Vì vậy, việc cha cô ta có lên làm gia chủ, kế thừa cơ nghiệp gia đình hay không thực chất chẳng mang lại chút ảnh hưởng nào đối với Triệu Thiến. Nhìn vào biểu cảm của cô ta, có lẽ Triệu Thiến chỉ đơn thuần cảm thấy đáng thương cho ông nội mình mà thôi.
Chịu không nổi cái sự kỳ kèo bám riết của Triệu Thiến, vả lại tôi cũng cảm thấy đi xem náo nhiệt một chút cũng chẳng sao. Dù gì tôi cũng đâu phải đi làm công dài hạn bán thân cho nhà cô ta. “Được rồi, vậy ngày mai tôi sẽ đi cùng cô xem thử, coi như là trả công cho việc cô cho tôi và Úc Tiểu Tuyết tá túc đêm nay. Đương nhiên, tôi chỉ đi với tư cách bạn bè thôi, ra tay hay không là do tôi quyết định.”
“Tốt quá rồi!” Triệu Thiến vui sướng vỗ tay reo lên.
“Đừng mừng vội, còn về chuyện trước đây cô bảo tôi làm công cho cô, giúp cô bắt quỷ thì tôi vẫn chưa đồng ý đâu. Về sau tôi còn nhiều chuyện phải làm. Biết đâu sắp xếp ổn thỏa cho Úc Tiểu Tuyết xong, tôi sẽ trực tiếp rời khỏi huyện cũng không chừng.” Tôi lập tức dội một gáo nước lạnh vào người cô ta.
“Được rồi, tôi biết rồi mà.” Triệu Thiến kéo dài giọng rề rà, bày ra dáng vẻ chẳng hề bận tâm. Trong lòng cô ta ước chừng đã bắt đầu tính toán kỹ lưỡng cho bước tiếp theo.
"Được rồi, tôi mệt rồi, phải nghỉ ngơi thôi. Tối nay tôi ngủ ở đâu đây?" Tôi nói, đưa tay vẫy vẫy Tiểu Lệ Quỷ.
Tiểu Lệ Quỷ vẫn đang ôm lon nước ngọt hương cam uống vô cùng vui vẻ. Thấy tôi sắp đi ngủ, mũi nó nhăn lại, lập tức nhe răng nanh ra, dọa trong lòng tôi lạnh toát: Đây chính là cọp đấy.
Chuyện xua quỷ này chẳng khác nào khu hổ thôn lang. Nuôi không cẩn thận là sẽ bị phản phệ.
Chẳng qua từ nhỏ tính cách tôi đã trầm mặc. Mặc dù trong lòng vô cùng sợ hãi nhưng tôi vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, thấy nó không tới còn nhíu mày lại.
Tiểu Lệ Quỷ thấy tôi không vui bèn ngoan ngoãn lại, ôm lon nước ngọt chầm chậm tiến về phía tôi. Kiểu đi cách mặt đất ba phân này dù nhìn thế nào cũng khiến người ta cảm thấy rất đáng sợ. Đặc biệt là bộ áo đỏ cùng đôi mắt đen kia, lúc tức giận gân xanh nổi đầy trên cổ và trên mặt, hoàn toàn không phải thứ mà giác quan con người có thể chịu đựng được.
Nó ngoan ngoãn ôm lấy cổ tôi. Lúc này tôi mới quay đầu sang nhìn Triệu Thiến. Ai ngờ lúc này Triệu Thiến đã bị dọa sợ đến mức đứng ngây ra tại chỗ, tay ôm ngực thở hổn hển, không thốt nổi nên lời. E rằng nếu không có tôi ở đây, cô đã sớm vắt chân lên cổ bỏ chạy mất mạng từ lâu rồi.
"Căn phòng... ở bên kia... tôi đi dọn dẹp cho anh ngay đây..." Triệu Thiến đứng lên như cái máy. Sau khi đi ngang qua Tiểu Lệ Quỷ, cô ta gần như chạy vội vào căn phòng ở tầng một.
Tôi đi theo cô ta, cũng bước vào trong.
Nơi này được trang trí rất sang trọng, máy tính tivi là đồ cơ bản, ngay cả trên giá sách cũng bày rất nhiều sách. Tôi đưa mắt nhìn lướt qua, đều là một số thư tịch tam giáo cửu lưu. Nhưng mà đa số là của Đạo giáo và Nho môn, Phật giáo thì gần như không có.
"Đây là phòng sách của cô sao?" Tôi hỏi.
"Dạ, tầng trên tôi đã đặc biệt thiết kế lại, chỉ có một phòng ngủ và phòng cho khách. Phòng cho khách đã nhường cho Tiểu Tuyết, những khu vực khác đều được cải tạo thành đạo tràng nhỏ của tôi. Cho nên tầng một ngoài phòng khách lớn ra thì chỉ còn lại phòng sách thôi. Đành tủi thân anh chịu khó một chút vậy. Nếu anh không thích, tôi sẽ ngủ ở phòng sách, anh... anh có thể ngủ ở phòng ngủ của tôi." Triệu Thiến ngượng ngùng nói.
Phòng sách của Triệu Thiến khá rộng, khoảng mấy chục mét vuông, ngay cả giường lớn để nghỉ trưa cũng có. Cho nên cũng có thể coi là một phòng ngủ đa năng rồi. Thực ra nó sang trọng hơn phòng cho khách không chỉ một chút.
"Không sao, phòng của con gái thì thôi bỏ đi, ở đây là được rồi. Cái máy tính này tôi dùng được không?" Tôi không khách sáo hỏi. Có máy tính, tôi có thể tra cứu những tin tức mới nhất cùng đủ loại tư liệu. Tin tức là thứ không thể thiếu.
"Có thể, chỉ là không được xóa ảnh chụp của tôi ở trên đó và một vài thông tin công việc." Triệu Thiến cẩn thận dặn dò.
"Ừm, chuyện này không thành vấn đề. Tôi không hứng thú với mấy thứ đó, tôi chỉ thỉnh thoảng dùng công cụ tìm kiếm thôi." Tôi giải thích.
Trong lúc tôi quan sát hoàn cảnh xung quanh, Triệu Thiến đang cúi người trải giường. Ban nãy ở tầng trên cô đã thay trang phục thường ngày. Chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng phối cùng chân váy xếp ly màu xanh lam khiến người nhìn phải sáng mắt lên.
Nhìn kỹ một chút, vóc dáng của cô quả thực vô cùng bốc lửa, mông cũng rất đầy đặn. Thảo nào hôm nay nếu không có anh trai vác ngang eo cô chạy đi, suýt chút nữa là cô đã không thoát ra được rồi. Bây giờ nhìn kỹ lại, quả thật khiến tôi khô miệng khô lưỡi.
Tôi tuy rằng thích nữ sắc nhưng không phải loại sắc lang cầm thú, nên lập tức kiềm chế cặp mắt gian tà của mình lại. Hơn nữa tôi cũng hơi sợ tức phụ tỷ tỷ ghen. Nếu để cô ấy nổi trận lôi đình thì cả đêm nay tôi đừng hòng chợp mắt. Trước kia có mấy lần tôi muốn tiếp cận cô gái khác đều bị cô ấy hành cho sặc gạch, báo hại người ta cuối cùng còn nhận xét con người tôi âm u, tà môn.