nữa rồi cắm lên bàn thờ.

“Ngươi ăn tinh huyết của ta, sau này phải chịu ta kiềm chế, mặc ta sai khiến. Ta sẽ định kỳ cung cấp huyết thực cho ngươi. Nếu ta hoặc ngươi nuốt lời, sẽ bị tứ phương quỷ thần, bát phương quỷ vương đến đoạt hồn. Hiểu chưa?”

Tôi nhanh tay thắp nhang, cắm lên chiếc bàn thờ đang đặt lá bùa viết tên tứ phương quỷ thần, bát phương quỷ vương.

Tống Uyển Nghi gật đầu, cũng bái lạy quỷ thần đang được tế tự.

Hoàn tất buổi lễ, tôi để Tống Uyển Nghi chui vào hũ phong hồn mới. Sau đó, tôi ôm hũ phong hồn cũ đi ra dưới gốc cây đào, tìm một vị trí trông khá ổn rồi chôn nó xuống.

Hiện tại tôi còn nuôi cả lệ quỷ, thì ba cái chuyện chôn tro cốt dưới gốc cây đào trong sân cũng chẳng có gì to tát. Dù sao thì xung quanh tôi toàn là quỷ, từ lâu tôi đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.

Quay lại phòng sách, tôi mở máy tính, lướt vài trang web thời trang để tìm mấy bộ đồ màu đỏ. Tôi cũng gọi Tích Quân ra ngồi cạnh để cùng xem.

Tích Quân ôm lấy cổ tôi. Cặp mắt nhỏ nhắn của cô nhóc dán chặt vào các loại trang phục cổ trang màu đỏ tươi đang liên tục hiện ra trên màn hình máy tính.

Chẳng mấy chốc, cô nhóc đã tìm được một bộ đồ xa hoa trông hơi giống bộ phượng quan hà bí của tức phụ tỷ tỷ.

Tôi lập tức mở máy in màu, in bức ảnh đó ra.

Nhìn thấy bộ đồ giống hệt của tức phụ tỷ tỷ trong ảnh, Tích Quân mừng ra mặt. Cô nhóc cứ nhìn chằm chằm không hề chớp mắt.

“Ta phải đi hỏi chị Triệu Thiến của ngươi đã, xem cô ta làm cách nào để gửi nó xuống cho ngươi. Nhưng cái mũ miện này thì bó tay rồi, thứ đó chỉ dành cho lúc kết hôn. Tích Quân, ngươi vẫn còn nhỏ, chúng ta không lấy mũ miện nữa nhé?” Tôi bảo với Tích Quân.

Tích Quân gật đầu lia lịa, tựa hồ đang hối thúc tôi mau đi làm chuyện này.

Thực ra, tôi cảm thấy cô nhóc cũng chẳng mặn mà gì với cái mũ miện kia. Cô nhóc chỉ đơn thuần nghĩ là bộ đồ giống của tức phụ tỷ tỷ sẽ hợp với cô nhóc mà thôi.

Cầm tờ giấy vừa in, tôi bước ra khỏi phòng sách. Tôi tìm thấy Triệu Thiến đang ngồi trên sô pha cùng Úc Tiểu Tuyết.

Triệu Thiến mặc một chiếc váy thanh nhã, hai má vẫn còn ửng đỏ. Có vẻ cô ta vẫn chưa thoát khỏi sự ngượng ngùng vì chuyện bị tôi nhìn thấy hết trong phòng tắm. Thấy tôi đi về phía cô ta, cô ta khẽ vặn mình, trông rất mất tự nhiên.

“Thiến.” Tôi lên tiếng chào.

“Anh Thiên...” Triệu Thiến đưa mắt nhìn sang, khuôn mặt xinh xắn e ấp.

Úc Tiểu Tuyết vừa xem tivi vừa nhai kẹo sữa. Cô ấy liếc nhìn chúng tôi, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, không hiểu hai chúng tôi mới chốc lát mà đã xảy ra chuyện gì.

“Chuyện là thế này, tôi có hình một bộ đồ mà Tích Quân rất thích. Bộ đồ hiện tại của cô nhóc sơ sài quá rồi. Tôi đang tính xem có cách nào đốt cho cô nhóc không? Dù hơi làm khó cô, nhưng cô xem thử có giúp được cô nhóc không nhé?” Tôi cẩn thận đưa tờ giấy qua.

Triệu Thiến thấy tôi dường như chẳng mảy may để tâm đến chuyện trong phòng tắm, hơn nữa lại có việc tìm cô ta thật. Cô ta liền cầm lấy tờ giấy, ngắm nghía một lát rồi nói: “Không vấn đề gì. Tôi có thể dùng giấy ngũ sắc làm vật liệu, cắt may cẩn thận rồi đốt cho cô nhóc là được.”

Nghe Triệu Thiến sảng khoái nhận lời, tôi liền hỏi ngay: “Giấy ngũ sắc này có phải là loại tiền giấy có năm màu xanh, vàng, đỏ, trắng, đen không? Chính là thứ hay dùng để đốt cho tiểu quỷ hoặc vong linh trẻ con ấy? Nhưng làm gì có tờ nào lớn như vậy chứ?”

“Có chứ, trên đạo tràng của tôi có sẵn. Trước kia tôi cũng từng làm mấy việc thế này rồi. Nhớ có lần, tiểu thư nhà một phú thương bị ngã xuống sông chết oan. Sau khi chết, cô ta cứ liên tục báo mộng cho cha mình. Vị phú thương đó kể với tôi, trong mộng ông ta thấy con gái mình không mặc đồ. Cô ta khóc lóc nói dưới âm gian không có quần áo mặc. Dù trước đó ông ta đã tự đốt rất nhiều quần áo, nhưng vẫn không giải quyết được vấn đề, đành phải nhờ tôi tới giúp. Sau khi tìm hiểu, tôi mới biết những thứ họ đốt không phải loại giấy chuyên dụng, nên mới không có tác dụng.”

“Tôi liền tìm giấy ngũ sắc, cắt may theo đúng kiểu dáng quần áo mà cô gái kia từng thích rồi đốt xuống. Kết quả là hôm sau, vị phú thương đó mừng rỡ báo lại với tôi rằng con gái ông ta đã báo mộng lần nữa. Bộ đồ cô ta mặc trên người chính là bộ tôi làm. Cô ta còn nói bản thân rất thích, cuối cùng cũng yên tâm đi đầu thai được rồi.” Triệu Thiến hào hứng kể lại. Thực ra cô ta vui vẻ như vậy là vì có thể giúp được tôi. Ngày thường, cô ta toàn phải nhờ vả tôi giúp đỡ.

“Ừm... Hóa ra là vậy, không mặc đồ à...” Tôi nghe cô ta kể, nhưng trong đầu lại nghĩ tới chuyện ở phòng tắm, miệng cứ thế lẩm bẩm như ma xui quỷ khiến.

Khuôn mặt Triệu Thiến đỏ bừng ngay lập tức. Ngay cả Úc Tiểu Tuyết cũng không nhìn nổi nữa: “Anh Thiên!”

“Ồ! Ồ, ngại quá, tự dưng tôi hơi lơ đãng. Chẳng phải tôi đang nghĩ cái ông phú thương kia nhìn thấy con gái mình không mặc đồ thì chắc chắn sẽ rất bối rối sao? Chuyện đó phải được giải quyết, mà còn phải giải quyết thật nhanh mới đúng. Cũng may là ông ta gặp được cô đấy.” Mặt mũi tôi cũng đỏ lựng lên. Tôi vội vàng tìm đại một lý do để lấp liếm.

“Anh Thiên! Anh đang nghĩ đi đâu thế! Tôi có nói phú thương kia là đàn ông bao giờ đâu! Người ta là phụ nữ...” Triệu Thiến cầm luôn tờ giấy rồi chạy tót lên lầu.

“Anh xem, anh Thiên hư thật đấy. Anh chọc giận chị Thiến rồi kìa, còn không mau đuổi theo xin lỗi đi.” Úc Tiểu Tuyết thè lưỡi trêu chọc.

Tôi day day trán, khẽ lắc đầu. Chẳng biết dạo gần đây hai người họ to nhỏ với nhau chuyện gì mà quan hệ giữa Úc Tiểu Tuyết và Triệu Thiến còn thân thiết hơn cả tôi nữa. Sao cô ấy lại chẳng thèm giải vây cho tôi cơ chứ?

Tôi đúng là đang hơi hồn xiêu phách lạc. Cũng chẳng biết bị sao nữa. Có lẽ do khí huyết cạn kiệt nên hôm nay đầu óc tôi cứ mơ hồ, tâm trí thỉnh thoảng lại trống rỗng.

Được Úc Tiểu Tuyết nhắc nhở, tôi liền ôm hũ phong hồn của Tích Quân chuẩn bị lên lầu xin lỗi. Nhân tiện, tôi cũng muốn đổi nhà mới cho Tích Quân luôn.

Vậy mà tôi vừa mới lên lầu, Triệu Thiến đã ôm một xấp giấy ngũ sắc chạy vào phòng ngủ rồi đóng sập cửa lại.

Xem ra Triệu Thiến thật sự hơi giận rồi. Tôi thấy hôm nay tôi nên nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân.

Việc đổi nhà mới cho Tích Quân không hề khó khăn. Đây vốn là một khâu trong quá trình thăng cấp của lệ quỷ, đã từng được nhắc tới rất nhiều lần trong sách của bà ngoại.

Khi quỷ được nuôi dưỡng thăng cấp năng lực, lực lượng của quỷ vật sẽ tăng lên và triệt tiêu một phần chú văn trên hũ phong hồn cũ. Do đó, hũ phong hồn sẽ có tỷ lệ bị hư hỏng vì không chịu nổi nguồn năng lượng này. Nếu chủ nhân không kịp thời thay thế bằng một hũ phong hồn cấp cao hơn, hồn thể cũng sẽ tan biến do mất đi vật chống đỡ.

Quá trình này cũng không khác trước là mấy, dĩ nhiên vẫn phải đút huyết thực. Cố nén tình trạng cạn kiệt khí huyết, tôi rạch ngón giữa lần nữa. Tôi dùng huyết thực đút cho Tích Quân để thiết lập khế ước.

Mọi việc diễn ra rất thuận lợi. Tích Quân cũng cực kỳ hài lòng với hũ phong hồn hiện tại, dù sao đó cũng là đồ do chính cô nhóc tự tay chọn.

Tôi chợt nhận ra khí huyết của tôi đã cạn kiệt đến mức đáng sợ, bởi vì lúc vừa đứng lên, đầu óc tôi bỗng tối sầm lại. Tôi suýt chút nữa thì cắm đầu vào bàn thờ.

Vốn dĩ tôi còn định đợi Triệu Thiến làm xong quần áo rồi đem đốt cho Tích Quân. Nhưng hiện tại tôi không gắng gượng được nữa. Thứ tôi cần nhất lúc này có lẽ là nghỉ ngơi. Tôi cố gắng đứng vững, vịn cầu thang bước xuống lầu.

“Tuyết, anh đi ngủ một lát đây. Đêm qua thức trắng nên giờ anh mệt rã rời rồi, chắc phải đến giờ cơm chiều mới tỉnh nổi. Tí nữa Trương gia sẽ có khách tới. Em với Triệu Thiến lo cơm nước giúp anh nhé, bao giờ họ đến thì gọi anh dậy.” Nói xong, tôi liền mở cửa phòng sách.

“Dạ, anh Thiên! Em sẽ cho anh nếm thử tài nghệ nấu nướng của em.” Úc Tiểu Tuyết khua khua nắm đấm nhỏ nhắn, vui vẻ nói.

Tôi đóng cửa lại. Đầu óc choáng váng quay cuồng. Tôi thử sờ lên trán: nóng ran. Hình như tôi còn đang bị sốt.

“Tích Quân, Tống Uyển Nghi, hộ pháp cho ta.” Trán tôi toát mồ hôi lạnh. Từ nhỏ đến lớn, tôi gần như chẳng bao giờ bị sốt, bởi vì luôn có tức phụ tỷ tỷ âm thầm chăm sóc. Lần này chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi.

Tôi ngã rầm một cái xuống giường. Trong cơn mơ màng, tôi thấy Tích Quân chui ra khỏi hũ phong hồn. Thấy sắc mặt tôi nhợt nhạt, cô nhóc hốt hoảng chạy tới áp mặt vào má tôi.

Tống Uyển Nghi thì khẽ nhíu mày, lo lắng quỳ gối ngồi bên mép giường.

Không biết đã trôi qua bao lâu, bỗng một tiếng quát lớn đánh thức tôi dậy:

“Hạ Nhất Thiên! Theo như tra xét: Ngươi sinh vào năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm, khắc âm. Mệnh cách khuyết mệnh, dương thọ chết yểu! Ngươi phạm hai tội lớn: Thâu thiên cải mệnh và tự tiện giết Quỷ sai! Bọn ta phụng lệnh Âm Ty, lật lại các vụ án cũ, đến đây để đoạt mạng ngươi! Nếu ngươi dám chống cự, lập tức phải chịu hình phạt rút lưỡi, ném vào vạc dầu!”

---------------------------------------------------------------

THÔNG BÁO TỪ DỊCH GIẢ

Chào các đạo hữu,

Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng Kiếp Thiên Vận đến chương 50. Bắt đầu từ chương 51, truyện sẽ bước vào giai đoạn VIP để mình có thể tiếp tục duy trì tiến độ và chất lượng bản dịch trong thời gian tới.

Bản dịch này sẽ cố gắng giữ nguyên dung lượng chương theo bản gốc, không cắt nhỏ nội dung thành nhiều chương ngắn. Vì vậy, mỗi chương VIP thường sẽ có độ dài khá đầy đặn, mạch truyện liền mạch hơn và hạn chế cảm giác bị ngắt đoạn khi đọc.

Do dung lượng chương được giữ nguyên như bản gốc, mức mở khóa sẽ được tính tương ứng với độ dài thực tế của từng chương. Mong các đạo hữu hiểu và tiếp tục ủng hộ để Kiếp Thiên Vận có thể đi đường dài với chất lượng ổn định nhất.

Xin cảm ơn mọi người rất nhiều!